12 năm hôn nhân chỉ luôn gắn với bi kịch...

Một lần vì nợ nhà mới làm chưa trả xong nên họ đến đòi. Vợ chồng tôi chưa có trả nên cũng nói qua nói lại và cãi nhau. Chồng tôi đánh tôi đập vào tường ngất xỉu nhưng bà ngồi đó không nói gì. Khi tôi tỉnh lại vẫn thấy mình nằm ở tường nghẹo cổ.

Chào chương trình cửa sổ tình yêu. Tôi hiện đang sống tại Vũng Tàu. Hôm nay tôi viết tâm sự này gửi lên đây mong "Cửa sổ tình yêu" giúp đỡ tư vấn giúp tôi với.

 

Tôi lấy chồng được 12 năm nay và sinh được 2 cô con gái. Cháu đầu học lớp 6 cháu thứ hai mới 5 tuổi. Chuyện xảy ra cách đây 12 năm khi tôi sinh ra đứa con gái đầu lòng. Vì mới cưới nhau 2 đứa còn nghèo và ở nhà trọ nên khi tôi hết thời gian thai sản tôi phải đi làm và chúng tôi đã nhờ mẹ chồng từ Bắc vào trông cháu. Bà trông được 6 tháng thì xảy ra chuyện.

 

Một lần tôi tìm tấm thiệp đi đám cưới. Tìm trong đóng giáo án của tôi thì lôi ra bịch kẹo nhét trong đó. Kiến lửa bu đầy tay nên theo phản xạ tôi vứt ra khỏi tay kẻo kiến cắn. Nhưng không ngờ mẹ chồng tôi ngồi đằng sau lúc nào mà tôi không biết. Bịch kẹo rơi trúng bà và bà đổ tội tôi ném kẹo vào mặt bà. Tôi vội vàng xin lỗi nhưng bà vẫn chửi. Và tôi giải thích mãi cũng không được.

 

Một lần vì nợ nhà mới làm chưa trả xong nên họ đến đòi. Vợ chồng tôi chưa có trả nên cũng nói qua nói lại và cãi nhau. Chồng tôi đánh tôi đập vào tường ngất xỉu nhưng bà ngồi đó không nói gì. Khi tôi tỉnh lại vẫn thấy mình nằm ở tường nghẹo cổ. Tội giận lắm tôi nói sao chồng tôi đánh tôi trước mặt bà mà bà vẫn để cho đánh. Bà bảo bênh có dâu thì mất con trai, bênh có trai mất con dâu. Tao không bênh ai hết kệ tui bay. Tôi và bà nói qua nói lại mấy câu.

 

Hôm sau bà không trông cháu nữa. Bà bảo hôm nay gửi con cho ai thì gửi bà không trông nữa. Sáng thứ hai tôi phải đi làm sớm con mới 15 tháng tôi biết gửi cho ai. Tôi năn nỉ bà cũng không trông tôi đành ôm con đi 3 cây số để gửi đỡ nhà chị họ để đi làm. Vì bà nhất quyết nói không trông nữa nên tôi để con lại không an tâm. Mà bà 70 tuổi rồi.

 

Hôm đó bà lên nhà chú họ ở không về nhà. Nhà chú cách nhà tôi 1 km. Tối đi làm về chồng bắt tôi lên xin lỗi bà . Tôi bảo bà không giữ cháu tôi đi gửi để đi làm. Tôi biết làm sao. Tôi xin lỗi bà. Nhưng chồng tôi bắt tôi xin lỗi cả họ hàng. Tôi bảo tôi có lỗi với họ hàng đâu mà xin. Anh làm nhục tôi vừa thôi. Ông bảo là xin lỗi một tiếng rồi cái gì ông cũng làm cho. Nhưng lòng tự trọng tôi lớn quá tôi không hạ mình làm như vậy được nên tôi nói thà tôi bỏ ông nhưng tôi không xin lỗi cả họ hàng ông. Từ đó ông coi tôi không phải là vợ nữa. Ông coi tôi như ôsin vui thì đến buồn thì đi. Và rồi tôi sinh thêm một cô con gái nữa. Cuộc sống giữa tôi và chồng không có sự chia sẻ. Hai người hai thế giới khác nhau.

 

Ảnh minh họa.

 

Tôi vẫn đi làm nuôi con. Chồng tôi sống hời hợt. Tiền làm về không thành thật giấu tôi. Chồng tôi làm nghề tự do. Một năm thất nghiệp 6 tháng có năm đi làm được 3 tháng. Mọi chi phí trong nhà đều nhờ vào đồng lương của tôi. 4 năm thất nghiệp sống lệ thuộc vào tôi chồng tôi không gây sự. Đi làm được đồng nào thì đưa họ tôi. Tôi vẫn trích ra gửi về biếu nội.

 

Một năm nay công việc chồng tôi đều có thủ nhập. Vui vẻ chồng tôi đưa còn không vui thì không đưa cho tôi. Và ông thay đổi tính nết không chia sẻ việc nhà về ăn xong xem phim. Còn tôi bù đầu với 2 đứa. Một đứa học, một đứa nhỏ rất khó ăn. Tôi chia việc chồng tôi làm được 2 ngày thì lại trở về vị trí cũ . Tôi bực mình nói chồng là chồng tôi đập cái này đá cái kia và bảo "Đã từ lâu tao không gọi mày là vợ nữa rồi". Tôi biết nhưng tôi bảo sống trong nhà phải có trách nhiệm. Không làm việc nhà thì dạy con học. Chồng tôi bảo tao chả cần ai hết. Gia đình này tạo đạp đổ lâu rồi. Từ đó vợ chồng tôi ly thân.

 

Tôi nói thẳng giữa tôi với anh không còn gì nữa. Nhưng con là con chung. Anh phỉ có trách nhiệm nuôi dạy chúng. Bây giờ anh đưa cho tôi 3 triệu mỗi tháng để nuôi đứa lớn. Chồng tôi thực hiện được 5 tháng. Thế rồi làm hòa được vài tháng. Trong vài tháng đó vẫn đưa lương cho tôi giữ. Nhưng những mâu thuẫn nhỏ nhỏ trong nhà lại đẩy vợ chồng tôi thêm một lần nữa ly thân. Và lần này chồng tôi không lo cho con bất cứ chuyện gì.

 

Đã 3 tháng nay không đưa tiền hỗ trợ tôi nuôi con. Tôi nói với con bảo bố đưa tiền ăn cho mẹ. Chồng tôi bảo "Tao không đưa tiền cho con đó". Tôi nói với chồng tôi đưa tiền để nuôi con chứ tôi có lấy ăn đâu. Đó là trách nhiệm chồng tôi phải lo. Tôi nói, nếu không đưa cho tôi nuôi con thì tôi sẽ mời anh em đến tôi nói cho họ biết. Tôi đi làm tôi vẫn nuôi con được và con không thiếu thứ gì. Nhưng tôi phải giao trách nhiệm cho chồng nhưng chồng tôi ỉ lại cho tôi.

 

 

Hiện giờ chồng tôi chờ hè con bé thứ 2 học xong mẫu giáo thì ly dị đưa con bé về quê. Còn tôi nuôi con gái lớn. Nhà bán chia đôi. Nhưng tôi không đồng ý. Vì con từ nào tới giờ một mình tôi nuôi con và đưa đón đi học. Chồng tôi không đưa đón chúng. Nuôi và dạy chỉ mình tôi .Và đứa con gái đầu của tôi cháu bị bệnh rậm lông bẩm sinh. Cháu vừa đen vừa lông dài rậm. Đó là một khuyết điểm mà sau này cháu không được như người ta. Chính vì vậy mà tôi không muốn cháu bị tổn thương khi chị em của chúng chia cắt. Tôi muốn đứa em là điểm tựa cho cháu sau này. Vì đứa em trắng trẻo và rất đẹp.

 

Khi hỏi chúng khi bố mẹ xa nhau con sống với ai. Thì cả hai đều theo mẹ. Còn bố không lo cho chúng. Sống với bố khổ tụi nó không chịu. Tôi rất hoang mang vì sợ khi ly dị tôi bị mất đứa nhỏ. Vì bây giờ cháu mới 5 tuổi cháu chưa quyết định được. Tôi phải làm sao đây. Tôi đang định kéo dài thời gian ly thân để cho con đủ 7 tuổi để chúng quyết định. Nhưng trong thời gian này sống chung trong nhà tôi thấy mệt mỏi quá.

 

Xin "Cửa sổ tình yêu" cho tôi một lời khuyên. Tôi xin chân thành biết ơn!

Chào bạn!

 

Cảm ơn bạn đã tin tưởng và gửi gắm tâm sự đến chương trình. Qua thư chúng tôi hiểu rằng cuộc sống hôn nhân với những mâu thuẫn, bất đồng giữa hai vợ chồng cũng như câu chuyện mẹ chồng nàng dâu đã khiến hạnh phúc ấy dần tan vỡ. Và giờ đây trong bạn lo lắng về vấn đề dành quyền nuôi con sau ly hôn và những mệt mỏi trong cuộc sống ấy. Chương trình xin chia sẻ và thấu hiểu cùng bạn.

 

Trong những dòng tâm sự của bạn, chúng tôi đã cố gắng ngẫm nghĩ thật kỹ để xem xem còn cơ hội nào để hạnh phúc trở về với gia đình bạn hay không. Tuy nhiên, điều đó dường như là rất khó bởi vì giữa bạn và chồng đều có những cái tôi cá nhân quá cao, có những mâu thuẫn mà cả hai không thể cùng nhau giải quyết, để rồi nó là nguyên nhân chia cắt hạnh phúc gia đình bạn. Và để có quyết định ly hôn như thế này có lẽ cũng là không còn sự lựa chọn nào khác. Nếu như mọi chuyện đã quá sức chịu đựng của bạn thì việc bạn có quyết định như thế không có gì là sai.

 

Thực tế quyền nuôi con ay phân chia tài sản tốt nhất là có sự thỏa thuận giữa hai vợ chồng, vì vậy bạn cân nhắc về việc không nên căng thẳng hãy nhẹ nhàng phân tích với chồng về việc nên để cho hai con cùng 1 người chăm sóc sẽ tốt hơn cho sự phát triển của các bé, người còn lại vẫn có trách nhiệm cung cấp tiền bạc cũng như quan tâm đến các con bởi ly hôn không có nghĩa các con sẽ thiếu vắng hoàn toàn bố hoặc mẹ.

 

Còn nếu chồng bạn bất hợp tác thì về vấn đề "giành" quyền nuôi con thì rất tiếc không nằm trong nội dung tư vấn của chương trình. Bạn có thể liên hệ trực tiếp tại các công ty luật để được hỗ trợ tư vấn rõ hơn. Tuy nhiên, theo những gì chúng tôi được biết thì không phải cứ chồng bạn đòi nuôi con là anh ấy sẽ được quyền nuôi con. Bởi vì nếu hai vợ chồng không có sự thống nhất quyền nuôi con thì tòa án sẽ đưa ra quyết định và dựa trên nhiều khía cạnh khác, trong đó cũng có yếu tố về tinh thần nữa. Hãy vững tin lên vì bạn là người ở bên con suốt bao nhiêu năm, chăm sóc, dạy dỗ con, tình cảm mẹ con cũng gắn kết, đó là 1 điểm mạnh của bạn để tòa án cân nhắc. Thế nhưng bạn cũng cần suy nghĩ tới vấn đề liệu rằng bạn có đủ kinh tế, đảm bảo để có thể chăm sóc hai con không? Sẽ phải lường trước những khó khăn khi bản thân quyết định như thế.

 

Nếu trong trường hợp bạn không chắc chắn quyền nuôi con thì bạn cân nhắc việc tiếp tục chung sống thêm 2 năm nữa. Không có sự lựa chọn nào là hòan hảo, cái gì cũng có cái giá của nó. Cho nên, bạn xem xét xem thực sự trong lòng bạn muốn cái gì nhiều hơn thì bạn sẽ quyết định theo cái đó. Tốt hơn hết bây giờ bạn cứ nên tìm gặp luật sư để hỏi rõ vấn đề của bạn và có hướng giải quyết. Nếu tốt thì bạn không cần suy nghĩ nhiều nữa. Nếu 50% thì bạn cân nhắc kỹ lưỡng, cũng có thể xem 2 năm đó thêm vào là cơ hội cuối cùng để cả hai suy nghĩ kỹ về cuộc sống hôn nhân, nghĩ như thế cho nhẹ lòng.

 

Chúc bạn và các con sức khỏe sớm tìm được sự bình yên trong ngôi nhà của mình!

Cửa Sổ Tình Yêu
Có thể bạn quan tâm

Gửi chia sẻ - Câu hỏi mới gửi tại đây

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
Nhập mã xác nhận, phân biệt chữ HOA, chữ thường.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.