Hãy tự hào nói với cả thế giới rằng: Tôi là GAY | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Hãy tự hào nói với cả thế giới rằng: Tôi là GAY

Đêm qua có một người bạn khuyên em rằng, đừng nghĩ gì dại dột, hãy nghĩ đến mẹ em. Em nói với bạn em rằng: Bạn trong hoàn cảnh của tôi bạn mới hiểu hết 3 nỗi khổ đó nó như thế nào, và mặc dù mình biết rất rõ nếu mình làm gì dại dột là mình có lỗi với Mẹ mình và mang tội bất hiếu. Nhưng mà thực tế Mẹ mình đã mất đi LINH HỒN của 1 đứa con trai từ rất lâu rồi nên bây giờ dù có gì đi nữa thì Mẹ mình cũng chỉ mất luôn phần còn lại nữa thôi-THỂ XÁC.

Đầu tiên,em xin chào chương trình Cửa sổ tình yêu và xin chúc các anh/chị,cô/chú trong chương trình dồi dào sức khoẻ ạ! Nội dung em chia sẻ chắc khá dài ạ... Em xin giới thiệu đôi nét về em,em là một thằng con trai,sinh năm 1996,thuộc cung Thiên Yết, quê ở Đồng Tháp và hiện đang là sinh viên năm nhất (chuẩn bị sang năm 2) của một trường đại học dân lập ở Tp Cần Thơ và em là Gay!

 

Thật ra đây là lần đầu tiên em công khai với người khác và thực tế hơn là một cộng đồng rằng em là gay, nhưng chỉ qua lời nói và câu văn thôi nên em cũng không ngại. Nếu chỉ nhìn em qua vẻ bề ngoài và chỉ tiếp xúc với em một cách không sâu sắc,mà cho có sâu sắc đi chăng nữa thì người khác cũng không bao giờ biết em là gay cả nếu em không chịu mở lòng ra với họ.Vì thực tế,những người mà em đã tiếp xúc qua,đều có chung nhận xét như thế này:

 

 

Em là một thằng con trai lạnh lùng, ít nói,vẻ mặt hơi bị nham hiểm,khuôn mặt già hơn rất nhiều so với độ tuổi hiện tại (Một độ tuổi tươi đẹp nhất đời của một con người),chững chạc,có một đôi mắt sắc xảo,ai cũng sợ nhìn vào đôi mắt ấy và là một người hơi bị nghiện thuốc lá.Thường những người em chỉ tiếp xúc xả giao và những người lần đầu tiên gặp mặt nếu họ không biết năm sinh thật của em thì thường họ đoán em cao hơn từ 5-6 tuổi so với tuổi thực tế.Em nhìn nhận mọi việc theo hai chiều hướng khác nhau,em không bao giờ nhìn một việc nào đó một cách phiến diện cả.

 

Em khá là đa nghi nhưng không đến nổi mù quáng, mất lý trí và rất tò mò. Tính tình của em đa phần rất giống với những gì người ta nói về cung Thiên Yết. Em là một người rất coi trọng tình cảm,sự uy tín và thời gian.Hầu như chưa bao giờ em trễ hẹn với một người nào đó quá 3 lần và những lần trễ thường chỉ dao động từ 5 đến 10 phút.Là một người khá là nguyên tắc,hơi bị cầu toàn vì em không muốn tất cả mọi chuyện rơi ra khỏi cái quỹ đạo của nó,vì nếu như thế em rất khó để điều khiển những chuyện đó vào đúng vị trí của nó. Em được sinh ra trong một gia đình đầy “biến cố”.

 

 

Em có một người chị hơn em 6 tuổi. Cha mẹ em ly thân từ năm em 3 tuổi. Mẹ em qua Đài Loan làm việc ở một nhà hàng ở đài Bắc từ hè năm em học lớp 4 và tới năm lớp 9, mẹ em mới về nước thăm nhà vì Mẹ em làm thủ tục nhập tịch ở Đài Loan có qui định là không được về nước trong khoảng 5 năm. Từ nhỏ em đã sống với Ông Bà Ngoại.

 

Gia đình nhà Ngoại em thuộc dạng nghèo trước đó,nhưng bây giờ thì đủ để sống thoải mái vì nhà em cũng có người qua bên Đài từ những năm 2000.Mặc dù em là một thằng con trai và sống ở nông thôn, nhưng có một tuổi thơ không được tươi đẹp như những thằng con trai cùng chang lứa khác, thường gọi là tuổi thơ bất hạnh

 

Tuổi thơ của những thằng con trai là đi chơi cùng chúng bạn cùng xóm,đi thả diều,bắn bi,phang lon,tắm mưa,tắm sông,đá gà (đá gà ở đây không phải bắt con gà đi đá mà là có 2 hoặc nhiều hơn 2 thằng con trai,sẽ chia ra 2 phe,tư thế chơi là đứng thẳng,co 1 trong 2 chân và lấy một tay vịn chân đó lại để không bị tuột ra,di chuyển bằng cách cò cò và dùng đầu gối của mình “mổ” vào đùi của đối phương,người thua là người đã bị té và chấp nhận thua) hoặc là đi trộm trái cây của vườn nhà hàng xóm...Còn em thì ở nhà! Vì Ngoại em không muốn cho em đi chơi sợ em hư! Tuổi thơ của em chỉ gắn liền với những chuyến đi.

 

 

Vì nhà Cậu và Dì hợp tác cho thuê xe du lịch và cả xe đò. Em thường được “cử” đi theo xe để đón-trả khách ở những bến xe. Với nhiều đứa,ở độ tuổi đó được đi đây đi đó trên một chiếc xe du lịch ở nông thôn là một niềm vui,nhưng với em ,nó lại chẳng có niềm vui gì ngoài việc học lởm những mánh khoé của đời sống dân chợ búa ,bến xe... từ lúc nào, trong em lại có sẳn “máu” của sự nghi ngờ,của bon chen,của dối trá,của lừa lọc...nhưng em ít khi nào sử dụng đến những thứ đó,ngược lại,em lại thích “lật tẩy” những trò đó của người khác.

 

Em muốn biết được sự thật và bản chất của vấn đề hơn là việc dối trá,là lừa vọc lẫn nhau. Nên đa phần em cảm thấy người lạ khi tiếp xúc với em,thường tỏ ra vẻ rất thận trọng và nghi ngờ! Em cũng không biết tại sao người ta lại thận trọng khi tiếp chuyện với em như vậy trong khi người ta chưa biết gì về em vì theo em nghĩ và em thấy thì nếu người ta lớn tuổi hơn mình,người ta muốn kiểm soát mình hơn và mình kiểm soát họ!

 

Và vì không có cha và mẹ kề bên nên từ năm lớp 1-3 em thường bị mấy thằng hàng xóm đánh đập,doạ nạt vì nó nghĩ nhà em giàu,đi học được trang bị đầy đủ,còn nhà nó không được như vậy nên cảm thấy tức.Mặc dù nhà có 1 Cậu và 2 Dì,nhưng không ai có thể giúp được em để tụi nó không còn ăn hiếp em nữa.Họ chỉ có thể lại tới nhà nó,mách với cha mẹ tụi nó là xong.Nhưng tụi nó chứng nào tật nấy,không thể ngừng ăn hiếp em được.

 

Cho mãi đến năm lớp 4,em theo Ngoại chuyển chỗ khác ở cách đó chừng 6km vì công việc. Ở nông thôn cách nhau 6km là rất xa nên em đã tránh được những đứa đó.Chuyển chổ ở khác cũng phải chuyển trường. Em vào năm học lớp 4 ở một ngôi trường mới cũng không thể tránh gặp những đứa côn đồ.Và lúc đó,em nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục như vậy thì vẫn sẽ bị ăn hiếp nữa thôi nên em quyết định tham gia vào 1 nhóm bạn xấu để lợi dụng tụi nó,để tụi nó không có lý do ăn hiếp em.

 

Và cũng bắt đầu từ đó,về sau cũng không ai dám ăn hiếp em. Vì em cũng đã tham gia vào vài “trận chiến” của tụi nó nên tụi nó cũng phục nên không ai dám động em nữa. Cũng nói thêm rằng những “trận chiến” đó em không gây tổn thương nhiều cho đối phương, chủ yếu hù doạ là cùng. Và quen tụi bạn xấu đó nhằm mục đích là LỢI DỤNG tụi nó, để lấy cái mác là thành phần cá biệt thôi. Ngoài ra tụi nó không thể nào lợi dụng được em nhằm bất kỳ mục đích gì cả.

 

Từ lúc đó,em,từ một đứa bị ăn hiếp trở thành một đứa không bị ăn hiếp lại còn có khả năng đi ăn hiếp ngược lại người khác, nhưng em rất ít sử dụng khả năng đó, vì chính em là người hiểu rõ nhất cái cảm giác bị ăn hiếp nó tệ đến mức nào. Quyết định trở thành một học sinh cá biệt là một lợi thế đối với em sau này. Vì đa phần những người thuộc giới tính thứ 3 lúc còn đi học thường bị người khác hoặc là những đứa bạn ăn hiếp, chọc ghẹo ,cười nhạo. Còn em thì không có, ngược lại những đứa khác phải “sợ” em!

 

Em không bao giờ để những chuyện làm “đại ca” đó ảnh hưởng đến việc học hành của em,vì đối với em chuyện nào ra chuyện đó và không liên quan đến nhau. Bằng chứng là hàng tháng em luôn nằm trong top 10 của lớp (thường ở top 5 nhiều hơn),hàng năm em vẫn có giấy khen học sinh tiên tiến của trường. Và như em đã giới thiệu ngay từ đầu,em là người hơi bị nghiện thuốc lá. Mọi người có thể nghĩ rằng những người hút thuốc lá trẻ như em là những người đua đòi,thích thể hiện hay là cái phong cách gì gì đó.

 

 

Bởi đơn giản một điều là em không phải là người như vậy. Em bắt đầu hút thuốc từ năm em học lớp 8 và do một người bạn xấu “giới thiệu”, em không bao giờ đổ trách nhiệm em hút thuốc là do đứa bạn đó rủ rê,bởi vì cho dù nếu đứa bạn đó rủ rê cỡ nào,em không chịu thì nó cũng không làm gì được em, nó không thể cầm điếu thuốc và nhét vào trong họng em được.Em hút thuốc bởi vì em cô đơn và bởi vì hoàn cảnh bắt em phải làm và vì để giải toả,giải bày tâm sự theo làn khói

 

Em không có lấy một đứa bạn thân nào, không có một người tâm sự,mọi người trong nhà cũng không thể nào tâm sự được với em vì những người trong nhà không biết lắng nghe và thấu hiểu và em cũng không muốn kể cho mọi người trong nhà nghe về những chuyện riêng tư của em. Không phải vì em không chịu mở lòng mình ra mà vì đã mở lòng ra rất nhiều lần rồi nhưng toàn bị tổn thương nên thôi.

 

Em đã từng cố quen biết với một vài đứa bạn để tâm sự, nhưng điều đầu tiên em muốn thử tụi nó trước khi nó trở thành bạn em là nó có kì thị đồng tính không thì tiếc là tất cả đều kì thị, và em vẫn liên lạc vẫn quan hệ bạn bè với những đứa đó bình thường và nó nghĩ em là bạn thân của tụi nó nhưng tiếc là tụi nó không phải là bạn thân của em. Vì em có thể giải quyết tất cả những vấn đề của những đứa bạn đó gặp phải trong cuộc sống cả về tinh thần lẫn vật chất.

 

Còn tụi nó thì không thể nào giải quyết những vấn đề của em. Một vấn đề tưởng như quen thuộc nhưng khá phức tạp-Tình yêu! Tình yêu không được bình thường như bao người con trai khác đó là em lại đi yêu một thằng con trai! Và

không ai biết được điều đó vì cứ nghĩ em thích và yêu con gái. Hầu như những người mà em tin tưởng nhất khi em nói ra em yêu con trai thì ai cũng bất ngờ cả.

 

 

Chỉ vì đơn giản nhìn em không giống một kẻ yêu con trai-già trước tuổi, xấu và tiêu biểu là không có hoặc là hiếm có một người đồng tính nào lại là một “giang hồ” cộm cán ở xã ở trường ở lớp và cũng không có hoặc là rất ít một người đồng tính trẻ nào như em lại phá đi nhan sắc của chính mình vì khói thuốc cả! Người ta thường hỏi thường thắc mắc chuyện tình yêu đồng tính có khác với dị tính hay không?! Tình yêu đồng tính cũng y như dị tính vậy, có đau, có buồn, có khổ, có khóc, có cười như khóc và có hạnh phúc, có hờn ghen...Đã nói tình yêu thì tình yêu nào cũng giống nhau vì có chung một nguồn gốc vì đã gọi là TÌNH YÊU rồi mà!

 

Lần đầu tiên gặp người ấy (cho phép em gọi tắt là X) là vào năm học lớp 6,X bằng tuổi em nhưng sinh trước em cả 9 tháng. Em như bị hớp hồn ngay từ cái nhìn đầu tiên vì thân hình mảnh mai cho đến ánh mắt đăm chiêu đó và cho đến bây giờ em vẫn chưa thể thoát ra được mặc dù em rất muốn vì X chỉ toàn gây cho em nhiều đau khổ. X cũng là gay. Nhưng X không yêu em. Vì X yêu một người khác, mà người đó lại là con trai 100% mà X vẫn cứ yêu và vì em không được đẹp trai và có thân hình lý tưởng như những người X yêu, không thuộc hình mẫu lý tưởng của X. Nói trắng ra là X quan trọng chuyện hình thể hơn là tâm hồn và X đã thừa nhận với em điều đó.

 

Các anh/chị có bao giờ tỏ tình cùng một người mà 2 lần mà cả 2 lần đều bị người ta từ chối chưa? Có bao giờ các anh/chị gặp người mình yêu tay trong tay với người khác rất nhiều lần mà các anh/chị đã bỏ qua tất cả và vẫn cứ yêu chưa? Có bao giờ các anh/chị nghe được người mình yêu nói với mình rằng:”Em/Anh đã lên giường cùng với người khác trước Anh/Em rồi” một cách hết sức bình thường một cách bình thản như không có gì? Các anh/chị vẫn yêu người đó mặc cho người đó coi sự quan tâm,sự chăm sóc của anh/chị chẳng là gì so với 1 dòng tin nhắn của người họ yêu:”ăn cơm chưa?”

 

Có bao giờ các anh/chị lọt vào cái vòng luẩn quẩn này chưa: Người anh/chị yêu (1) đi yêu một người khác (2)-người đó(2) lại đi yêu một người khác nữa(3).(2) và (3) là bạn thân của anh chị.Khi có chuyện buồn giữa tình cảm (2) và (3) thì cả (1) và chính bản thân anh/chị đều buồn,mà anh/chị còn phải lắng nghe tâm sự và giải quyết nổi buồn của (2) và (3) nữa! Có bao giờ các anh/chị khóc quá 8 lần vì người mình yêu gây nổi đau,nỗi buồn cực độ cho anh/chị mà các anh/chị vẫn yêu họ không? Và các anh/chị có bao giờ “khùng” như em là “tiếp sức” cho người mình yêu đi yêu một người khác một cách nghiệt tình và không oán trách chưa? ......................................

 

Và rất nhiều chuyện nữa nhưng anh/chị vẫn yêu họ chứ? Nhưng đến cuối cùng em vẫn còn yêu X,tại vì sao thì em không biết vì con tim của em em không thể nào hiểu được. Lý trí của em luôn nhắc bảo con tim rằng nếu mày cứ yêu như vậy thì mày sẽ mãi đau khổ thôi.nhưng con tim của em nó không nghe lời lý trí các anh/chị ạ. Người ta thường nói trong tình yêu thì lý trí không thể nào thắng nổi con tim,rất đúng!

 

 

Người ta thường bảo những người thuộc giới tính thứ 3 thường không chung thuỷ, vì họ không có sự ràng buộc nào hết, họ quen nhau trong bóng tối và họ chia tay trong bóng tối và chủ yếu họ quen nhau bởi vì họ muốn thoả mãn cái dục vọng thể xác mà thôi.Câu đó họ nói đúng,nhưng không đúng đối với em.

 

Ngay cả hiện tại,em đã có được thể xác của X nhưng em không có được tình cảm của X nhưng em vẫn yêu X! Em yêu X chỉ đơn giản là vì con tim em muốn thế, muốn dành cả cuộc đời này để lo cho X chứ không phải là chỉ nhất thời. Em là một người suy nghĩ hơi xa, không giống như X là chỉ nghĩ cho cảm xúc hiện tại chứ không quan tâm chuyện hạnh phúc dài lâu và X đã thừa nhận với em là như vậy. Em vạch ra tương lai cho mình là sau này chắc chắn phải có sự nghiệp ổn định để sau này có thể lo cho X. Và cũng cho xã hội này biết là em yêu X....Đơn giản vậy thôi....

 

Có người khuyên em nên tìm 1 người khác để yêu. Em hỏi họ tìm ở đâu?trong khi ở thế giới thứ 3 này, đã khó tìm một người có cùng giới tính giống mình rồi, lại còn để yêu nữa thì ở đâu ra? Cũng có người sao không thử yêu một người con gái khác xem sao?biết đâu mới ở độ tuổi này thì tình cảm đồng giới chỉ do ngộ nhận? Em thừa nhận với họ là em đã gây tổn thương cho 2 người con gái rồi.

 

Em không muốn có thêm 1 người thứ 3 lại tổn thương vì em. Và cũng có người bảo em rằng: em rất thông minh và nhạy bén trong chuyện đời sống nhưng em lại quá mù quáng trong chuyện tình cảm! Em đồng ý! Vì trong cuộc sống của em có 2 đường thẳng nằm riêng biệt , không giao nhau và luôn chạy song song với nhau là Đời sốngTình cảm và có thêm 1 đường thẳng nữa, cắt 2 đường thẳng đó đó là Gia đình. Đời sống em rất là thoải mái. Không bận tâm gì nhiều vì tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của em.

 

 

Em quan niệm rằng: Nếu em đã không thể quyết định được giới tính của mình khi sinh ra thì ngoài chuyện đó ra,tất cả những chuyện còn lại liên quan đến cuộc đời của em cho đến khi già và chết đi thì phải do em quyết định,không ai có thể quyết định được ngoại trừ em!

 

Gia đình,người ta thường nói gia đình là bến đỗ bình yên nhất trong cuộc đời của mỗi con người,nhưng gia đình em không được thoải mái như vậy.Hãy ví gia đình như là một “ quốc gia”. “Quốc gia” người ta thì kinh tế bất ổn nhưng “chính trị” ổn định hoặc là cùng ổn định hoặc là cùng bất ổn. Tức là kinh tế ổn định thì chính trị mới ổn định. Còn ‘quốc gia’ của em thì không được như thế,kinh tế ổn định nhưng “chính trị” bất ổn. Từ nhỏ đến lớn,mọi việc liên quan đến em điều do em lựa chọn quyết định và chưa có quyết định nào của em là sai là thất bại cả.

 

Em phải tự thân vận động mọi chuyện. Mọi người trong nhà còn lại không ủng hộ hoặc giúp em thì thôi,còn đằng này lại phản đối lại thắc mắc lại trù dập tất cả mọi chuyện mặc cho em giải thích với họ sự lợi hại trong tất cả những chuyện em sẽ làm và những chuyện họ muốn em làm,ngoại trừ Mẹ em.

 

Bởi vì tương lai của em là do em quyết định, mặc cho những quyết định về tương lai đó của em nó có rủi ro đến cỡ nào đi chăng nữa thì cũng là quyết định của em và em hoàn toàn chịu trách nhiệm về quyết định đó,em không oan trách ai hết. Gia đình em cứ lấy những tư tưởng cũ xưa không phù hợp với thực tại để ra bàn với em. Em giải thích cỡ nào cũng làm ngơ. Vì mẹ em ở nước ngoài,mọi chuyện tiền bạc đều do Bà Ngoại em kiểm soát.

 

Nếu em xin Mẹ em học thêm cái gì đó chẳng hạn như hiện tại là tiếng anh,vì tiếng anh rất cần cho nghề nghiệp của em sau này,thì em phải gọi điện sang Đài xin Mẹ em,Mẹ em cho rồi em mới xin Ngoại của em,mà Ngoại em không cho thì tới Mẹ em cũng thua vì không có ở Việt Nam mà kiểm soát.Nếu nhà em là một công ty thì Mẹ em là Giám đốc còn Ngoại em là Thủ Quỹ. Một gói “viện trợ” phải được Giám đốc ký rồi mới đem tới cho Thủ Quỹ lấy tiền,mà Thủ quỹ không chịu xuất tiền vì lý do gì gì đó thì Giám đốc cũng thua vì Giám đốc không có ở công ty!

 

Từ năm cấp 3 tới giờ,mỗi lần xin tiền học cái gì đó thì cứ như là mình xin tiền để đi chơi đi ăn đi nhậu không bằng. Không phải nhà em không có đủ tiền để cho em ăn học,chỉ đơn giản Ngoại em nói là:Hồi xưa,cậu dì mày có học thêm gì đâu mà vẫn học giỏi! Hoặc là “Con nhà người ta............” Nhiều lúc em chỉ ước được sống trong một gia đình nghèo khó,THÀ không có đủ tiền để ăn học thì em sẽ ra lăn lộn ngoài đời để kiếm sống sướng hơn. Còn hơn sống trong một gia đình đủ để lo chi phí để ăn học thành đạt mà lại không thể sử dụng số tiền đó vào mục đích học tập một cách thoải mái được! Gia đình người khác không phải là vấn đề họ CẦN phải gặp trong cuộc sống. Còn em thì ngược lại! Vì ngay cả chính gia đình mình còn không ủng hộ mình thì ai ủng hộ mình một cách có ý nghĩa nhất đây?

 

Về mảnh tình cảm. Em tự nhận mình là một người tình chung thuỷ , chung thuỷ 1 cách độc đoán và mù quáng! Bởi thế nên em không tài nào thoát ra được. 3 chuyện Đời sống,Gia đình và tình cảm luôn dồn em vào ngõ cụt,khiến em cảm thấy bị áp lực,từ nhỏ đến lớn không thể nào không suy nghĩ nhiều vì bản chất em từ nhỏ em đã bắt buộc phải như vậy.

 

Thử nghĩ từ nhỏ,sống trong một gia đình có nhiều thế hệ gồm ông bà ngoại,cậu,dì,dượng,mợ,họ luôn ép mình sống sao cho phù hợp với họ vì không có cha mẹ kề bên nên bắt buộc phải như vậy thì mình có cần phải suy nghĩ nhiều không? Mình chỉ cần làm sai hoặc chịch ý của họ 1 tý thôi thì họ luôn la mắng chửi bới thậm chí đánh đập mình,thì bạn có cần suy nghĩ nhiều nữa không?

 

Hãy thử sống một cuộc sống mà ngay trước mắt mình mình không thể sai bất kỳ điều gì thì có áp lực không? 3 chuyện đôi lúc cứ dồn dập 1 lần,gia đình thì không ủng hộ không động viên mình lại còn trù dập những quyết định tương lai của chính mình,tình cảm thì bị xã hội kỳ thị ngăn cản trong khi mình thì đang bị đau khổ về chuyện tình cảm mà không tài nào cũng như không có cách nào thoát ra được.

 

Đôi lúc em muốn tự tử,nhưng lại nghĩ đến Mẹ em đã bỏ công sức nuôi nấng em ăn học nên em có thể tạm thời gác chuyện đó qua một bên nhưng không hẳn là sẽ không nghĩ và không làm chuyện đó vì sẽ có thời điểm nào đó,con người ta bị ép phải nhảy xuống biển như là sự trừng phạt của cướp biển vùng Caribe mà không có con đường nào để họ quay lại vì quay lại họ chỉ thấy đao, kiếm sau lưng mình và cả một bầy muốn giết mình.

 

Và nhờ đó em đã được bác sĩ khoa thần kinh của bệnh viện tâm thần TP HCM chuẩn đoán bị trầm cảm mức độ khá. Em viết bức thư này gửi cho chương trình sau một đêm tồi tệ,và cũng sau một đêm lần thứ 2 em tự tử không thành. Chắc có lẽ em áp dụng sai phương pháp là chỉ uống thuốc để bị sốc thôi chứ không chết vì tối qua em ngốn hết cả vỉ Panadol Extra 650mg chỉ chừa lại 2 viên sau một buổi chiều không ăn gì!

 

 

Đêm qua có một người bạn khuyên em rằng,đừng nghĩ gì dại dột,hãy nghĩ đến Mẹ em. Em nói với bạn em rằng: Bạn trong hoàn cảnh của tôi bạn mới hiểu hết 3 nổi khổ đó nó như thế nào,và mặc dù mình biết rất rõ nếu mình làm gì dại dột là mình có lỗi với Mẹ mình và mang tội bất hiếu. Nhưng mà thực tế Mẹ mình đã mất đi LINH HỒN của 1 đứa con trai từ rất lâu rồi nên bây giờ dù có gì đi nữa thì Mẹ mình cũng chỉ mất luôn phần còn lại nữa thôi-THỂ XÁC.Và bạn em có nói tại sao lại không chịu nghĩ đến công sức mà Mẹ đã bỏ ra cho chính bản thân em.

 

Em trả lời rằng vì Mẹ mình chỉ đi làm kiếm tiền thôi, mình hiểu rõ công sức, sự mệt mõi của mẹ mình chứ nhưng nhìn thực tế đi,Mẹ mình chỉ đi làm kiếm tiền và nuôi mình thôi, vì mẹ mình có 1 công việc ổn định và có 1 người đàn ông lo cho mẹ mình rồi và còn chị mình nữa,còn bản thân mình chỉ được là Mẹ mình nuôi và mình phải chiến đấu hàng ngày vì tương lai,vì sự nghiệp,vì tình yêu và vì gia đình nữa,bạn có thể nghĩ mình ích kỷ và mình chấp nhận điều đó, mình ích kỷ vì mình quá mệt mõi rồi.Và nếu trong một giây phút nào đó,mình không thể kiểm soát được bản thân của mình được nữa,chính nó đã quá mệt mõi với cuộc đời ở lứa tuổi hiện tại nữa rồi, thì cứ xem nó là 1 đứa thằng yếu đuối đi và hãy gửi lời yêu của mình đến

 

Mẹ và X giùm mình, và nói với mẹ mình rằng kiếp sau nếu con lại được làm người và là con của Mẹ thì con sẽ báo đáp Mẹ ở kiếp sau với danh nghĩa là một thằng con trai hoặc là một đứa con gái chứ không phải là một đứa mang giới tính thứ 3 mà chịu nhiều áp lực như bây giờ! Đó là những “di chúc miệng” dặn dò một người bạn thực hiện giùm em nếu em có xảy ra chuyện gì.Và em cũng không trách người bạn đó tại sao lại không thể giúp em chia sẽ hoặc tâm sự gì hoặc là ngăn cản em làm những điều dại dột.

 

Vì đơn giản em muốn làm 1 việc gì đó mà chỉ có em mới làm được thì em làm rất hoàn hảo,không ai có thể can thiệp vào được và không ngoại trừ bất kỳ ai đi chăng nữa. Vì em đã và đang cảm thấy rất tệ. Em không biết khi nào mình sẽ thực hiện vụ tự tử thứ 3, nhưng em hứa với lòng là chắc chắn em sẽ không thất bại thêm bất kỳ lần nào nữa.

 

Em cảm ơn chương trình đã lắng nghe những chia sẻ của em, em không giỏi viết văn nhưng lại viết khá dài. Hy vọng chương trình thông cảm cho em. Em không biết viết như vầy để làm gì nữa? Để chia sẻ hay là tâm sự hay là tư vấn nữa... Em không biết phải gửi những dòng này vào mục nào nữa.... chỉ đơn giản là em muốn nói hết những gì trong lòng em hiện tại qua một đêm tệ hại thôi.

Loading...
CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...