Chỉ có duy nhất một cách là ngoan ngoãn, phục tùng thì sẽ được yên thân... | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Chỉ có duy nhất một cách là ngoan ngoãn, phục tùng thì sẽ được yên thân...

Sáng sớm tôi dậy nấu cơm sáng, trưa mang vào viện, theo ý chồng tôi là tôi phải mang vào trước 7h để bà còn ăn sáng; nhưng tôi bảo 7h30 ăn cũng được vì tôi còn chuẩn bị đồ cho con gái tôi ở nhà. Chỉ thế thôi, chúng tôi lại có một trận nảy lửa, rồi lại bài ca cũ rằng: “hãm”, mới có chăm tí mà đã thái độ thế rồi.

Xin chào Chương Trình. Hiện tại, tôi đang băn khoăn về quyết định của mình nên muốn nhờ chương trình tư vấn tôi nên phải làm gì!


Vợ chồng tôi kết hôn đến nay được gần 4 năm. Biết nhau từ bé, còn chính thức yêu và lấy là 1 năm. Sau khi kết hôn thì cuộc sống vợ chồng cũng không mấy hạnh phúc mà chỉ toàn là cãi vã vì cả hai chưa nhường nhịn nhau và chồng tôi là người sống vì gia đình mình nhiều quá, nên quên mất là mình là người đã có gia đình rồi.


Từ khi lấy nhau, hầu như vài ngày chúng tôi lại cãi nhau và tần số ngày càng tăng lên. Lý do là: Chồng tôi là mối tình đầu và tôi là con út trong nhà, nên khi đi lấy chồng tôi rất bỡ ngỡ; nhưng tôi luôn biết đâu là đúng/sai để cư xử cho phải đạo. Còn chồng tôi luôn luôn nghĩ cái gì mình làm cũng đúng, và cái gì cũng gia đình mình là trên hết. Khi mới lấy nhau, nhà ngoại tôi có đặt vé cả nhà đi du lịch cùng nhau; nhưng chồng tôi nhất quyết đòi bố mẹ và em trai đi cùng.

 

Tôi thì chỉ muốn đi cùng bên ngoại, nếu nhà chông muốn đi thì sẽ đi vào dịp khác thế là cũng cãi nhau. Cứ thế, những lý do nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày cãi nhau là chuyện bình thường, và chồng tôi có một thói xấu mà tôi không thể chịu đựng nổi cho tới bây giờ là chỉ cần tôi nói điều gì không theo ý mình là mặt sưng mà hầm hầm lên trông rất khó chịu, nói chuyện thì như ra lệnh cho người khác.

 

Thế rồi cũng có lần cãi nhau và tôi đã bị tát, rồi nhiều lần sau đó, chửi bố mẹ tôi, đánh tôi đều có cả. Chồng tôi luôn muốn tôi phục tùng và ngoan ngoãn nghe theo tất cả những gì anh ta đưa ra, và tôi ngoan ngoãn thực hiện thì mọi chuyện sẽ êm đẹp. Có lần, chồng tôi đánh tôi như trời giáng chỉ vì tôi văng đéo vì anh ta ném đồ của tôi vào thùng rác. Lúc đó, tôi nghĩ đúng là chẳng còn gì nữa rồi, không thể sống cùng được rồi vì tôi thấy sợ con người này kinh khủng. Lúc đó, tôi về nhà ở 1 tháng và quyết định đường ai nấy đi; nhưng rồi mẹ và anh chị tôi khuyên bảo, tất và vì con mình, nên tôi lại quay lại.

 

tình cảm, ích kỷ, nỗi đau, tổn thương, chịu đựng, chấp nhận, ứng xử phù hợp, cửa sổ tình yêu


Đến gần đây, mẹ chồng tôi bị ốm và phải vào viện để điều trị, tôi ngày ba bữa cơm cháo mang vào viện, thay quần áo, tắm rửa, xem mẹ chồng như mẹ mình. Cả một tuần trời, tôi gần như kiệt sức vì tôi còn con nhỏ và tôi đi làm công việc cũng khá bận. Chồng tôi lúc này chỉ biết đến mẹ, tất nhiên mẹ ốm lo cho mẹ là đúng; nhưng không hề mảy may để ý đến cảm xúc, đến tôi xem còn sống hay đã chết và muốn tôi phải phục tùng theo ý anh ta. Sáng sớm tôi dậy nấu cơm sáng, trưa mang vào viện, theo ý chồng tôi là tôi phải mang vào trước 7h để bà còn ăn sáng; nhưng tôi bảo 7h30 ăn cũng được vì tôi còn chuẩn bị đồ cho con gái tôi ở nhà. Chỉ thế thôi, chúng tôi lại có một trận nảy lửa, rồi lại bài ca cũ rằng: “hãm”, mới có chăm tí mà đã thái độ thế rồi.

 

Tôi không thể hiểu nổi, trong đầu chồng tôi đang nghĩ gì và xem tôi là cái gì? Tôi mệt mỏi, chân đi không vững, sáng mang cơm vào viện rồi vội vàng phi đi làm, trưa mệt quá ngủ quên ăn, chiều lại trốn làm về sớm để cơm nước mang vào, tôi chưa hề mở mồm ra kêu với bố mẹ hay người thân của tôi một lời nào, bởi tôi nghĩ đây là bổn phận làm con nên làm được gì thì cứ làm hết mình.

 

Nhiều hôm mang cơm, tôi vừa đi vừa khóc, vì cứ nghĩ mẹ đẻ mình, bà nội mình còn chưa chăm sóc được tử tế thế này, tôi thấy tủi thân, thấy mệt mỏi vô cùng. Tôi muốn bỏ chạy, muốn thoát khỏi con người này. Đã rất nhiều lần cãi nhau, tôi đề cập tới chuyện ly hôn, chồng tôi không đồng ý; nhưng thực sự, tôi muốn thoát khỏi con người này từ ngay tháng đầu tiên chúng tôi về chung sống với nhau.

 

Đến hôm nay, tôi cần một lời tư vấn từ chương trình để tôi có quyết định sáng suốt hơn. Về phần tôi, tôi thực sự muốn ly hôn để giải thoát cho mình; nhưng tôi có con gái nhỏ hơn hai tuổi, tôi lại không đành tách nó ra. Thực sự, tôi không còn nhiều cảm xúc khi sống cùng chồng tôi nữa.

Loading...

Chào bạn!

 

Chắc hẳn bạn đang cảm thấy buồn và bế tắc, không biết giải quyết như thế nào, nên ly hôn hay ở lại chấp nhận cuộc hôn nhân hiện tại vì con khi chồng bạn là một người vô tâm và có phần gia trưởng, chỉ biết ra lệnh cho người vợ, muốn vợ làm theo ý mình mà không cần quan tâm vợ ốm hay khỏe, vợ vui hay buồn, và có muốn làm điều đó hay không. Có lẽ, bất cứ người vợ nào ở vào hoàn cảnh của bạn cũng sẽ cảm thấy tủi thân, trăn trở, suy nghĩ nhiều giống như bạn lúc này.

 

Thực sự, mỗi người mỗi tính, có những người sinh ra đã tinh ý, khéo léo, luôn đặt vào vị trí của người khác để hiểu; nhưng cũng có những người lại ích kỷ, có phần gia trưởng và chỉ luôn bảo vệ quan điểm, suy nghĩ của bản thân. Trong thư bạn có nói rằng, bạn biết chồng mình từ nhỏ, nhưng thời gian yêu và cưới nhau thì chỉ trong vòng 1 năm. Vậy không biết trong khoảng thời gian thời gian đó bạn hiểu như thế nào về tính cách, con người của anh ấy? Liệu những gì anh ấy ứng xử từ khi về sống chung với bạn là do tính cách hay có yếu tố nào tác động vào khiến anh ấy thay đổi? Bạn có thể nhìn nhận lại điều này thêm một lần nữa để có thể hiểu hơn về anh ấy và có cách ứng xử phù hợp. Vì thực tế, có những điều có thể thay đổi được, nhưng có những điều tồn tại cố hữu trong chính bản thân mỗi người mà khó có thể thay đổi được, trừ khi có biến cố nào đó xảy đến trong cuộc đời của họ. Nếu mình chấp nhận được thì mới có thể chung sống, còn nếu mình không chấp nhận được mà cứ cố sống thì cuộc sống sẽ vô cùng khó khăn.

 

Bạn cũng có nói rằng, từ khi mới kết hôn về mối quan hệ của hai bạn đã xuất hiện rất nhiều mâu thuẫn. Vậy mỗi lần như thế, hai vợ chồng có bao giờ ngồi lại với nhau khi bình tĩnh để nói chuyện, chia sẻ, tìm hiểu những suy nghĩ và mong muốn của nhau? Nếu chưa, bạn có thể cân nhắc một cuộc nói chuyện như thế này để hai vợ chồng có thể hiểu nhau hơn, từ đó nếu có thể thì cả hai cố gắng thay đổi để có cách ứng xử phù hợp với nhau; hoặc không nữa thì cũng có thể đưa ra hướng đi cho mình một cách dễ dàng hơn.

 

Thực tế, mỗi người sẽ có một giới hạn chịu đựng nhất định, dù có yêu, có thương hay có trách nhiệm, ràng buộc như thế nào đi chăng nữa, thì khi niềm tin không còn, nỗi đau và sự tổn thương quá nhiều thì tình cảm bao nhiêu cũng không đủ để bù đắp lại. Trong cuộc nói chuyện với anh ấy, bạn có thể bày tỏ những cảm xúc, những suy nghĩ của bạn trong khoảng thời gian vừa qua; giới hạn chịu đựng của mình là ở đâu; và nếu vượt quá giới hạn đó thì bạn sẽ hành động như thế nào, để anh ấy ý thức được những được - mất nếu anh ấy không cố gắng thay đổi, không cố gắng đặt mình vào vị trí của bạn để hiểu mà chỉ biết yêu cầu bạn làm điều này, điều kia. Khi bạn góp ý với anh ấy nhưng không được, thì bạn có thể nhờ gia đình, người thân, bạn bè, góp ý thêm. Biết rằng thay đổi một người là rất khó nếu họ không muốn thay đổi; nhưng trong tình huống này, có cách nào có thể tác động được đến anh ấy thì mình cứ thử, thử để đến cuối cùng kết quả có như thế nào đi chăng nữa thì mình cũng sẽ không hối hận hay nuối tiếc điều gì.

 

Đổ vỡ trong hôn nhân là điều không ai mong muốn, vì nó sẽ mang lại sự thiệt thòi, tổn thương cho các thành viên trong gia đình. Tuy nhiên, việc tiếp tục hay dừng lại đều do bạn, bởi đây là cuộc sống của bạn, chẳng ai có thể quyết định thay bạn được. Nếu bạn thực sự chắc chắn về cảm xúc của mình, về việc bạn thấy những tháng ngày tiếp theo sẽ là chuỗi ngày "địa ngục", rằng bạn sẽ không bao giờ hối hận khi quyết định như vậy thì bạn hãy làm theo ý bạn muốn. Còn nếu vẫn có điều gì đó khiến bạn cảm thấy lăn tăn, phân vân, không chắc chắn thì trước khi ly hôn, bạn có thể lựa chọn ly thân một thời gian để xem khi trải qua cảm giác không có vợ con bên cạnh nữa thì anh ấy sẽ như thế nào, có “tỉnh ngộ” hay thay đổi gì không. Trong trường hợp anh ấy vẫn không thay đổi, thì có lẽ bạn nên có những con đường riêng cho mình. Đôi khi, những điều con cái cần một gia đình hạnh phúc trọn vẹn chứ chẳng phải một “gia đình mô hình”, có bố có mẹ chứ chẳng có hạnh phúc ở trong đó. Chưa kể là khi bạn không sống tốt, sống vui thì bạn cũng chẳng thể nào lo tốt cho con bạn được.

 

Chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với bạn!

CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...