Thích được anh bạn cùng phòng giúp "giải tỏa" sinh lý, có phải là gay? | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Thích được anh bạn cùng phòng giúp "giải tỏa" sinh lý, có phải là gay?

Tôi cười, hay nói đúng hơn là giả cười trước mặt bạn bè. Tôi làm họ cười, tôi nghĩ mình thân thiện với họ thì họ cũng sẽ không dùng những từ ngữ làm đau nhói con tim mình như thế, nhưng tôi vẫn bị đem ra làm trò cười của mọi ngừơi trong những cuộc nói chuyện, tôi sợ những nụ cười chế giễu mình, họ như những thiên thần cố nụ cười hiền lành nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể đâm mình một nhát thật đau vào tim mình... Tôi sợ mọi người xung quanh tôi... tôi cũng thích những trò chơi nhẹ nhàng hơn vì thế mà tôi càng ghét chính bản thân mình. tôi trốn trong căn phòng nhỏ của mình để khóc sau những nụ cười giả tạo khi nói chuyện với bạn bè.

Tôi là một người yếu đuối, tôi không đá banh (tôi thích đánh cầu lông, đá cầu) vì thế mà tôi luôn bị "bạn bè" mình gọi là "pê đê", giống con gái,...đi đến đâu cũng bị bạn bè trêu chọc như thế, dần dần tôi trở nên sợ giao tiếp với người lạ, tôi sợ họ sẽ giống "bạn bè" gọi mình bằng những từ như thế, tôi luôn để ý đến cử chỉ, hành động, luôn để ý đến cài nhìn của mọi người đối với mình, tôi không dàm gây sự chú ý trong đám đông, không dám thể hiện mình trước mọi người, tôi sợ, sợ nhiều lắm. Điều đó làm tôi thụ động trươc mọi tình huống.

 

Tôi cười, hay nói đúng hơn là giả cười trước mặt bạn bè dù họ dùng những từ ấy để nói tôi thế này thế nọ. Tôi làm họ cười, tôi nghĩ mình thân thiện với họ thì họ cũng sẽ không dùng những từ ngữ làm đau nhói con tim mình như thế, nhưng tôi vẫn bị đem ra làm trò cười của mọi ngừơi trong những cuộc nói chuyện, tôi sợ những nọ cười chế giễu mình, họ như những thiên thần cố nụ cười hiền lành nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể đâm mình một nhát thật đau vào tim mình.

 

Tôi sợ mọi người xung quanh tôi; tôi không dám, không thích đá banh vì tôi dở và vì dở nên bọn họ sẽ lại nói về tôi những lời tôi ghét nhất trong cuộc đời mình,( tôi thích cầu lông, đá cầu vì tôi chơi giỏi, tôi muốn nói rằng mình vãn là con trai, vẫn thích thể thao), tôi cũng thích những trò chơi nhẹ nhàng hơn vì thế mà tôi cang ghét chính bản thân mình. tôi trốn trong căn phòng nhỏ của mình để khóc sau những nụ cười giả tạo khi nói chuyện với bạn bè.

 

 

Từ lớp 5 tôi đã để ý 1 cô gái, là mẫu người tôi cưc thích( cụ thể giống diễn viên phạm băng băng, hơi giống thôi, tóc đen dài, gương mặt trái xoan, da trắng là điều cuốn hút tôi nhất), đến năm lớp 9, năm cuối cấp vì vậy mà tôi đã lấy hết can đảm để thể hiện tình cảm của mình với cô gái ấy, tôi không dám nói thẳng với cô ấy mà thông qua cô bạn thân của cô ấy đưa thư và nói giúp mình.

 

Tôi đã rất hi vọng, vì đó là lần kể tự rất lâu tôi thấy mình là mình, không che giấu cảm xúc, vượt qua những lời chế giễu của bạn bè để bộc lộ tình cảm của mình. nhưng kết quả mà sâu trong tôi không muốn thấy nhất, tôi muôn che giấu nhất lại xảy ra. đó là khi tôi hỏi cô bạn của cô ấy như thế nào rồi thì câu trả lời đã đâm cho tôi một dao gần như xuyên thủng trái tim mình vậy "tao nói với nó là có đứa thích nó, rồi tao nói tên của mày thì nó hỏi lại tao "ai, thằn tín pê đê í hửng"".

 

Lúc đấy mọi cảm xúc mong chờ, hạnh phúc bổng biến mất thay vào đó là một nỗi đau, đau đến tận cùng và hận chính bản thân tôi tới tận cùng, tôi hận tôi yếu đuối, Sau những nỗ lực mình bỏ ra để thay đổi ánh nhìn của mọi người đối với tôi, tất cả như vô nghĩa, tôi lại càng nấp sâu hơn vào cái căn phòng, cái nơi mà mình cảm thấy yên tâm nhất( ở đó có người bạn để tôi chia sẽ, khóc khi cô đơn là con gấu bà tặng lúc nhỏ).

 

Rồi tới cấp 3, những lúc gặp bạn mới là tôi lại càng sợ, sợ những con mắt luôn nhìn tôi với cái sự chế giếu nồng đậm, họ đang nói chuyên với nhau, môi thì nói nhưng những ánh mắt chế giếu ấy lại là nơi tôi. tôi thích đi giữa đám đông nhưng cũng sợ đám đông. tôi thích khi tôi không biết họ và họ cũng chưa biết tôi, tôi cứ đi giữa yên lặng như thế để tôi biết xung quanh tôi còn có người không chế giễu tôi( tôi nghĩ là như vậy), tôi không thích vì nguy cơ khi mình trở thành tâm điểm của sự chú ý như 1 tai nạn nhỏ, khi ấy mọi người sẽ nhìn tôi, tôi sợ lắm...

 

 

Tôi lại say nắng một cô bạn học của tôi, sau những tin nhắn ngõ ý làm quen thì cô ấy đã đồng ý, có ai biết cái câu" đồng ý" ấy lại làm tôi khóc, tôi khóc không phải là khóc như trước kia, tôi khóc vì có người không chế giễu mình, tôi khóc vì hạnh phúc khi cô ấy cũng yêu mình, nó làm tan cái vết thương ngày xưa khi lần đầu thổ lộ với mối tình đầu cái vết thương tôi ngỡ sẽ không bao giờ có thể lành lại được vì nó khắc quá sâu vào tim, khắc quá sâu váo bộ não là đừng bao giờ yêu, không ai yêu mày đâu, tôi đã bước qua nỗi đau cũ để nói lời yêu cô gái mới này. và kết quả đã làm tôi thêm "yêu " bản thân mình một ít.

 

Nhưng tôi đã mắc một sai lầm nghiêm trọng trong suy nghĩ của mình, mà cái suy nghĩ ấy đã hình thành từ lúc tôi giấu kín bản thân mình bằng những cử chỉ tôi cho là nam tính nhất, để thoát khỏi những lời chế giễu nên nó đã ăn sâu vào suy nghĩ của mình, tôi đã hối hận khi mối tình ấy kéo dài 2 tháng, trong 2 tháng ấy tôi vẫn chưa nhận ra là mình đang phạm phải sai lầm, cho đến khi cô ấy nói lời chia tay vì lí do học hành. tiếng sét(lời chia tay) xẹt qua tai làm tôi bừng tỉnh khỏi giấc mộng yêu đương đầy hạnh phúc "qua tin nhắn", thật buồn cười phải không? tôi cũng thấy vậy sau khi nghĩ lại về nó. nhưng lúc ấy tôi không biết như thế. tôi đã suy nghi lại và phát hiện ra tôi đã không hiểu những điều cô ấy muốn và những điều tôi thực hiện là những suy nghĩ tôi cho là cần làm để giữ mối tình này lâu dài, tôi đã thật sự nghĩ là mình sẽ cùng cô ấy xây dựng một gia đình nhỏ sau khi thi đại học. tôi thật vô tâm phải không.

 

Trong cuộc tình ngắn ngủi ấy, tôi thường hay nhắn tin với cô ấy, tôi nói rất nhiều,rồi lại tự cười trong sung sướng những luc nhắn tin với cô ấy, cuộc đời lúc ấy toàn màu của tình yêu và hạnh phúc, nhưng khi gặp cô ấy thì tôi là một con người hoàn toàn khác, tôi thể hiện một sự lạnh lùng mà tôi cho là hành động" nam tính" tôi sợ nếu tôi lỡ làm những hành động yếu đuối trước mặt cô ấy thì cô ấy sẽ rời xa tôi mãi mãi,

 

Càng yêu nàng tôi lại càng thể hiện sự" nam tính" ấy, tôi cố sống với tính cách để giữ cuộc tình này khỏi sự chia tay, tôi là một đứa con ngoan trò giỏi, tôi sợ mọi người nói yêu sớm, nên tôi cũng sợ cha mẹ, thầy cô buồn vì vậy những lúc có thấy cô tôi là như không quen biết cô ấy, không hỏi han quan tâm gì cả, khi đi ăn với nàng tôi cũng không thể nói chuyện nhiều vì một phần mọi người chế giễu tôi là vì giọng nói không nam tính( vì thế tôi thường giữ im lặng những lúc gặp người lạ). va cái kết khó tránh khỏi là chia tay.

 

Khi cô ấy nói lời chia tay, tôi liền nghĩ chắc cô ấy cũng giống như bao người khác nghĩ về tôi như thế. nhưng sau đó một thời gian tôi mới hiểu ra rằng nguyên nhân là ở chữ" SỢ" tôi sợ quá nhiều, Tôi tìm cách khắc phục nó nhưng đâu ngờ điều đó lại làm mọi thứ thêm tồi tệ như thế này. hàng loạt câu hỏi nhung tôi chưa chắc về đáp án:"tại sao cô ấy đã học chung với mình bao lâu mà vẫn quyết định yêu mình?" cô ấy đã chấp nhận tôi, cô ấy yêu con người tôi? nếu tôi vẫn cứ như thế thì cô ấy vẫn thích tôi chứ? nếu có thể tôi sẽ thể hiện tất cả tình yêu của mình cho cô ấy để dù kết quả là chia tay thì nó có nghĩa là không hợp nhau, không như giờ tôi không biết gì cả và ngồi buồn nhớ lại chuyện xưa.

 

Sau đó tôi lại trở về với căn phòng, với chú gấu nhỏ. điểm sáng trong cuộc đời tôi là tôi đã có ba người bạn, ba người đúng nghĩa là bạn, bạn thật sự, họ không chế giễu, quan tâm, khi " bạn bè" xung quanh đưa tôi vào những tình huống để chế giễu tôi thì họ-bạn tôi đã đưa tôi thoat ra khỏi nó. hai trong số ba người là bạn học cùng lớp,la những cậu bạn tri kỉ, là bạn ngồi chung bạn suốt ba năm học cấp ba, nó gằn liền với những kỉ niệm vui có buồn có, cái mà tôi cứ ngỡ là sẽ không bao giờ có trong đời hoc sinh. và một người bạn thân nữa không phải là bạn cùng lớp, cô ấy đã cùng tôi đi học, chờ nhau về, giận hờn lẫn nhau một thời gian dài và sau đó nó trở lại quỹ đạo vốn có của nó, tôi và cô bạn ấy đã động viên, khích lệ, lắng nghe tâm sự của nhau,...nhiều nhiều lắm những điều tuyệt vời giữa cuộc đời cô đơn này, tôi lại dần mở lòng vời mọi người xung quanh, và giờ không ( bên ngoài là như thế) người chớ giễu tôi là pê đê, xăng pha nhớt gì gì đó nữa, tôi đã nghĩ mình không còn yếu đuối như xưa nữa, họ nói thì kệ họ,tôi sẽ sống theo cách của mình, sống giả tạo mệt mỏi lắm lắm.

 

 

Tôi kể lại những sự việc trên là để chương trình có thể hiểu hơn về tôi, những chuyện ấy sẽ giúp ít nhiều cho chương trình để tìm câu trả lời cho điều tôi muốn hỏi dưới đây. tôi đi học đại học, ở trọ chung với một người bạn, lúc ấy nhà tôi nghèo lắm, tôi lại đang lúc trưởng thành, vấn đề sinh lí mới lớn làm tôi tò mò nhiều lắm( từ lúc còn học trung học phổ thông), tôi chỉ có cái điện thoại cùi bắp để lên mạng tìm hiểu thông tin về những vấn đề thầm kín của mình, tôi đã dần dần chìm sâu trong dục vọng đen tối bằng những câu chuyện tôi tình cờ vào những trang web đen(không coi được clip).

 

Nhưng anh bạn cùng phòng thì khác, anh ấy nói với tôi rất nhiều về tinh dục, sinh lí nam giới, va anh ấy đã giúp tôi...tuy không phải lần đầu tôi tiếp xúc với những nội dung đen ấy, nhưng là lần đầu có người con trai đụng vào " cậu nhỏ" của mình, dần dần tôi lại thấy thích những lần cậu ấy vuốt ve, cả 2 làm cho nhau, tôi như bị nghiện cái cảm giác ấy, trong tôi không biết tại sao lại khao khát ở một người con trai nhiều đến vậy?

 

Tôi lại đặt câu hỏi cho giới tính của mình? tôi thuộc giới nào? ngay cả tôi cũng không biết tôi thuộc giới tính nào thì làm sao mọi người xung quanh không chế giễu tôi được đây chứ? tôi đã từng hạnh phúc khi quen con gái, thích cái cảm giác chinh phục được tình cảm của con gái, nhưng tôi không có cái cảm giác muốn xâm phạm tới họ( có lẽ lúc ấy tôi không biết nhiều về chuyện đen tối như thế, tình yêu trong sáng) nhưng trải qua những việc trên với một người con trai tôi lại sinh ra cái cảm giác lạ lùng ấy, tôi thích con trai? câu hỏi tôi tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần.

 

Mmong chương trình tìm giúp tôi câu trả lời. dù có những lời hơi khiếm nhã, thiếu tế nhị nhưng nó là sự thật va tôi không biết diễn đạt như thế nào để nó lành mạnh hơn. mong chương trính thông cảm. chân thành cảm ơn.

Loading...

Chào em!

 

Cám ơn em đã tin tưởng và chia sẻ những tâm sự rất thầm kín của mình về chương trình. Câu chuyện của em rất dài nói về những ngày buồn bã đã qua vì bị bạn bè chế giễu là “pê đê, xăng pha nhớt”. Và những nỗi buồn vì tình yêu không được đáp lại hay tình yêu tan vỡ bởi những cư xử không nên không phải của mình. Em đã từng cảm thấy mình ổn hơn bao giờ hết nhưng bây giờ những câu hỏi về giới tính lại làm cuộc sống của em trở nên khó khăn.

 

Thực sự em đã yếu đuối, để bản thân với bao nỗi sợ không đáng để ảnh hưởng tới cuộc sống của mình rất nhiều. Em nên biết giới tính của ai thì tự bản thân người ấy sẽ là người rõ nhất. Họ muốn yêu ai, quan tâm với ai và muốn sống, muốn hòa quện với ai đó cả về tâm sinh lý và đều đó sẽ là một mối quan hệ lâu dài. Em đã từng có cảm xúc rung động với con gái, nó đã làm em thực sự hạnh phúc nhưng thời điểm đó còn quá nhỏ để nghĩ đến việc “xâm phạm tới họ”.

 

Còn những cảm xúc, hành động giữa em và anh bạn cùng phòng đó chỉ đơn giản là giải tỏa sinh lý cho nhau. Cái cảm giác được thỏa mãn, đạt được sự thăng hoa, khoái cảm của hoạt động giới tính đem lại mới là chất kích thích em. Nhưng hành động này cùng với những lời trêu trọc, chuỗi cảm xúc hụt hẫng, thất vọng về tình yêu trước đây càng khiên em cảm thấy hoang mang về giới tính bản thân nhiều hơn.  Thế nhưng những điều ấy chưa đủ khẳng định em là người đồng tính.

 

Để có cái nhìn chính xác về giới tính của mình em nên tách mình ra khỏi anh bạn cùng phòng, dừng lại những hoạt động khám phá giới tình cùng anh bạn đó. Và cũng nên biết tiết chế, kiểm soát ham muốn của bản thân. Thay vào đó nên là xây dựng cho mình một lối sống khoa học với  hoạt động thể dục thể thao, chia đều quỹ thời gian cho học tập, gia đình, bạn bè, mở rộng các mối quan hệ, cũng như cho mình thời gian trau dồi các kĩ năng sống, hoạt động ngoại khóa.

 

Sự cân bằng, bận rộn và tham gia vào những tập thể sẽ giúp em hiểu được mình là ai. Đừng để những lời nói xung quang quyết định cuộc sống của mình. Cuốc sống của em ra sao phụ thuộc vào suy nghĩ, mong muốn của bản thân mình.

 

Mong em có những hướng đi đúng đắn trong cuộc sống!

 

Tư vấn bởi chuyên gia VOV Cửa Sổ Tình Yêu 1900.6802

CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...