Bi kịch hôn nhân "đồng sàng dị mộng". | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Bi kịch hôn nhân "đồng sàng dị mộng".

Nhưng sau đó vài tháng anh lại bắt đầu tán tỉnh khen ngợi về hình thể người con gái khác và hẹn gặp. tôi đã phát hiện ra nhưng anh rất khéo léo khiến tôi lại bỏ qua cho anh lần nữa.

Vợ chồng tôi đều là công chức nhà nước, có con 3 tuổi. chồng tôi là người vui vẻ, cởi mở nhưng cũng rất ham chơi, ham vui và có tính trăng hoa. Khi tôi sinh con được 6 tháng tôi phát hiện anh đã qua đường với 2 người con gái. Chuyện đó khiến cả gia đình nội ngoại hai bên đều đau buồn. gia đình đã động viên tôi, anh cũng rất hối lỗi nên tôi quyết định cho anh cơ hội sửa sai lầm.

 

Nhưng sau đó vài tháng anh lại bắt đầu tán tỉnh khen ngợi về hình thể người con gái khác và hẹn gặp. tôi đã phát hiện ra nhưng anh rất khéo léo khiến tôi lại bỏ qua cho anh lần nữa. Tôi quá mệt mỏi với việc kiểm soát anh về giờ giấc và việc làm nên tôi quyết định không quan tâm đến anh nhiều nữa, không kiểm soát anh dưới mọi hình thức. tôi làm vậy cũng là muốn mình được giải thoát tâm lý chán nản, nhưng thâm tâm tôi lúc nào cũng không tin tưởng anh.

 

Đó là về tình cảm, còn về kinh tế; từ khi lấy tôi chưa bao giờ anh đưa cho tôi một tháng hơn một triệu, mọi thứ chi tiêu đều do tôi và gia đình ngoại hỗ trợ. Tôi biết anh cũng không có vì anh có món nợ lớn do quá khứ để lại và đang phải trả dần. nhưng khi anh thích, kể cả không có tiền anh cũng mua sắm cho bản thân, chơi lô đề. Tôi và bố mẹ chồng nói không được đành âm thầm chịu đựng và cuộc sống cứ trôi đi.

 

Chúng tôi mâu thuẫn nhau cũng vì tính ham chơi, ham vui ,tiêu sài không tiết kiệm của anh. Vừa rồi chúng tôi lại mâu thuẫn nhau về cách đối xử. tôi đi làm về muộn hơn mọi ngày nhưng tôi nói với anh là tôi mệt, ý muốn anh cùng giúp nấu nướng, dọn dẹp nhà để nghỉ ngơi chiều đi làm tiếp. nhưng anh lại chạy sang hàng xóm phụ giúp thợ xây nhà. Tôi nghĩ giúp hàng xóm là tốt nhưng tùy thời điểm. Tôi bức xúc gọi anh và buông lời: “người ta có nhờ anh đâu, họ trả công cho anh à, anh không về em sang nhà bà đấy”. Anh giận tôi và nói khó nghe rồi bỏ đi luôn, không ăn trưa, không ăn tối ở nhà. Anh nhắn tôi từ giờ trưa anh sẽ tự túc và tôi thực hiên luôn hôm sau.

 

Tối hôm sau chúng tôi đi ăn liên hoan khu liên gia. Tan cuộc anh lại tiếp tục đi nhậu với bạn đã hẹn trước, đến 1h đêm mới về. say xỉn tôi không mở cổng cho anh, anh tự vào và bắt đầu gây sự (đã nhiều lần nhậu nhẹt về khuya, góp ý nhưng vẫn không thay đổi) anh còn bắt tôi ngồi dậy nói chuyện. tôi không nghe và muốn anh mai nói. Thế là anh ấy mở tủ mang hết quần áo của anh ra đốt hết, tôi ngăn mà không được (đã có lần anh đập tan điện thoại anh nói nếu đây là nhà của anh thì anh cũng đốt nhà, tất nhiên anh không động đến hai mẹ con. anh trách tôi không biết điều, không quan tâm anh ăn uống thế nào, giận chồng là kệ hết nhưng tôi thấy tôi làm theo đúng ý anh, tôi cũng chưa làm điều gì khiến mọi người trách móc.

 

Thực sự tôi không hiểu tại sao anh làm vậy, mọi suy nghĩ, hành động của anh luôn bị ông bà hai bên phê phán, trách móc và ông bà nội luôn bàn bạc với tôi mọi chuyện liên quan tới anh. Ngay cả chuyện này cũng vậy, tôi kể hết cho bố mẹ chồng, không ai đồng tình với hành động của anh. Hiện tại tôi vẫn không hiểu mọi hành động, suy nghĩ của anh sao chẳng giống ai, tôi không biết nên sống với anh như thế nào nữa. dùng lời nói thì chưa bao giờ anh nghe, và chưa bao giờ tôi hay bố mẹ chồng khuyên bảo được anh. Anh dùng mọi lời lẽ để cãi lại và trách móc ngược lại tôi.

 

Anh vẫn cho rằng việc đốt quần áo là do tôi khiến anh làm vậy.Từ khi tôi lấy chồng, xảy ra bao nhiêu chuyện, tôi không biết làm gì để anh thay đổi suy nghĩ. tôi không hiểu, không biết mình làm gì sai trái,sao anh có những hành động như vậy. chẳng nhẽ tôi cứ như osin, nói gì nghe đấy. phục vụ cho cả anh từ a tới z. anh chỉ việc đi làm về và nghỉ ngơi. anh được phép sai trái, người khác không được phép. tôi thấy khó sống quá, sao không thể tự giác giúp nhau những việc có thể làm.

 

Mong chuyên gia cho tôi lời khuyên, xin chân thành cám ơn.

Loading...

Chào chị !

 

Cuộc sống gia đình quả là thật rắc rối và rắc rối đó lại đến từ chính chồng mình – người đã, đang và sẽ ở cùng mình cho đến hết cuộc đời.

 

Về chồng chị. Có vẻ như anh ấy không phải là một người đàn ông có nhiều ưu điểm để làm một người chồng ưu tú. Anh ấy đã phạm phải nhiều sai lầm trong qua khứ, có thể là quan hệ qua đường với một số cô gái, không phải là trụ cột kinh tế của gia đình, ham chơi, không biết tiết kiệm. Điều này khiến chị và gia đình buồn rất nhiều. Chồng chị có vẻ rất nhiệt tình theo phương châm “ Việc nhà thì nhác, việc hàng xóm lại rất siêng”. Việc nhà anh ấy không giúp chị nhưng lại giúp hàng xóm rất nhiều. Chồng chị là công chức đồng lương sẽ không nhiều nhưng không đồng nghĩa với việc anh ấy vẫn cần giúp chị tạo dựng kinh tế gia đình.

 

Và dường như chồng chị khá nhàn rỗi, anh ấy không cần lo kinh tế, cũng không phải lo cho gia đình vì đã có chị lo toan hết. Anh ấy đành lo cho hàng xóm vậy . Dường như chị và gia đình đều khồng bằng lòng với anh ấy, và có khuyên can. Nhưng anh ấy đã trưởng thành, có gia đình, có ý kiến của mình nên anh ấy không tiếp nhận lời khuyên của mọi người. Một người đàn ông trưởng thành cần sự công nhận và tin tưởng nhiều hơn là lời khuyên và sự giáo huấn. Cũng có thể anh ấy cần sự quan tâm của  mọi người đến anh ấy. Việc anh ấy đốt quần áo đạp phá đồ đạc khi đang ở trong trạng thái bị kích động lại có hơi men là do anh ta muốn giải tỏa cảm xúc. Nhưng anh ấy không làm hại đến chị và các cháu, chứng tỏ chồng chị vẫn kiềm chế được. Nhưng có lẽ chị cũng nên biết cách giảm thiểu tình trạng đó để tránh gây ảnh hưởng cho cuộc sống của mình và các con bằng cách nếu thấy chồng đang thiếu tỉnh tảo thì hãy tránh xung đột.

 

Về phía chị, tôi nhận thấy chị rất mong anh ấy thay đổi nhưng có lẽ chị sẽ không thể làm người khác thay đổi, chỉ có thể thay đổi chính bản thân mình. Đây là điều hiển nhiên trong cuộc sống nhưng ai cũng không muốn hiểu. Chị không thể thay đổi được chồng chị, chỉ có bản thân anh ấy mới thay đổi được chính mình. Đây là thời điểm chị và anh nên nhìn lại cuộc hôn nhân của chính mình. Chị cần gì ở anh,anh cần gì ở chị. Đàn ông tuy là phái mạnh nhưng họ rất rất cần sự quan tâm và những lời nói ngọt ngào của phụ nữ nhất là vợ của mình. Sự quan tâm mang theo tình yêu và sự ân cần chứ không phải quan tâm theo kiểu nghĩa vụ và ban ơn.

 

Thực sự cuộc hôn nhân của chị đang có nhiều vấn đề đến từ cả anh và chị. Chị thì thất vọng vì anh không như chị mong , anh có thể là bất mãn vì chị không quan tâm . Anh chị có thể nhìn nhận cuộc hôn nhân một cách thực tế hơn và bao dung hơn với đối phương chỉ khi đó mới hy vọng gia đình có được sự bình yên. Còn nếu không thể hòa hợp cũng như chồng chị không hợp tác trong viện giữ gìn hôn nhân thì ly hôn không phải sự lựa chọn tiêu cực bởi đó là sự khởi đầu cho cuộc sống mới tươi đẹp hơn

 

Chúc chị sớm tìm lại được niềm vui và hạnh phúc

 

Tư vấn bởi chuyên gia VOV Cửa Sổ Tình Yêu 1900.6802

1900.6802 Tư vấn trực tiếp Tâm lý, Tình yêu, Hôn nhân, Giới tính, Sức khỏe sinh sản, Sức khỏe tình dục.

CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...