Vì anh tò mò "chữ trinh" như thế nào nên... | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Vì anh tò mò "chữ trinh" như thế nào nên...

Tại sao anh làm như thế với em? Anh từng nói anh không bao giờ làm việc có lỗi với em hay làm gì khi em không đồng ý cơ mà?

Em chào các anh chị tư vấn trong chuyên mục "Cửa sổ tình yêu"! Em có tâm sự rất muốn được chia sẻ với anh chị. Em năm nay nay 27 tuổi, làm kế toán. Trong thời gian qua em đã làm cùng và thân thiết với một người đồng nghiệp nam hơn em 1 tuổi, anh ấy đã có vợ và một con trai.

 

Ban đầu ở công ty anh em chỉ quý nhau và giúp đỡ nhau trong công việc thôi, mặc dù em cũng nhận ra anh ấy có dành tình cảm cho em đặc biệt hơn những người đồng nghiệp nữ khác, nhưng em chưa bao giờ có suy nghĩ hay ý định có tình cảm gì với anh ấy. Ở công ty nhiều khi 2 người ở gần nhau chỉ cách nhau cửa kính mà anh ấy cũng nhắn tin cho em,

 

Một ngày anh nhắn cho em rất nhiều tin, anh không thấy em đâu anh cũng nhắn tin hay gọi, em cũng trả lời những tin nhắn của anh ấy, có lúc em cũng không trả lời. Nhưng em và anh ấy hay đi ăn cùng nhau, có khi thì thì cùng những người khác, có khi thì chỉ có 2 đứa bọn em. Em cũng không muốn đi vì e sợ mọi người dị nghị vì anh đã có vợ còn em thì chưa chồng nhưng anh ấy nói chỉ đi ăn có gì mà em sợ nên em lại đồng ý đi vì tính em hay nể.

 

Có hôm liên anh ấy liên hoan cùng mọi người trong kho còn em trong phòng kế toán làm việc buổi tối, anh ấy cầm tay em lôi đi uống nước chỉ có em và anh ấy, anh lôi em vào một quán cà phê, đến đấy em thấy đèn nhấp nháy em còn ngẩng đầu lên nhìn, anh ấy nói em sợ à? Em nói vâng.

 

 

Vào quán 2 người ngồi uống nước và nói chuyện, em nói đây là lần thứ 3 em vào quán cà phê: lần 1 em đi cùng 1 người bạn gái, lần 2 em đi cùng bạn trai em và lần 3 em đi cùng anh nhưng đây là quán tối nhất, vì 2 lần kia quán sáng và đông người. Em 27 tuổi rồi nhưng em mới yêu duy nhất một người 4 năm thời sinh viên rồi bọn em chia tay, bọn em yêu nhau hết sức trong sáng, chưa bao giờ ôm hay hôn nhau , chỉ quan tâm nhau về cuộc sống và học hành, chuyện vượt quá giới hạn thì bọn em còn chưa bao giờ nghĩ tới. Nói có thể mọi người khó tin nhưng đó là sự thật, em chưa bao giờ quan hệ tình dục cho đến câu chuyện ngày hôm nay.

 

Hôm đó anh ấy đã dựa vào vai em, em đẩy ra nhưng anh ấy nói cho anh xin một phút thôi, em đã nín thở và im lặng lúc đấy em cũng run, rồi anh ấy hôn nhẹ vào má em một cái rồi cả hai cùng về, anh đi trước còn em đi sau vì sợ mọi người nhìn thấy. Hôm đó em hơi sợ nhưng em đã tin anh ấy vì em nghĩ anh ấy không dám làm gì em, có lần anh ấy rủ em đi nhà nghỉ, anh nói vào đấy anh chỉ muốn ôm em ngủ vì anh mệt mỏi muốn được ôm em, lần đấy em nhắn tin lại thực sự tay em vẫn run, em nói đến hôn con trai em còn chưa dám đời nào em vào nhà nghỉ với một người đã có vợ, em không bao giờ bước chân vào đấy đâu.

 

Anh ấy nói với em rằng anh biết, đời nào anh lấy đi trinh tiết của em như thế sao anh và em làm việc cùng và nhìn mặt nhau được nữa. Em nghe và cũng ngây ngô tin vào những lời đó, em đã đi uống cà phê với anh ấy vài lần nữa, những lần đấy chỉ nói chuyện về công việc là chủ yếu. Em đã không nhận ra rằng em như thế nên có kết cục như ngày hôm nay.

 

Em không hiểu sao em không muốn đi nhưng anh ấy đến nhà em đợi em nể rồi lại đi. Cho đến một hôm anh không chở em đến cà phê nữa mà chở em đến nhà nghỉ, anh nói muốn có không gian riêng nói chuyện ở cà phê đông người không tiện, em cũng nói muốn đi đâu thì đi em không vào đấy nhưng cuối cùng anh trở đến rồi lôi em vào em cũng miễn cưỡng đi theo. Hôm đó đúng là anh ấy chỉ ôm và hôn thôi vào làm gì, em lại một lần nữa tin anh ấy, bước chân ra từ đó mà em thấy hổ thẹn với lương tâm. Em sợ ngay lúc đấy nhưng lần sau anh ấy rủ đi uống cà phê em vẫn đi. Không biết do em buồn, trống trải em cũng muốn đi hay do em đã quá tin anh ấy.

 

Ngày nào anh ấy cũng nhắn tin, gọi cho em dù ở nhà hay công ty. Anh ấy nói anh nhớ em dù vợ ở nhà hay đang ngồi bên cạnh, em không biết những lúc anh nhắn tin, gọi cho em thì anh giấu vợ bằng cách nào. Mà theo em biết thì vợ anh ấy cũng quan tâm anh vì nhiều khi đi ăn cùng em mà vợ anh gọi điện hỏi anh ăn chưa và ăn gì? Em đã sai, em nghĩ quá đơn giản là chỉ đi ăn đi uống, nói chuyện hay quan tâm một chút thì cũng không có vấn đề gì, dần dần thành miễn cưỡng đáp ứng cả những chuyện không mong muốn.

 

Cho đến một ngày khoảng giữa tháng 11, buổi tối em đã đi uống cà phê cùng anh ở ngay gần chỗ em ở, hôm đó anh ấy đã làm chuyện ấy với em ngay tại quán cà phê, em thấy đau em đẩy ra nhưng em không dám hét hay gào vì sợ mọi người biết, em vào nhà vệ sinh thấy ra một cục nhầy màu trắng mà em không biết đó là dịch của em hay tinh trùng nữa, nhưng em không thấy ra máu.

 

Em bước chân ra khỏi quán cà phê mà trời đất như sụp đổ, em định lao đầu vào ô tô tự tử nhưng em vẫn nghĩ được em chết thì bố mẹ em sẽ ra sao? Em ngồi phệt xuống lề đường khóc, em hỏi anh có biết anh đã làm gì em không? Tại sao anh làm như thế với em? Anh từng nói anh không bao giờ làm việc có lỗi với em hay làm gì khi em không đồng ý cơ mà? Nếu em có bầu thì sao? Anh trả lời em rằng: Vì anh tò mò chữ trinh ấy như thế nào?

 

Anh sẽ chịu trách nhiệm còn quyết định tùy ở em. Anh đã đi mua cho em một viên thuốc tránh thai khẩn cấp, em vẫn ngồi lề đường khóc, em nói uống vào nhỡ có hại cho em thì sao? Anh ấy bảo nếu yên tâm thì uống không thì thôi nhưng anh hỏi bác sĩ rồi không sao cả. Em ngồi khóc trước cửa phòng cho đến khi có người về mở cửa, em không biết đi đâu đành bước chân vào nhà, chui vào nhà vệ sinh uống viên thuốc ấy vì sợ chị và em gái biết.

 

Cả đêm em chỉ khóc không ngủ được ít nào, em không dám khóc to, em phải kìm nén, người em lúc lạnh lúc nóng giống như người bị cảm. Tối hôm đó về anh ấy cũng nhắn cho em một tin: Anh ngàn lần xin lỗi em, anh đã quá vô liêm sỉ khi làm chuyện ấy với em. Em không nhắn lại mà chỉ khóc, hôm sau em vẫn đi làm, vẫn gặp ở công ty, anh ấy cũng vẫn hỏi em xem có mệt không, em không nói gì không nói với ai mà chỉ im lặng, đi làm mà từ nhà đến công ty hay từ công ty về nhà nước mắt em cứ chảy ra, về nhà mở cửa phòng ra em thấy tủi nhục, lúc nào cũng khóc khi không có người.

 

Rồi đến cuối tháng 11 anh ấy xin đi chi nhánh khác lên chức quản lý, còn em vẫn ở lại, thời gian đầu anh đi em còn bị rất nhiều áp lực khi mọi người đồn thổi, dị nghị quá nhiều, em vừa đau lòng vừa áp lực ngày nào em cũng phải uống thuốc ngủ mới ngủ được, tháng đó em bị chậm kinh mất 10 ngày, hàng ngày em lo sợ, buồn em không biết chia sẻ với ai, ngoài khóc, nhắn tin gọi cho anh ấy và trách, còn anh ấy bị áp lực công việc mới cũng mệt mỏi.

 

Em còn lo sợ có bầu, anh ấy hỏi em là nếu em muốn cho vợ anh biết anh sẽ dẫn em về gặp vợ anh cứ giấu giếm mãi anh cũng thấy mệt mỏi. Em nói em không muốn gì, em chỉ muốn chết. Suốt hơn 1 tháng em chìm trong đau khổ, không thiết ăn uống, chăm sóc bản thân, ngoài đến công ty làm việc và khóc ra em không muốn làm gì hay quan tâm ai. Rồi một hôm em đi khám, em không có vấn đề gì, em hỏi bác sĩ (cô này rất trẻ còn ít tuổi hơn em, chắc cũng chưa có kinh nghiệm gì) em đã rách màng trinh chưa? và bác sĩ trả lời rồi, nhưng em vẫn hy vọng là chưa vì em không biết đã làm được gì không chỉ thấy đau và sợ hãi, đau em đẩy ra luôn, mấy hôm sau khi đi khám về em có kinh và em thấy kinh nguyệt vẫn bình thường như mọi khi, em đã hy vọng và bình thường dần trở lại.

 

Nhưng đúng là số phận lại đùa giỡn với em, trong thời gian này anh ấy toàn phải làm đến 1, 2h sáng, anh ấy nhắn tin cho em: Anh mệt quá em ơi, thật sai lầm khi sang bên này mà không có em. (trước đây anh từng nói với em là : em là động lực để anh làm việc ở đây). Anh ấy nói thế em lại thấy mủi lòng và thương. Rồi em lại đau khổ thêm một lần nữa khi đúng vào đợt giáng sinh em ốm, anh gọi cho em muốn gặp em xem em ốm thế nào? Em hỏi gặp ở đâu? anh nói ở nhà nghỉ, em bảo anh làm em nửa tỉnh nửa điên suốt thời gian qua giờ anh vẫn còn muốn thế à? Anh nói thời gian qua em như thế giờ có cho anh cũng không dám, anh thề không làm gì cả, anh nhớ em đến cồn cào, em lại tin anh ta.

 

Vì em nghĩ chuyện xảy ra nhiều lúc em muốn chết anh ta cũng biết. Em cũng muốn gặp anh ta xem sau khi anh ta làm như thế với em thì cảm thấy thế nào, em chỉ muốn vào để nói chuyện thôi. Nhưng em không ngờ anh ta đã chuẩn bị trước cả bao cao su, vào đấy anh ta lại làm chuyện đấy với em, em ốm không có sức mà đẩy anh ta ra nữa, linh cảm điều gì đấy bố em gọi điện cho em đúng lúc đó em muốn vùng lên nghe điện thoại của bố rồi bỏ về mà anh ta giữ em không sao vùng dậy được, đến 1 lúc cảm giác đau nhói em hét lên em mới biết anh ta làm gì em. Anh ta làm chuyện đó với em 2 lần ngay đêm hôm đó, em đã bỏ mặc không có sức mà cản và không cản được nữa. Em vào nhà vệ sinh em thấy ra khoảng 2 giọt máu, về nhà em dùng giấy vệ sinh lau thấm đỏ cả tờ giấy, Lúc này em vừa thấy hận anh ta, em hận chính bản thân mình, em trách cả bác sĩ vì nói em đã mất trinh.

 

Hôm đó em đau đớn hơn lần 1 ngàn lần, em cũng không biết lúc nào anh ta dùng bao hay không, nhưng em cũng không uống thuốc tránh thai nữa, em đã nhắn tin cho anh ta em nói em hận anh ta đã có vợ rồi sao lại lấy đi thứ quý giá của cuộc đời em, anh ta nói cứ nghĩ hại em ở quán cà phê rồi không ngờ càng ngày càng làm em đau khổ, em nhắn thêm 2 tin nữa nhưng anh ta đã ngủ chưa đọc sáng hôm sau vợ anh ta đã đọc.

 

Nhưng vợ anh ta không gọi cũng không đến tìm em, em cũng lo sợ vì điều đấy, sợ vợ anh ta đến công ty làm ầm lên thì bẽ mặt với mọi người nhưng anh ta nói với em có cho tiền cũng không dám, anh thà bỏ vợ chứ không để đến công ty làm ầm đâu mà lo, ngay hôm đấy vợ anh ta không nói gì, một thời gian sau vợ chồng anh ta cãi nhau, anh ta kể lại với em như thế. Rồi anh ta nói với em là mẹ anh ta hỏi: mày có bồ à? anh nói sao mẹ hỏi thế? mẹ anh nói vợ mày nói thế nhưng nó không muốn làm to chuyện vì gia đình, nếu mày có thì thôi đi. Anh ta còn nói lúc đấy anh thấy có lỗi với em hơn là có lỗi với vợ con.

 

Những ngày sau đó em lúc nào cũng bị ám ảnh bởi hình ảnh tối hôm đó, em đã uống thuốc ngủ tự tử nhưng em vẫn tỉnh, nước mắt em chảy cả trong lúc làm việc, ăn, tắm hay nằm trên giường, đêm em toàn vã mồ hôi tỉnh dậy như gặp ác mộng. Em càng đau đớn hơn khi mỗi lần em đi tắm hay đi vệ sinh hình ảnh máu ra tối hôm đó ám ảnh em. Những ngày sau đó anh ta nói với em là đừng nhắn tin hay gọi cho anh ta vào những lúc anh ta ở nhà, anh không muốn vợ hay bố mẹ anh buồn, anh ta cũng không nhắn tin, gọi quan tâm xem em thế nào nữa, em không nhắn tin cho anh ta vào điện thoại, em nhắn trên zalo anh ta chỉ đọc mà không nói lại gì, em gọi anh ta vẫn nghe anh ta nói vẫn nhớ em nhưng không gọi, nhắn tin cho em, không gọi cho ai, ai cần thì gọi cho anh ta vì anh ta có lỗi với tất cả mọi người.

 

Em đã đến gặp anh ta ở gần công ty và nói không bao giờ gặp lại anh ta nữa. Nhưng em lại chậm kinh hơn chục ngày em lo, lần trước em đi khám một mình em cũng sợ, anh ta lại bảo đến đưa em đi khám và em đã đồng ý. Cách đây có 5 ngày anh ta đến phòng em để đưa em đi khám nhưng anh ta lại làm chuyện đấy với em, tất cả những lần anh ta làm với em em đều không đồng ý, đẩy anh ta ra nhưng vì em không đủ sức, em không dám hét vì toàn chỗ đông người nếu kêu gào mọi người biết, em bị anh ta dụ từng ít một.

 

Không hiểu sao những lúc gặp anh ta em không muốn nhưng em không sao cản được anh ta. Chỉ khi nào anh ta đi rồi em mới thấy đau đớn nhục nhã, ê chề. Em lại phải uống thuốc tránh thai khẩn cấp thêm một lần nữa, em vừa uống xong thì máu ra, chắc là có kinh, mọi khi em 3 ngày là hết nhưng lần này em 4 ngày mới hết, mà máu ra rất đen, mấy ngày vừa rồi em đau hết cơ bụng, đau ruột, người mệt mỏi, em rất lo.

 

Em không ăn được mà lại áp lực công việc nữa. Vậy là anh ta hết lần này đến lần khác làm em sống như chết suốt từ tháng 11 tới giờ, em thì sống như chết, đang tự hủy hoại bản thân còn anh ta vẫn vui vẻ bên vợ con. Em cảm thấy xót xa vì những gì em mất cho anh ta, còn anh ta tự nhiên lấy đi hết những cái quý giá của em mà coi như là chuyện bình thường, mới đầu anh ta còn xin lỗi, sau anh ta còn nói với em "tình dục là chuyện bình thường có gì mà em quan trọng", anh ta nói với em nhiều câu em rất đau lòng.

 

Em bảo với anh ta rằng nó bình thường với những người đã làm chuyện đấy nhiều lần còn em, em thấy rất quan trọng, em đã nói với anh ngày từ đầu sao anh còn cố tình, anh lo vợ a buồn, đúng anh nên làm chuyện ấy ngay từ đầu chứ không phải anh làm cho người khác thảm hại rồi anh nói thế, anh nên nghĩ vợ anh buồn trước khi anh định làm việc có lỗi với em chứ không phải bây giờ, vợ anh buồn còn em thì sao, em không phải con người à? Hay đàn ông tự được hưởng những điều đó.

 

Chính vì em tin anh, nhiều lúc nể, có cả chút thương anh nên giờ em mới phải chịu hậu quả. Giờ này em viết thư cho anh chị vì em không biết nói với ai, không biết làm thế nào, nói ra em sợ mọi người biết quá khứ của em, còn để trong lòng hàng ngày em chìm trong đau đớn, xót xa, cô đơn tủi nhục,, những lúc như thế em chỉ liên hệ được với anh ta, nhưng em mà còn gặp anh ta thì em càng chìm trong đau khổ.

 

Giờ anh ta nói với em là vì gặp em anh ta không kiềm chế được. Hôm nay anh ta vẫn gọi cho em, nhiều lúc anh ta kể về vợ con anh ta cho em nghe như không có chuyện gì xảy ra. Anh ta không biết anh ta làm thế là đang đày đọa em, làm em nhiều lúc nghĩ đễn cái chết, em vẫn nghĩ dù anh ta có làm thế với ai được chứ không được làm với em, anh ta vẫn nói với em là em hiền quá bị mọi người bắt nạt, anh ta nói em ngoan. Vậy mà anh ta làm thế với em.

 

Giờ cứ nghĩ là em đau đầu em không chịu được, bưng cơm lên em nghẹn thấy nó không nuốt được, đi làm hay ở nhà nước mắt em chảy ra, em không muốn làm gì nhưng em không dám chết vì em lo cho bố mẹ em, ngủ em cũng không ngủ được, đêm em toàn vã mồ hôi và bật dậy, em không có sức mà làm việc nữa. Em muốn bỏ công ty này đi tìm một chỗ làm mới nhưng giờ giáp tết và em mệt mỏi nên cũng khó. Cứ làm ở chỗ cũ những câu chuyện hay hình ảnh liên quan đến anh ta là em lại đau lòng. Dường như mọi thứ quá sức chịu đựng của em rồi.

 

Loading...

Chào em gái!


Nghe câu chuyện của em tôi thấy em vừa đáng thương nhưng cũng có chút gì đó trách em, Trách em sao quá ngây thơ, cả tin vào lời nói của người đàn ông đã có vợ đó để cho anh ta có cơ hội làm khổ em hết lần này đến lần khác. Anh ta là người đàn ông đã có gia đình, anh ta có sự trưởng thành, từng trải và đủ tâm lý để biết người phụ nữ muốn gì. Anh ta đã rất khôn ngoan khi tạo dựng lòng tin nơi em để rồi thực hiện dã tâm chiếm đoạt thân xác em. Anh ta nói thương yêu em, nghĩ cho em nhưng những hành động của anh ta đã tố cáo tâm địa xấu xa của anh ta. Anh ta chỉ đang lợi dụng em để thỏa mãn lòng tham lam, sự ích kỉ và vô trách nhiệm của bản thân với gia đình và với em. Anh ta sẽ chẳng thể chịu trách nhiệm được với em khi anh ta lựa chọn gia đình, vợ con của anh ta.


Còn em vì quá ngây thơ cả tin vào con người bội bạc như anh ta để rồi đau khổ như chết đi sống lại nhiều lần nhưng vẫn yếu đuối, không tỉnh ngộ, không dứt khoát với anh ta. Nếu em không tự mình đứng dậy, khước từ mọi cám dỗ từ anh ta thì người chịu đau đớn, thiệt thòi vẫn cứ là em. Anh ta sẽ chẳng mất gì khi gia đình anh ta vẫn cho anh ta cơ hội quay về. Vậy nên em nên có thái độ dứt khoát, cương quyết với anh ta. Anh ta sẽ không còn cơ hội để làm đau khổ em, em sẽ có cơ hội làm lại cuộc đời mình. Thực tế để thấy em cũng chỉ là nạn nhân của sự trăng hoa đa tình của anh ta. Cuộc sống ai cũng sẽ có thể mắc sai lầm nhưng quan trọng hơn cả là thái độ của em trong nhìn nhận vấn đề.

 

Em đã rất tiêu cực khi nghĩ đến cái chết nhưng em nên biết rằng cái chết không phải là cách giải quyết vấn đề. Chết là cách kết thúc vấn đề trong bế tắc và đau đớn tuột cùng cho em cũng như gia đình, những người thực sự yêu thương, lo lắng cho em. Anh ta có thể cắn dứt lương tâm đôi chút nhưng rồi cuộc sống của anh ta vẫn diễn ra một cách tốt đẹp. Như vậy có phải là em đang tự làm đau khổ mình vì người không xứng đáng hay không? Em nên tích cực hơn để nhìn nhận cuộc sống, nhìn nhận lỗi lầm đã qua của mình. Những vấp ngã khổ đau sẽ để lại cảm xúc đau đớn, vết sẹo tinh thần nhưng nó cũng khiến em kiên cường, mạnh mẽ hơn trước cuộc sống.

 

Hãy biết yêu thương và có trách nhiệm với bản thân mình hơn. Em không đơn độc trong cuộc sống, em còn cha mẹ, anh chị em và bạn bè xung quanh mình. Em có cuộc sống, có niềm đam mê của mình. Đừng vì những “tai nạn” không đáng này mà hủy hoại những điều tốt đẹp đó. Có thể việc thay đổi công việc với môi trường mới, đồng nghiệp mới và sự bận rộn sẽ giúp em nguôi ngoai đi kí ức đau buồn đó. Hãy mở lòng mình với người em thực sự tin tưởng, tham gia vào nhiều hoạt động bổ ích thay vì một mình gặm nhấm nỗi đau khổ. Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn định trở lại. Em sẽ vẫn là em - một cô gái có hiểu biết, sống có tình cảm, trách nhiệm và có nghị lực sống,… em xứng đáng có được hạnh phúc với người đàn ông biết trân trọng em.
 
Hiện tượng ra máu đó có thể là máu kinh nhưng có thể vì sức khỏe không đảm bảo, tâm lý căng thẳng nặng nề và tác dụng phụ của thuốc mà nó có màu sắc và liều lượng khác bình thường. Để đảm bảo cho sức khỏe em nên thăm khám tổng thể sức khỏe để tầm soát việc có thai, các bệnh lây truyền qua đường tình dục.  Có lẽ để xảy ra chuyện vừa rồi một phần nguyên nhân cũng là ở việc em thiếu kiến thức về sức khỏe sinh sản, sức khỏe giới tính, tình dục và cả kiến thức kĩ năng sống để biết tự bảo vệ bản thân, giải quyết những tình huống khẩn cấp trong cuộc sống. Vậy nên bên cạnh kiến thức kĩ năng về công việc tôi hi vọng em có thể trau dồi thêm những kiến thức kĩ năng sống cần thiết để lấy đó làm hành trang vững vàng cho cuộc sống em nhé.

Chúc em lạc quan và nhiều niềm vui mới trong cuộc sống. Thân ái!
CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...