Tình đầu sao lại gieo đớn đau và khó quên đến thế... | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Tình đầu sao lại gieo đớn đau và khó quên đến thế...

Mãi đến bây giờ, sau gần 3 năm kể từ khi em và bạn trai đó không còn liên lạc nữa, em vẫn chưa quên được tất cả những chuyện cũ đã xảy ra, em không hiểu cảm giác đó là gì, nhưng cứ mỗi lần nghĩ tới những gì giữa em và bạn ấy đã trải qua, em lại thây mình cảm giác rất đau đớn. Em không biết đó có phải là tình đầu của mình không, và cho tới bây giờ em cũng chưa hỏi lại bạn ấy vì sao lại cắt đứt liên lạc với nhau và em đang hoang mang, rằng có phải tình yêu là như vậy hay không? Sau khi dù trải qua nhiều chuyện đến vậy, cũng vẫn có thể nhẫn tâm đối xử với nhau như thế? Và có phải tình đầu khi còn non nớt thường vậy hay không?

Chào anh chị, Mãi đến bây giờ, sau gần 3 năm kể từ khi em và bạn trai đó không còn liên lạc nữa, em vẫn chưa quên được tất cả những chuyện cũ đã xảy ra, em không hiểu cảm giác đó là gì, nhưng cứ mỗi lần nghĩ tới những gì giữa em và bạn ấy đã trải qua, em lại thây mình cảm giác rất đau đớn. Em không biết đó có phải là tình đầu của mình không, và cho tới bây giờ em cũng chưa hỏi lại bạn ấy vì sao lại cắt đứt liên lạc với nhau và em đang hoang mang, rằng có phải tình yêu là như vậy hay không? Sau khi dù trải qua nhiều chuyện đến vậy, cũng vẫn có thể nhẫn tâm đối xử với nhau như thế? Và có phải tình đầu khi còn non nớt thường vậy hay không?

Em và bạn ấy cùng ôn đội tuyển với nhau năm lớp 9 và cũng trò chuyện với nhau từ đó, chúng em nói với nhau rất nhiều chuyện, cho đến hết cả 1 năm học em học liền tù tì bên trường bạn ấy, chúng em cũng thường xuyên gặp nhau, và với em lúc đó mà nói, bạn ấy như một người mà em rất thích nói chuyện. Em rất tin tưởng bạn ấy, không biết lí do là gì, em chỉ cảm thấy thế thôi. Về sau bạn ấy đi Hà Nội và có tặng em một món quà, em rất trân trọng và đồng thời gửi tặng bạn ấy một món quà sau đó. Em nghĩ chuyện của tụi em rất trong sáng, và bạn ấy thích em, là thật, em biết điều đó, nhưng vào khoảng thời gian đó, dường như bản thân em chỉ muốn làm bạn với bạn ấy thôi, vì em cũng hơi tham lam, lúc đó em có nhiều bạn trai để ý, có một bạn nữa cũng thích em, nên em như kiểu nói chuyện thân mật đồng thời với cả 2 bạn đó vậy ạ. Nhưng em dám chắc, với bạn nam kia, em có cảm tình hơn, và bạn ấy cũng thích em, là thật.

Rất nhiều chuyện chúng em trải qua, bạn ấy tặng quà em, qua nhà em, giúp đỡ em, hỏi han rất nhiều, còn nói rằng, bạn ấy đồng ý học lại đây là vì em. Em đã tin, tin điều đó là thật, vì bạn ấy học giỏi, được giải quốc gia nên được tuyển thẳng về Hà Nội. Chúng em hò hẹn với nhau khá nhiều chuyện, từ việc lên cấp 3, rồi những điều trong tương lai khi học cùng trường với nhau... rất nhiều thứ em còn nhớ tới bây giờ. Không biết có phải vì mình nặng lòng hay không?

 


Nhưng, chẳng may, lên cấp 3 chúng em cùng không đỗ và cuối cùng học khác trường nhau, nói chuyện một thời gian rồi cũng chẳng còn liên lạc nữa, em thấy bạn ấy unfriend trên face từ bao giờ, em cũng chẳng buồn hỏi hay liên lạc lại nữa. Lúc ấy bản thân em nghĩ, không cùng học một nơi, yêu xa rất mệt mỏi, nên dường như cả em cũng chẳng tha thiết gì nữa. Mãi về sau em mới biết bạn ấy đã có bạn gái, em không ngờ luôn đó ạ.

 

Người con trai đã nói với mình đủ điều, đã tốt với mình, rốt cuộc quay ngoắt với mọi thứ vì lý do gì? Mà em phải nói, em đối xử với bạn ấy cực kì chân thành, chân thành đến mức mù quáng, đến mức mà em không thể ngờ được mình lại tha thiết đến vậy. Cậu ấy là người đầu tiên cho em biết cảm giác hạnh phúc trước thành công của người khác, em và bạn ấy cùng lên nhận giải ở thành phố, cảm giác bạn ấy bước lên, em còn nhớ mình rất hạnh phúc, rất tự hào... và đó là những cảm xúc đầu tiên em dành cho một bạn khác giới.

Nhưng lạ ở chỗ, tuy đã có bạn gái, nhưng bạn ấy vẫn thỉnh thoảng qua nhà và gọi em, thậm chí trong 1 video quay lên facebook, khi bạn bè của bạn ấy nói "X kìa" ( X là em ) bạn ấy còn mau chóng hỏi "X nào?" ( vì bạn X kia cùng tên với em) và còn mạnh dạn nói tên facebook của em ra thú nhận rằng vẫn còn nhớ đến em, tưởng đó là em, dường như bạn ấy còn rất nhớ, nhưng tại sao lại không muốn liên lạc với em nữa, vậy với bạn ấy, em là gì?

 

Liệu em có phải mối tình đầu của bạn ấy không? Mà không liên lạc nữa vẫn không quên nhau như thế? Thậm chí trong lần mới ra thành phố thi năm nay, bạn ấy và em gặp nhau, tụi bạn của bạn ấy còn đẩy bạn ấy ra nói chuyện với em, vẫn cái kiểu ngại ngại, xấu hổ như những lần bạn ấy gặp em năm cấp 2, nhưng em đã chủ động không nói chuyện. Điều khiến em sốc hơn nữa, khi lần mới đây, chính bạn ấy nói với em rằng bạn ấy đã mệt mỏi với chuyện của tụi em rồi và chuyện cũ nên để yên ở đấy. Em thật sự rất sốc, cực sốc, và tủi thân, đau đớn nữa, khi người con trai mình tin tưởng như vậy, cuối cùng lại tàn nhẫn xóa bỏ mọi kỉ niệm về nhau như thế? Xa mặt cách lòng? Hay chỉ đơn giản là rung động đầu đời của nhau, em cũng chẳng rõ nữa... là cái gì mà khiến cho em nhiều khi đau đớn đến mãi thế này đây?

Em chỉ có cảm giác bị phản bội thôi, bị mất niềm tin, nhưng em không hề hối hận, vì ít nhất thời gian đó chính em cũng đã dùng tình cảm chân thành của mình với bạn ấy. Nhưng sự chân thành của em lại chẳng được báo đáp, em đã khóc và đau lòng lắm, cho đến bây giờ... Không lẽ con trai là vậy, nói được nhưng chẳng làm được, nói được rồi quên dễ đến thế, nhẫn tâm đến thế. Bạn ấy chẳng hề biết, suốt thời gian không liên lạc, em đợi bạn ấy chủ động trong vô vọng, và còn nhớ tha thiết đến nhường nào. Nhẫn tâm, em chỉ đủ tỉnh táo để thốt lên những từ đấy. Em tự hỏi, sao bạn ấy không nói với em một câu, chỉ như: "Tớ có bạn gái rồi, từ giờ đừng nói chuyện với nhau như này nữa nhé" và vẫn làm bạn bè có phải không. Thậm chí làm bạn bè cũng chả muốn, lại muốn "chuyện cũ cứ để yên", không lẽ việc có bạn gái, khiến bạn ấy nói chuyện với em cũng chả dám nữa, sợ người yêu ghen với quá khứ.

Em cũng chẳng tha thiết gì thêm, em không hề cần tới một người không còn tha thiết với kỉ niệm cũ, bội bạc như vậy em cũng chẳng cần. Nhưng em chỉ thắc mắc và muốn lý giải tình cảm đó là gì nhỉ? Em là người bạn ấy đã từng thích sao? Và với em, bạn ấy là mối tình đầu hay sao mà khó quên thế nhỉ? Mà chẳng nhẽ, tình cảm dành cho nhau là có, mà ban ấy lại dễ dàng quên đến thế? Con người gì mà tàn nhẫn quá vậy? Con trai là vậy hay sao? Chỉ cần không còn được gặp nhau thường xuyên, họ sẽ nhẫn tâm bỏ đi tình cảm cũ tìm tình yêu mới? Cảm ơn anh chị ạ. Chúc anh chị có một ngày an lành!

Em thân mến,

Cảm ơn em đã gửi thư đến Cửa sổ tình yêu để giãi bày tâm sự của mình. Anh chị có thể cảm nhận rằng em đang rất buồn khi nhớ đến người bạn cũ của mình đã không còn liên lạc với bạn ấy nữa và cảm thấy mình bị phản bội vì biết được bạn nam ngày xưa thích mình giờ có người yêu mới khi hai em không học cùng trường.

Tình yêu tuổi học trò thường rất đẹp, trong sáng và cũng chứa một nỗi buồn mà ở đó không ai giống ai được. Trong thư em có chia sẻ rằng em và bạn nam đã từng có thời gian dành tình cảm cho nhau, có nhiều kỉ niệm đẹp khi học cùng, chơi cùng và tặng quà cho nhau. Qua những gì em kể, anh chị muốn đặt cho em một vài câu hỏi để em có thể có cái nhìn khách quan hơn về tình cảm giữa em và bạn ấy. Bạn ấy có từng nói thích hay yêu em không? Hay đó là cảm nhận của em trước những cử chỉ quan tâm của bạn? Em nói bạn ấy chủ động cắt đứt liên lạc, đề nghị em không nhắc lại chuyện cũ. Trước thái độ đó của bạn khiến em cảm thấy rất buồn, bị tổn thương. Tuy nhiên ý em là gì khi em nói “bạn ấy thỉnh thoảng vẫn qua nhà và gọi em”?

Ở tuổi này, những rung động trước người khác giới là một biểu hiện của việc em đang ngày càng trưởng thành. Mặc dù thích và yêu rất khó để phân biệt ranh giới rõ ràng nhưng vẫn tồn tại sự khác nhau nhất định. Thích là khi tim em đập nhanh hơn, hồi hộp, ngại ngùng khi ở gần bạn ấy, muốn được nói chuyện và gặp bạn ấy thường xuyên. Nhưng yêu thì khác. Khi yêu, em cảm thấy hạnh phúc và được thể hiện là chính mình khi ở bên bạn ấy, cảm thấy muốn gắn bó lâu dài, lên kế hoạch cho tương lai, muốn dành tất cả những gì mình có cho người đó và… có cả ham muốn gần gũi nữa. Em cũng thừa nhận mình thích bạn ấy, nhưng bên cạnh đó cũng có cảm tình với một bạn nam khác. Như vậy có thể tình cảm của em đối với bạn nam ấy chưa phải là tình yêu mà có thể là thích bạn ấy hơn những người khác.

Với những gì anh chị nói ở trên, câu hỏi liệu rằng “bạn ấy có phải mối tình đầu” không có lẽ chỉ em mới đưa ra được câu trả lời. Nó khó quên vì đó là tình cảm trong sáng, ngây ngô nhất, cũng có cả sự vụng dại của tuổi trẻ nữa. Đến một lúc nào đó, em sẽ không còn coi đó là tất cả nữa mà nghĩ về nó như một kỉ niệm thật đẹp tuổi học trò để biết rằng lúc đó mình cũng biết rung động, biết thầm thương trộm nhớ ai đó. Và rồi việc biết mình từng là gì đối với họ cũng không còn quan trọng nữa. Nhưng nếu em thực sự muốn biết như một lời khẳng định về tình cảm của bạn ấy đối với mình trong thời gian vừa qua, để biết tình cảm thật sự của bạn ấy dành cho mình thì hãy mạnh dạn hỏi bạn ấy.

Anh chị tin rằng một cô gái giàu tình cảm như em sẽ sớm tìm được một người thích hợp hơn với mình, bởi có câu “Trong tình yêu thì không có đúng – sai, chỉ có phù hợp hay không phù hợp mà thôi”. Đừng vì chuyện đã xảy ra mà mất đi niềm tin vào tình yêu và người khác giới em nhé!

Chúc em sức khỏe và học tập tốt!

loading...
CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ - Câu hỏi mới gửi tại đây

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
Nhập mã xác nhận, phân biệt chữ HOA, chữ thường.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.