Không phải sống chung với mẹ chồng mới là điều "stress" nhất... | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Không phải sống chung với mẹ chồng mới là điều "stress" nhất...

Có bố ở nhà con bé sẽ có vẻ nghe lời hơn, nhưng bố không ở nhà là hầu như không nghe lời, hoặc có nghe cũng phải để mẹ nói đến lúc gần như quát, lúc ấy lại bắt đầu khóc lóc giận dỗi

Tôi năm nay 33 tuổi, kết hôn lần đầu năm 25 tuổi và li hôn ngay sau cưới 8 tháng. Sau đó 5 năm tôi kết hôn với người chồng hiện tại, anh ấy có 1 đứa con gái riêng lúc đó 7 tuổi, mẹ cháu mất năm cháu 3 tuổi và ở với ông bà ngoại. Lúc đó tôi đang ở 1 mình tại căn hộ chung cư của mình còn anh ấy ở cùng với mẹ đẻ. Chúng tôi bàn bạc sẽ mua đất xây nhà rồi cưới mặc dù lúc đó kinh tế vẫn còn nhiều khó khăn nhưng vì tôi biết anh không muốn đưa con về ở nhà của tôi nên tôi vẫn đồng ý vay mượn thêm để xây nhà, sau đó sẽ bán chung cư để trả nợ tiền nhà.

 

Sau khi cưới thì chúng tôi xin đưa cháu về ở cùng, tất nhiên gặp rất nhiều khó khăn vì phía nhà ngoại phản đối muốn giữ cháu lại nuôi. Nhưng cuối cùng họ vẫn chấp nhận để cháu về ở cùng chúng tôi. 2 năm đầu mọi chuyện khá suôn sẻ, cháu tuy có phần nhõng nhẽo, ương bướng nhưng nói chung gia đình vẫn rất vui vẻ. Sau khi cưới được 1 năm thì tôi sinh 1 bé gái, cuộc sống của gia đình nhỏ 4 người vẫn khá suôn sẻ.

 

Cho đến cách đây khoảng 1 năm trở lại đây, lúc đó cháu lớn cũng 10 tuổi, cháu nhỏ 2 tuổi bắt đầu nảy sinh nhiều vấn đề khiến tôi luôn thấy mệt mỏi. Cần nói thêm là hiểu hoàn cảnh gia đình mình nên luôn tìm cách gần gũi là đối xử công bằng giữa các cháu, thậm chí cháu nhỏ luôn bị xử nặng hơn cháu lớn mỗi khi 2 chị em tranh chấp. Vây nhưng cháu lớn 1 phần do từ nhỏ đã luôn được chiều chuộng cung phụng nên luôn có tính ích kỉ, luôn muốn phải theo ý mình. Mỗi khi tôi không đáp ứng chiều theo ý là cháu luôn phản ứng thái quá, la hét, khóc lóc vô tội vạ mặc dù mẹ không hề đánh đập, cùng lắm bực lắm thì tôi quát to.

 

con riêng, li hôn, kết hôn, sống chung, ích kỉ, quát mắng, cửa sổ tình yêu

 

Mỗi lần như thế khi gặp bố cháu về là vợ chồng lại lục đục vì bố cháu cho rằng tôi chưa khéo. Phải nói thêm là cháu bé tuy còn nhỏ nhưng đã biết phản ứng theo kiểu gió chiều nào xoay chiều ấy. Có bố ở nhà con bé sẽ có vẻ nghe lời hơn, nhưng bố không ở nhà là hầu như không nghe lời, hoặc có nghe cũng phải để mẹ nói đến lúc gần như quát, lúc ấy lại bắt đầu khóc lóc giận dỗi. Tôi cảm giác như cháu biết nắm bắt tâm lý từng người để ứng xử, cháu biết tôi sẽ không bao giờ đánh cháu nên không sợ mẹ, còn bố cháu thì tuy rất chiều con nhưng lại rất hung tính, đã có đôi lần bố dùng roi đánh cháu nên cháu sợ.

 

Cứ khoảng 2 tuần chúng tôi lại cho cháu lên ngoại chơi 1 lần, lần nào cũng bị mọi người bên đó phản ánh là cháu hư, không biết nghe lời, ý nhắc nhở chúng tôi phải để ý dạy con. Thực sự gần đây tôi thấy rất là mệt mỏi vì chuyện của cháu, năm nay cháu thi vào lớp 6, cũng muốn cháu vào được trường tốt nên tôi đã cố gắng tìm hiểu rồi nhắc nhở cháu phải cố gắng ôn luyện nhưng nói thật là cháu nhà tôi không thích học nên việc học cứ như gò ép.

 

Bên cạnh đó tôi phát hiện cháu vài lần lấy trộm tiền của mẹ để mua sắm linh tinh, tôi biết nhưng vì sợ bố cháu nóng tính đánh cháu nên cũng chỉ nói cảnh cáo để cháu không tái phạm. Và không thể phủ nhận là cũng vì chuyện của cháu mà tình cảm vợ chồng cũng có phần ảnh hưởng.

 

Tôi cảm thấy mệt mỏi, bế tắc không biết mình nên ứng xử thế nào với cháu để cháu hiểu và thay đổi thói ích kỉ của mình. Mong nhận được lời khuyên từ chương trình.

Loading...

Chào bạn.

 

Việc chăm sóc con chồng là nỗi vất vả và ám ảnh đối với bất cứ phụ nữ nào khi lấy người chồng có con riêng. Với những gì bạn đang cố gắng, tôi nghĩ bạn là người có tình yêu rất lớn với chồng và cũng rất kiên nhẫn với cháu. Qua những điều bạn chia sẻ, có thể thấy cháu có những biểu hiện không ổn trong cư xử với mọi người và lối sống riêng như lấy trộm tiền. Tuy nhiên, ở một góc độ khác cháu là đứa trẻ thiệt thòi khi thiếu vắng sự chăm sóc và tình yêu thương của mẹ từ khi còn nhỏ. Tôi hiểu bạn đang cảm thấy vô cùng mệt mỏi và bế tắc, vừa về cháu, vừa vì tình cảm vợ chồng bị ảnh hưởng. Tôi chia sẻ với bạn tâm sự này.

 

Trong thư bạn có nói trước đây mọi thứ vẫn suôn sẻ cho đến cách đây khoảng 1 năm trở lại đây cháu bắt đầu có những sự thay đổi, ương bướng hơn trước, có những phản ứng thái quá. Bạn nghĩ nguyên nhân do đâu? Thực ra, bất cứ người con nào cũng mong muốn được sống trong vòng tay yêu thương của chính cha mẹ ruột của mình, dù có những lúc cha mẹ la mắng hay cáu giận. Giờ cháu 10 tuổi đã có thể đã nhận thức được đôi chút về cuộc sống, giờ bước vào giai đoạn dậy thì nên nhạy cảm hơn trước, có thể cháu sẽ cảm thấy trong gia đình tình cảm của bố với mình lại bị san sẻ cho đứa em,… nên mới nảy sinh nhiều tranh chấp giữa hai cháu nhỏ như vậy.

 

Rồi cũng có thể chịu tác động của bạn bè, họ hàng, thậm chí của xã hội về định kiến mẹ kế… cho nên đừng vội buồn lòng bạn nhé. Nếu như bạn thực sự chân thành và yêu thương cháu thì hãy từ từ cho cháu cảm nhận những điều đó nơi bạn. Khi nhìn thấy sự quan tâm của bạn, cũng rất tâm lý và hiểu cho cháu thì biết đâu cháu thực sự thấy gắn bó và có thể thương bạn thật lòng.

 

Về việc cháu vài lần lấy trộm tiền của mẹ để mua sắm linh tinh, ngoài việc cảnh cáo bạn có thể nhỏ nhẹ hỏi han, quan tâm hỏi tại sao cháu lại làm như vậy, nếu con cần thứ gì đó có thể nói với mẹ, nếu hợp lý mẹ sẽ mua cho chứ con không nên hành động như thế. Nếu tình hình không khả quan hơn, bạn có thể chia sẻ những khó xử và lo lắng của mình với chồng. Dù sao bây giờ bạn cũng chăm sóc cháu như con mình, đã coi là con chung thì không nên giấu bố cháu việc cháu có hành vi sai, tuy nhiên bạn cũng nên tâm lý phân tích cho chồng hiểu là không nên dùng roi vọt với cháu mà cần nghiêm khắc chỉ ra cái sai, chứ roi vọt không giải quyết được tận gốc vấn đề. Hơn nữa, giờ cháu đã lớn hơn nên có thể thấy bực bội khi bị giám sát bởi một người không phải là mẹ ruột của mình nên việc bạn nhắc nhở cháu phải cố gắng ôn luyện quá nhiều lần có thể khiến cháu cảm thấy gò bó.

 

Điều cần thiết bây giờ là bạn cần thống nhất với chồng và mọi người trong gia đình những vấn đề của cháu hiện tại và đưa ra phương án dạy dỗ, quản lý cho phù hợp, tránh việc trách móc hay lên án sẽ làm cho cháu càng xa lánh và ghét bạn hơn. Bạn thử xem cháu thường nghe lời ai hoặc cháu thường hay tâm sự với ai trong nhà để tác động với cháu. Ngoài ra, nếu có thể hãy học cách làm bạn với cháu trước khi làm mẹ, lúc đó bạn sẽ hiểu được cháu hơn thay vì tâm lý chán nản và tiêu cực.

 

Để xóa đi những khoảng cách giữa mình và con riêng, điều này cần thời gian và cố gắng rất nhiều. Bạn cần kiên nhẫn xây dựng mối quan hệ với cháu.Hãy tìm hiểu kỹ đứa trẻ và đừng quá cố gắng hay quá vội vàng để thay đổi cháu. Sự tin tưởng và tôn trọng cần có thời gian để vun đắp. Hãy lắng nghe những gì cháu nói, đừng nên áp đặt quan điểm của riêng của bạn mà bỏ qua suy nghĩ của cháu, trẻ cũng có cảm xúc và ý kiến riêng, mặc dù không phải lúc nào bạn cũng đồng ý với cháu. Cố gắng lên bạn nhé!

 

Chúc gia đình bạn luôn hạnh phúc!

CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...