“Anh mà phát hiện em ăn mặn thì như việc em ngoại tình vậy”.

Chúng em đang khao khát có con. Gần 2 năm sau khi kết hôn, cuộc sống vợ chồng đang ấm êm, hạnh phúc, bỗng dưng, chồng em ăn chay trường. Chồng bảo ăn chay trường cầu nguyện có con, không sát sinh, tốt cho sức khoẻ.

Em sinh năm 1985, chồng em sinh năm 1987. Chúng em yêu nhau rồi tiến đến hôn nhân cách đây 3 năm. Hiện tại, công việc làm ăn của vợ chồng em ổn định. Em là giảng viên, chồng em là kĩ sư. Chúng em đang khao khát có con. Gần 2 năm sau khi kết hôn, cuộc sống vợ chồng đang ấm êm, hạnh phúc, bỗng dưng, chồng em ăn chay trường. Chồng bảo ăn chay trường cầu nguyện có con, không sát sinh, tốt cho sức khoẻ.

 

Em và gia đình hai bên khuyên ngăn (vì mọi người nghĩ rằng, thanh niên ăn chay trường gặp nhiều bất tiện, sống khép kín và càng khó có con hơn). Sau khi khuyên ngăn không được, tuy công việc buôn bán vất vả, nấu mặn, nấu chay, nhưng mẹ em cũng nấu chay riêng cho chồng em (thời điểm đó chúng em ở nhà ba mẹ em).

 

 Ăn chay trường một thời gian thì chồng em ngày càng tín ngưỡng cao độ. Anh ấy rất mến những người ăn chay trường, những người mở cửa hàng cơm chay, đồ ăn chay và các cửa hàng bán các ấn phẩm phật giáo. Những người đó nói gì anh cũng nghe, tuy anh không phải là người nhiều chuyện nhưng từ lúc theo đạo tràng, chuyện gì khúc mắc trong nhà anh cũng nói cho mấy người đó biết. Anh ấy thường mang chủ đề liên quan đến ăn chay trường và phật giáo ra nói chuyện với nhiều người. Có lúc, anh ấy còn phô tô rất nhiều sách Phật giáo bảo em đi tặng sếp em, tặng trên chùa nhưng em không làm.

 

Từ lúc ăn chay trường, anh chỉ tụ tập những người trong đạo tràng- những người cùng ăn chay trường, tụng kinh, niệm phật tại nhà như anh. Anh không về quê đám giỗ ông bà, tổ tiên vì anh bảo rằng: anh không chịu được, không ngửi được đồ cúng mặn. Anh và em trai anh còn đề ra nhiều điều rất phi lý: không đến những nhà ăn mặn, không chơi với người ăn mặn (vì không phải là đồng bọn của anh), không chở người ăn mặn (kể cả bà ngoại anh, má anh, vợ anh). Càng ngày anh ấy càng tín ngưỡng cao độ, anh đưa người thân trong nhà (mẹ anh, em, em anh), đồng nghiệp thân thiết,… đến gặp những người trong đạo tràng, đến các nơi có điện thờ lớn, có người mà anh và mọi người trong đạo tràng gọi là Thầy để dụ mọi người ăn chay trường, tụng kinh, niệm Phật.

 

Anh và những người trong đạo tràng của anh gọi người đó là Thầy nhưng em thấy người đó không xứng đáng là “Thầy”. Vì nếu là Thầy thì không thể: sau khi khuyên em ăn chay trường mà thấy em có vẻ không đồng ý thì quay 180 độ sang trù dập em, thầy mà nhận tiền triệu của đạo tràng khi thành viên trong đạo tràng đến tâm sự, nhờ gỡ rối, thầy mà phát ngôn ra lời lẽ chửi bới,.... Anh dụ hai đứa em ruột của anh ăn chay trường. Nhiều lần anh dụ em và mẹ ruột anh ăn chay trường nhưng không được.

 

Đến tháng 9/2016 biết dẫn em đi nhiều “thầy” vẫn không thuyết phục được em ăn chay trường nên anh bỏ nhà đi, ép em ăn chay trường thì anh mới quay về. Anh bỏ nhà đi 4 tuần, nói bỏ nhà đi thì hơi to tát, nói đúng ra là anh ở nhà cậu ruột của anh, cuối tuần, vợ chồng em vẫn gặp nhau, đi chơi. Công việc của vợ chồng em vẫn duy trì bình thường. Lúc ấy, nói cho đúng, ngoài vụ sùng đạo thì đối với em, chồng như thế là quá được, quá tốt với em. Vì thế, em nhường nhịn, đồng ý ăn chay trường để chồng về.

 

Đối với người không tự nguyện ăn chay trường thì việc ăn chay trường là điều vô cùng khó. Với em, cụm từ “ăn chay trường” là điều quá sức phi lý, quá khó, em sờ sợ, ngài ngại những người ăn chay trường. Trong thời gian ăn chay trường cùng chồng, về sức khoẻ, em nhận thấy sức khoẻ của em không đảm bảo do thời gian và cường độ làm việc của em rất nhiều và công việc rất căng thẳng.

 

Em dạy và làm việc trên trường cả ngày, về đến nhà, đôi lúc chưa kịp ăn thì em phải dạy ở nhà từ chiều đến 9 giờ tối, rồi em phải soạn bài đến khuya. Thỉnh thoảng, trong lúc đứng lớp dạy em bị choáng váng, chóng mặt, em phải vịn vào bàn giáo viên vì suýt ngã. Em không thích ăn chay trường mà lại bị ép, ngoài ra, do em đã làm việc căng thẳng mà đến bữa ăn em chẳng còn hứng thú, ăn cho qua bữa, ăn toàn những món em không thích, quá ớn, quá ngán. Nhiều lúc, nhìn những món chay, phải ăn chay trường trong một thời gian dài, em cảm thấy như cực hình.

 

Về tinh thần, khi bị ép ăn chay trường, em gần như không thể đi đám cưới, tiệc tùng, liên hoan,.. vì những buổi tiệc ấy hầu hết dọn đồ mặn. Đám giỗ hai bên nội ngoại, lúc đầu chồng em bảo, nếu giỗ mặn thì không về. Sau đó, em khuyên bảo chồng, chồng đồng ý cho em về nhưng em không được ăn mặn, không được nấu đồ mặn cúng, không được bưng đồ mặn cúng,…

 

Bạn bè, đồng nghiệp, người thân mời đám cưới, đầy tháng, nhà mới: em chỉ gửi tiền mừng, em không đi được. Tiệc tùng, liên hoan trên cơ quan: em tránh né. Ngày hội đại đoàn kết, tiệc tùng ở tổ dân phố: em phải đóng góp nhưng không tham gia được. Bạn bè hội họp em cũng tránh né vì không dùng đồ ăn mặn được. Lâu ngày, em thấy mình sống quá khép kín, như tách khỏi thế giới. Em cảm thấy tuyệt vọng vì sống như thế quá buồn, em không bao giờ nghĩ rằng: EM CHỈ MONG ƯỚC ĐƯỢC SỐNG CUỘC SỐNG NHƯ NGƯỜI BÌNH THƯỜNG MÀ KHÔNG ĐƯỢC.

 

chồng cuồng đạo, ăn chay trường, mâu thuần gia đình, chịu đựng

 

Là người trưởng thành, đặc biệt là đối với giới trẻ như vợ chồng em, ngoài công việc, chúng ta còn có người thân, ông bà, tổ tiên, còn có mối quan hệ với bạn bè, đồng nghiệp, quan hệ làm ăn. Sống mà chỉ biết đi làm, về nhà đóng cửa, tụng kinh, niệm phật: em thấy như thế không phải là sống. Như thế là một cực hình đối với em. Sau 4 tháng ăn chay trường cùng chồng, em không thể chịu nổi.

 

Em báo với chồng: em còn trẻ, em còn công việc và sự nghiệp, em không thể ăn chay trường và sống tách biệt với mọi người, với bà con họ hàng hai bên, với ông bà tổ tiên, sống tách biệt với thế giới như thế được. Thế là, em ăn bình thường như mọi người (ăn mặn). Tuy ăn mặn nhưng em cũng nhường nhịn chồng: những lúc chồng ở nhà, em nấu chay và ăn chay cùng chồng, chỉ có ăn mặn ở ngoài. Nhưng chồng không chịu, ép em ăn chay 100%, còn nói điều hết sức phi lý: “anh mà phát hiện em ăn mặn thì như việc em ngoại tình vậy”.

 

 Cần nói thêm rằng, anh cũng dụ em gái anh-đã có chồng: ăn chay trường. Lúc đầu, em ấy ép chồng cùng ăn chay trường bằng cách bỏ đi- giống y như anh. Chồng em ấy bỏ mặt, cuối cùng em ấy phải năn nỉ, xin lỗi, chồng em ấy cho về và chồng em ấy bắt buộc em ấy phải ăn mặn bình thường nếu không thì đường ai nấy đi.

 

Từ lúc em ăn mặn, chồng bực mình, khó chịu. Khi đó, lịch làm việc và sinh hoạt của chồng là: chồng đi làm về là đi thẳng vào bàn thờ tụng kinh niệm phật và ngủ ở phòng thờ đến sáng. Sáng dậy, tụng kinh niệm phật xong chồng đi làm. Chồng không san sẻ giúp em việc nhà. Việc nhỏ, việc lớn trong nhà: chồng không quan tâm. Đến nỗi những ngày giáp Tết, ngoài giờ làm, chồng tụ tập đạo tràng chứ không về nhà dọn dẹp, chuẩn bị đón Tết. 27, 28 tháng chạp cũng tụng kinh, niệm phật không giúp vợ một tay. Em chịu không nổi, mời chồng ra nói chuyện thì chồng dọn đồ đi.

 

Anh bảo: VỢ ĂN CHAY TRƯỜNG CÙNG CHỒNG THÌ CHỒNG MỚI QUAY VỀ. Thế là, em trai anh đến nhà chúng em dọn đồ, hai anh em chở đồ đi từ hôm 28 Tết đến nay không về. Em viết đến đây thì mọi người tưởng rằng: Tết nhất, là khoảng thời gian thiêng liêng, khoảng thời gian đoàn tụ, sum họp, anh bỏ nhà đi (nhà riêng của vợ chồng em) thì sẽ về quê anh: nơi có ông bà, tổ tiên, bà ngoại và mẹ anh. Nhưng không, hai anh em trai bỏ đi và Tết nhất cũng không về quê.

 

Chiều 30 Tết khi mọi người tất bật chuẩn bị đón Tết, xe cộ đông đúc, vậy mà em đi tìm chồng, đến khu vực đạo tràng ở, tụ tập cũng không có. Tết nhất, vậy mà người chồng- người đàn ông trụ cột trong gia đình- bỏ nhà đi, không về quê. Em rất đau lòng. Hôn nhân là chuyện quan trọng của đời người. Thế nhưng theo em thì hai con tim cùng hòa chung một nhịp đập thì chưa đủ, nó chỉ là điều kiện cần chứ không phải là điều kiện đủ. Hai người thực sự yêu nhau thì điều trước tiên phải hiểu và thông cảm cho nhau, quan tâm lo lắng cho nhau. Vậy có bất công hay không, có bình đẳng hay không, có tôn trọng nhau hay không khi người này ép người kia sống không tách biệt với mọi người, với người thân, với bạn bè, với gia đình, với ông bà, tổ tiên.

 

Dù tín ngưỡng bất kỳ đạo nào thì người ta cũng phải làm cho người thân, gia đình hạnh phúc, nếu vì lợi ích bản thân làm cho người thân đau buồn, mất hạnh phúc là bị mất phước. Chồng được ăn học đàng hoàng, là người hiểu biết, nhưng hiện giờ đức tin trong chồng em quá lớn. Chồng ép em ăn chay trường 100% cùng chồng thì chồng mới quay về nhưng em không thể ăn chay trường, sống khép kín, sống tách biệt với thế giới như thế được. Rất mong các anh chị cho em giải pháp, cho em lời khuyên để chồng em hiểu, không ép em ăn chay trường và quay về. Em xin chân thành cảm ơn.

Chào bạn!

 

Mỗi người có một niềm tin tôn giáo khác nhau, đó là quyền riêng tư và cần được trân trọng. Chúng ta không lý giải được tại sao họ lại theo hay tin vào đạo Phật, mà đơn giản, đó là tâm tư, sở thích và niềm tin của mỗi người. Có thể, ở thời điểm hiện tại, chồng bạn có niềm tin với đạo Phật, coi việc ăn chay niệm phật là  lẽ sống của mình, nhưng nếu lấy chính sự tín ngưỡng ấy để ép vợ, người thân phải có suy nghĩ và quan điểm sống giống mình thì có lẽ chưa thực sự hợp lý và hài hòa. Bởi tín ngưỡng phải từ tâm, nếu ăn chay niệm phật mà tâm không tĩnh mà dựa trên việc ép buộc, miễn cưỡng  thì chắc gì lòng mình đã được bình an…Bạn có nghĩ như vậy không?

 

Bên cạnh đó, có rất nhiều người họ nguyện tâm theo Phật như chồng bạn, và lấy việc ăn chay trường, học đạo tràng, niệm phật là một cách thể hiện tấm lòng của mình, nhưng tín ngưỡng tới mức kì thị những người không ăn chay niệm phật giống mình, hoặc dùng việc đó để làm điều kiện của hôn nhân thì có lẽ chính bạn phải là người mạnh mẽ hơn trong việc trao đổi và thể hiện quan điểm của bản thân để chồng hiểu. Bởi nếu cứ kéo dài tình trạng này hoặc bạn tiếp tục nhún nhường trước những điều kiện của chồng thì chính bạn sẽ khiến cuộc sống của mình thêm áp lực, mệt mỏi và cô đơn.

 

Chúng ta không bài xích các quan điểm sùng đạo hay những điều liên quan, nhưng cũng không thể vì để chiều lòng chồng mà tự bó hẹp cuộc sống, từ bỏ các mối quan hệ xã hội, gia đình, thậm chí là ảnh hưởng tới sức khỏe của mình được. Khi đó, chính bạn đang đánh mất đi niềm vui trong cuộc sống của mình và hôn nhân của cả hai trở thành một cuộc trao đổi, ra điều kiện chứ không còn là hạnh phúc đúng nghĩa. Nếu chỉ vì việc bạn không chiều lòng chồng trong việc ăn chay , giao tiếp xã hội, gia đình… mà anh ấy cứ liên tục bỏ nhà đi, thiếu tôn trọng vợ và gia đình như vậy thì liệu rằng việc bạn tiếp tục chịu đựng và chấp nhận những yêu cầu từ phía anh ấy có phải là đúng đắn hay không? Bản thân bạn cần có những suy nghĩ thật thấu đáo để hài hòa mối quan hệ gia đình và tránh làm tổn thương tới niềm tin tôn giáo của chồng.

 

Trước mắt bạn có thể nhờ tới sự hỗ trợ của anh em, bố mẹ gia đình nhà chồng thuyết phục chồng quay về để vợ chồng có thể nói chuyện thẳng thắn với nhau về những suy nghĩ của mình. Bạn có thể phân tích để anh ấy hiểu được bạn tôn trọng những quan điểm cũng như tín ngưỡng tôn giáo mà chồng đang theo đuổi, nhưng cuối cùng điều quan trọng nhất vẫn là việc cả hai gìn giữ được hạnh phúc gia đình. Nếu lấy việc ăn chay trường để thương lượng, ra điều kiện thì bản thân bạn cũng cảm thấy không được tôn trọng và thoải mái.  Bản thân bạn cần được tôn trọng và tự nguyện trong các quyết định của mình chứ không phải sự ép buộc. Thứ để gắn kết hôn nhân chính là sự sẻ chia, thông cảm và tôn trọng chứ không phải việc cả hai có cùng nhau ăn chay trường hay không.

 

Bạn cũng có thể bày tỏ để chồng hiểu được mong muốn của bản thân mình trong việc anh ấy có thể vừa duy trì tín ngưỡng của mình nhưng sẽ không quá tiêu cực trong việc xa lánh họ hàng, gia đình hay những người không cùng niềm tin tôn giáo bởi những điều đó sẽ khiến tính cảm gia đình rạn nứt, các mối quan hệ xã hội cũng sẽ bị ảnh hưởng.

 

Bạn cũng có thể nhờ tới sự tác động của bố mẹ hai bên để phần nào giúp chồng thay đổi những suy nghĩ của mình. Đồng thời xem xét tới giới hạn chấp nhận và chịu đựng của bản thân mình. Nếu hoàn cảnh này tiếp diễn thì bạn sẽ xử sự như thế nào? Có mãi chấp nhận sự khác biệt quá lớn như vậy được hay không? Nếu sau tất cả nỗ lực của bạn vẫn không thể giúp anh ấy hiểu ra mọi chuyện, bạn có thể suy nghĩ tới việc đề nghị chồng tạm xa nhau một thời gian để cả hai có thể nghiêm túc suy nghĩ lại về mối quan hệ này cũng như đây là cơ hội để chồng cảm nhận rõ hơn giá trị đích thực của gia đình, của hôn nhân. Bởi cho dù bạn có cố gắng chịu đựng và chấp nhận, bạn cũng không được thoải mái, cuộc sống như vậy khác gì địa ngục có nghĩa là mục đích của hôn nhân không được đảm bảo? Do đó, đôi khi việc mạnh mẽ nói lên suy nghĩ và dám bảo vệ quan điểm của mình cũng là một cách để người khác hiểu và trân trọng mình hơn

 

Chúc bạn mạnh mẽ và sớm tìm được tiếng nói chung với chồng!

CửaSổTìnhYêu
Gửi chia sẻ - Câu hỏi mới gửi tại đây

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
Nhập mã xác nhận, phân biệt chữ HOA, chữ thường.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.