Có sai không khi một người con lại muốn bố mẹ li dị? | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Có sai không khi một người con lại muốn bố mẹ li dị?

Sẵn nhà có đồ ăn, rượu bia, bố cứ mời hết người này đến người khác về rồi say khướt, sau đó lại nằm ngủ, mặc kệ ai dọn thì dọn.

Có sai không khi một người con lại muốn bố mẹ li dị?


Bố em là con một, ngay từ bé đã được ông bà chiều chuộng, không phải làm gì cả. Tính bố gia trưởng, chỉ có bố mới được nói, mới được mắng chửi người ta, còn người ta thử đụng vào bố xem, chuyện gì cũng xảy ra được. Lúc em còn nhỏ, bố mẹ em phải đi xa làm ăn, mà tới khi vào nam, mẹ em cứ đêm hôm quần quật làm; còn bố thì ngủ sớm, giữa trưa mới dậy.

 

Có hôm, mẹ em chỉ còn vài đồng tiền lẻ vẫn phải chạy đi mua cái bánh mì cho bố ăn sang trong khi đến bữa chính mẹ lại đi vay tiền. Làm ăn xa không nổi lại về quê, nhà em mở quán ăn. Khách không phải ít nhưng bố vẫn vậy, khách đến ăn vẫn nằm trên gác ngáy khò khò. Sẵn nhà có đồ ăn, rượu bia, bố cứ mời hết người này đến người khác về rồi say khướt, sau đó lại nằm ngủ, mặc kệ ai dọn thì dọn. Nhà người ta có miếng ngon thì dành cho con, cho cháu, nhà em thì con cái lại nhìn trước ngó sau, để miếng ngon cho bố. Bố em còn tuyên bố "tao làm gì phải ăn cổ cánh, có miếng ngon thì tao ăn".

 

gia trưởng, chửi bới, lười biếng, buồn, hạnh phúc trọn vẹn, không thay đổi được người khác, cửa sổ tình yêu


Khi ông bà em còn sống cũng không dám nói gì bố cả, bố quát to, ông bà sợ. Gần đây, ông bà em đều mất cả rồi. Bố em cũng từ đấy tính nết càng xấu đi. Bố chửi tất cả không chừa ai cả. Chửi toàn những câu thâm độc. Không chịu làm gì cả, cứ thi thoảng lại nhắn tin xin em hay anh em cái thẻ.

 

Hôm giỗ ông cũng nhắn anh em gửi tiền về. Nhà có công có việc cũng cứ ngồi cầm điện thoại không chịu đụng chân tay. Hơi một tí là chửi bới, đóng, khóa cửa lại rồi nằm trong phòng chơi điện thoại. Đến bữa là phải gọi, mà gọi có về luôn đâu, còn chán. Bực tức gì là lại nhắn tin cho mẹ em, chửi rủa, còn nói tao xóa số chúng mày rồi, đừng về nhà tao nữa. Mà thực ra nhà đấy một tay mẹ em làm, vay các kiểu xây lên. Nếu để kể thì chẳng khi nào kể hết được. Em chỉ muốn giờ mẹ em bỏ luôn bố, để cho mẹ không phải ngày nào cũng nghe những câu độc địa kia.


Bây giờ không ai có thể góp ý, khuyên bảo gì bố em nữa rồi. Cứ chửi bới người ta giờ đến bên cạnh không còn một ai. Chẳng ai muốn thân với một người đi dọc làng chửi mình cả. Nhiều lúc nghĩ, ôi sao giống chí phèo quá. Giúp em với, em đang rối tinh lên. Em muốn lắm một gia đình hạnh phúc hoặc ít ra là không như bây giờ. Bố cứ đi suốt, không làm ăn, không lo nghĩ gì nhà cửa, bước vào nhà là lại bắt đầu sầm mặt vào chửi.
Em sợ một ngày không làm chủ được bản thân, bố em sẽ làm hại luôn mẹ em mất.

Loading...

Em thân mến!

 

Lắng đọc những lời chia sẻ của em, tôi hiểu em đang cảm thấy buồn khi gia đình em không được hạnh phúc trọn vẹn giống như em mong muốn. Em cũng thấy bế tắc vì chẳng biết làm như thế nào để thay đổi không khí hiện tại trong gia đình. Chỉ có những người con ngoan, yêu thương mẹ và lo lắng cho hạnh phúc gia đình mới suy nghĩ nhiều như em lúc này. Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau trao đổi về câu chuyện của em.

 

Có một gia đình hạnh phúc là điều mà mỗi người chúng ta ai cũng mong muốn, thế nhưng không phải ai cũng may mắn có được điều đó. Theo như lời kể của em thì bố em là một người gia trưởng, lười biếng, không chịu làm việc; lại còn hay chửi bởi, mắng mỏ mẹ con em và mọi người xung quanh. Thời gian qua đi, từ lúc em còn nhỏ cho đến bây giờ bố em vẫn không hề thay đổi chút nào. Tôi băn khoăn không biết hai bố mẹ em chung sống với nhau được bao lâu rồi? Em có bao giờ nghe mẹ em chia sẻ trước đây bố em là một người như thế nào? Từ khi mẹ em quen biết, rồi kết hôn với bố em, bố em vẫn luôn là một người gia trưởng, lười biếng như vậy, hay trong khoảng thời gian chung sống với nhau có điều gì tác động khiến cho bố em mới thay tính đổi nết? Khi bố em có những tính cách như vậy thì mẹ em có suy nghĩ, thái độ như thế nào?

 

Em à! Nhiều bạn khi rơi vào hoàn cảnh của em cũng cảm thấy bất lực giống như em bây giờ. Tình thương dành cho mẹ; mong muốn có một gia đình hạnh phúc như nhiều người khác xung quanh mình; kỳ vọng về một người bố tốt, biết yêu thương, chăm lo cho gia đình sẽ thôi thúc em phải làm gì đó để thay đổi tình hình hiện tại, để giúp đỡ cho gia đình; nhưng sẽ thật khó đúng không em? Vì nếu dễ thì mẹ em, anh em đã tìm cách để thay đổi rồi.

 

Có một điều mà em phải nhớ rằng, chúng ta chỉ có thể thay đổi mình, chứ không thể thay đổi người khác nếu họ không muốn. Thế nên, ngoài việc tìm cách thay đổi bố em ra, thì em có thể thay đổi cách nhìn nhận của bản thân mình, nhìn vào những điểm tích cực mà em đang có để cảm thấy mọi thứ nhẹ nhàng hơn một chút như: em có một gia đình đầy đủ các thành viên, mẹ em rất mực yêu thương em, có một người anh để chia sẻ; bố em dù gia trưởng, lười biếng hay mắng chửi nhưng theo lời kể của em thì cũng chưa đánh đập mẹ con em hay chơi bời trai gái gì…

 

Thực sự, cuộc sống của chúng ta không bao giờ là hoàn hảo; cho nên, sẽ có những lúc ta cảm thấy có điều này, điều kia không trọn vẹn. Bản thân ta, có thể cố gắng làm tất cả để mọi thứ tốt đẹp hơn, nhưng khi đã cố gắng hết cách mà không được thì ta phải học cách chấp nhận và thích nghi với sự không trọn vẹn đó. Trong tình huống của em, em có thể chia sẻ với mẹ và anh trai để tìm hiểu nguyên nhân bố em trở nên như vậy là do bố con một, được nuông chiều ngay từ bé, nên những biểu hiện bây giờ của bố em là thói quen, tính cách được định hình ngay từ khi còn nhỏ. Hay trong quá trình trưởng thành, có cú sốc nào đó tác động khiến bố em trở nên như bây gờ? Nếu thực sự là do tính cách, thói quen thì rất khó thay đổi em à vì đó là nét nhân cách tương đối ổn định. Lúc đó, hoặc là em tìm cách để chấp nhận bố em, hoặc là em trao đổi với mẹ, với anh để tìm ra giải pháp trong hoàn cảnh của mình. Nếu mẹ em vẫn còn ở bên cạnh bố em đến tận bây giờ, chắc hẳn là có lý do. Khi em biết được lý do rồi thì có thể em sẽ hiểu và dễ dàng chấp nhận mọi việc hơn.

 

Sau tất cả những chuyện xảy ra, em mong muốn bố mẹ ly hôn để mẹ em, anh em em có một cuộc sống tốt hơn một chút, đỡ phải lo lắng, suy nghĩ hơn một chút chẳng có gì là sai cả. Nhưng một khi đã kết hôn rồi, việc ly hôn đôi khi không phải dễ dàng như chúng ta tưởng, mà còn liên quan đến rất nhiều vấn đề khác nhau. Thế nên, người lớn sẽ có những suy nghĩ và lý do cho quyết định của mình. Đến khi mọi chuyện thực sự đi quá giới hạn, mẹ em không thể chấp nhận được nữa thì mẹ em sẽ có quyết định phù hợp. Em yên tâm là người lớn sẽ biết cách suy nghĩ thấu đáo và đưa ra được quyết định tốt nhất.

 

Em cũng đừng lo lắng quá về việc bố em làm hại mẹ em. Bởi vì thực tế là bố em chỉ đang mắng chửi thế thôi, chứ chưa có hành vi bạo lực thể xác nào. Và dù như thế nào đi chăng nữa thì bao năm chung sống với nhau vẫn có tình nghĩa vợ chồng. Chỉ là với những tính cách, thói quen hiện tại của bố em thì điều này chưa thể hiện ra thôi. Cũng giống như anh em trong một nhà, thường ngày cứ trêu chọc, tranh giành, đánh đập nhau; nhưng đến khi bị người ngoài bắt nạt thì vẫn tìm mọi cách để bảo vệ nhau.

 

Nếu em thương mẹ, hãy cố gắng trở thành một đứa con ngoan, học tập, làm việc thật tốt để mẹ được an ủi và lấy đó làm niềm vui em nhé! Nhiều khi đối với bố mẹ, con cái mới là niềm an ủi lớn nhất, còn những thứ khác có như thế nào cũng không quá quan trọng. Nếu mình không thể thay đổi được điều gì quá lớn lao, ngoài sự kiểm soát của mình; thì hãy cố gắng làm trọn vẹn những điều nhỏ mà mình có thể làm em nhé!

 

Chúc em mọi điều tốt đẹp!

CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...