Kiếp chồng chung... | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Kiếp chồng chung...

Chỉ còn 1 tuần nữa là đến ngày cưới thì mọi việc mới vỡ lẽ, người yêu cũ của anh đang mang thai 4 tháng, anh biết tin này cũng gần 2 tháng mà anh giấu không nói ra sớm. Đám cưới hoãn lại, ba em trở bệnh và mất. Anh cầu xin em tha thứ, gia đình anh cũng lên tiếng không cưới ai ngoài em. Trước tình cảm của gia đình chồng, mẹ em cũng khuyên em tha thứ cho anh. Lúc đó em rối quá cũng không sáng suốt được. Em bỏ qua cho anh và chúng em kết hôn.

Có nên chấp nhận sống kiếp chồng chung? Em nay 33 tuổi, là giáo viên có 2 con đều là con gái, bé lớn 3 tuổi, bé nhỏ được 1 tháng. Chuyện của em như sau: Em và chồng quen biết qua 1 lần đi ăn cùng bạn bè ở quê, lúc này em đang làm ở Sài Gòn. Qua lần đi ăn chồng em xin số điện thoại em qua người bạn và có nhắn tin nói chuyện với em. Lúc đó em nghĩ em làm ở Sài Gòn còn anh ở quê nên rất khó nếu có tình cảm nên hầu như anh nhắn tin em rất ít trả lời và trong thời gian đi làm em có bạn trai.

3 năm sau trong 1 lần được cơ quan cho đi học ở Sài Gòn anh chủ động liên lạc với em. Lúc này em đã chia tay người yêu được gần 1 năm và đang nuôi ba bệnh tại bệnh viện. Anh có đến thăm và từ đó 2 đứa bắt đầu quen nhau. Anh rất quan tâm em, thỉnh thoảng cuối tuần hay ra ca trực anh lại xuống Sài Gòn thăm em. Do em đang ở với 2 đứa em, em phải đưa rước và phụ mẹ nuôi em đi học nên em rất ít về quê. Gần 1 năm sau anh hỏi cưới em nhưng anh cũng nói rõ anh là con út nên nếu thương anh em phải chấp nhận bỏ Sài Gòn về quê. Lúc đó thấy mình cũng lớn tuổi gần 30 rồi, lại lận đận tình duyên nên em chấp nhận. Rồi anh xin cho em đi dạy học ở 1 trường cấp 3 theo nguyện vọng của mẹ anh là cưới vợ cô giáo. Trong thời gian quen anh, em nghĩ anh cùng quê lại lớn tuổi nên tin tưởng anh.

Không ngờ mọi việc đã xong chỉ còn 1 tuần nữa là đến ngày cưới thì mọi việc mới vỡ lẽ, người yêu cũ của anh đang mang thai 4 tháng, anh biết tin này cũng gần 2 tháng mà anh giấu không nói ra sớm. Đám cưới hoãn lại, ba em trở bệnh và mất. Anh cầu xin em tha thứ, gia đình anh cũng lên tiếng không cưới ai ngoài em. Trước tình cảm của gia đình chồng, mẹ em cũng khuyên em tha thứ cho anh. Lúc đó em rối quá cũng không sáng suốt được. Em bỏ qua cho anh và chúng em kết hôn. Sau kết hôn anh nói anh muốn chúng mình về nhà em ở 1 thời gian để mẹ em đỡ buồn. Quãng thời gian ở nhà em, anh rất yêu thương em và chăm chỉ giúp đỡ mẹ em việc trong nhà. Anh cũng rất ít nhậu nhẹt với bạn bè như trước, đi đâu cũng dẫn vợ theo cùng. 2 vợ chồng em rất hạnh phúc nhưng tận sâu thẳm trong lòng em vẫn hay suy nghĩ về người phụ nữ kia và em biết anh cũng vậy.

Em chủ động hỏi anh sau này dự định sao? Chu cấp cho cô ấy thế nào? Anh trả lời người ta nói người ta tự lo được không cần anh. Nhưng em vẫn thấy điện thoại anh có 1 số thường xuyên gọi cho anh. Sau này em mới biết là cô ta. Em có nghe kể lại cô ta bắt anh phải chịu trách nhiệm về cái thai, phải đưa cô ta đi khám thai hàng tháng nhưng em không biết anh có làm vậy không? Anh nói với em là không còn qua lại nữa. Đến khi cô ta sinh con trai, anh và ba mẹ chồng đi thăm thường xuyên và cho tiền rất nhiều, thậm chí ba mẹ còn rước mẹ con cô ta về nhà chồng em ở vài bữa với lí do cho cháu nội về chơi.

 


Từ lúc biết cô ta sinh, em vẫn cho chồng em đi thăm con và chu cấp tiền cho cô ta, em còn nói với chồng và ba mẹ chồng hiện tại cô ta mới đi làm nên còn khó khăn, mỗi tháng con sẽ cho cô ta 3 triêu xem như hỗ trợ cô ta lúc này. Tiền lương thì của chồng nhưng vì em thấy anh có bao nhiêu tiền cũng cho cô ta hết nên em mới giữ thẻ. Nhưng chồng em cũng vẫn có cách lấy được tiền và cho cô ta ngoài khoản em đã chu cấp 3 triệu. Và em chấp nhận luôn cả việc anh ấy thường xuyên rước đứa trẻ về chơi.

 

Từ khi cô ta sinh chồng em thì bắt đầu cáu gắt, đi sớm về khuya lạnh nhạt với em. Đến lúc em sinh đứa lớn chồng em cũng không quan tâm, hết giờ làm không về đi hẹn gặp người phụ nữ kia. Lúc này người phụ nữ kia đã hết thời gian nghĩ thai sản và gửi con cho chị cô ta nuôi, cô ta đi làm công nhân và ở trọ gần cơ quan chồng em. Thậm chí trong thời gian con dưới 12 tháng cô ta được công ty cho về sớm 3h30 chiều nhưng cô ta cũng không về thăm con mà ở lại nhà trọ để hẹn hò với chồng em. Sinh con được 3 tháng em về nhà chồng ở.

Đến nay đã 3 năm 2 người họ vẫn qua lại như vậy. Thời gian đầu chồng em còn đi sớm về khuya, ngày nghỉ muốn đi thì đi em cũng không nói được gì. Em bị trầm cảm sau sinh, người em tuột dốc, ăn không ngon ngủ không được đầu luôn suy nghỉ những chuyện lung tung. Cô ta thì luôn tìm cách trêu chọc em mỗi khi chồng em qua chỗ cô ấy, mua quà điện thoại gì cô ấy cũng khoe. Em không kìm chế được nên đã cải nhau với cô ta vài lần, cô ta nói thẳng với em chồng chung mà, bảo em muốn xuống đánh ghen thì xuống, cô ta chỉ chỗ ở của cô ta và bảo chồng em thường xuyên qua ngủ với cô ta mỗi khi đi trực, 1 tuần trực 2,3 lần.

 

Từ lúc cãi nhau với cô ta em không cho anh rước đứa bé về chơi nữa. Em nói từ nào giờ em không bắt quả tang anh được nên anh chối việc qua lại với cô ta. Giờ cô ta thừa nhận tất cả thì việc gì em phải chấp nhận cảnh chồng chung mà còn rước đứa bé về trước mặt em nữa. Em không cho anh rước về, nhưng anh lên trển thăm con và hẹn với cô ta chở con đi chơi. Còn chồng em thì em cũng không biết nói thế nào, em chửi anh cũng không trả lời, em và cả nhà chồng khuyên nhủ anh cũng im lặng không nói gì.

Hơn 1 năm nay anh không còn đi sớm về khuya, hết giờ làm về, vui vẻ với vợ con, biết phụ việc nhà chăm con,...ít nhậu nhưng anh vẫn còn qua lại với cô ta không dứt. Hiện tại cô ta đang xây nhà anh vẫn hết lòng giúp đỡ và lo lắng từng tí. Em cảm thấy chán nản cuộc hôn nhân này. Làm sao sống kiếp chồng chung được? Nhưng anh thì không thay đổi, cô ta và anh chị em cô ta chỉ cần gọi điện là anh có mặt, sẵn sàng làm mọi thứ.

 

Em không hiểu nổi chồng mình ra đường thì tốt với người phụ nữ khác, về nhà vẫn yêu thương vui vẻ với vợ con như không có chuyện gì. Thật sự em muốn li hôn để giải thoát cho mình nhưng em sợ 2 đứa con gái của mình thiếu cha, không được cuộc sống đầy đủ. Có lẽ đó là quả báo mà em phải trả giá khi em biết anh làm cho cô ta có thai mà em vẫn tha thứ cho anh, vẫn chấp nhận anh.

Loading...

Em thân mến!

 

Người phụ nữ nào cũng mong muốn có một gia đình êm ấm, hạnh phúc vẹn tròn, tuy nhiên không phải ai cũng được như vậy. Những việc mà chồng đã làm với em hẳn đã khiến em phải chịu tổn thương sâu sắc. Anh ấy đã giấu em về việc có quan hệ với người khác trước khi đám cưới với em, thậm chí cô ấy đã mang thai 4 tháng. Như vậy ngay từ ban đầu anh ấy đã không thành thật với em. Sau khi cưới, anh ấy không để cho em biết mình đi gặp bồ và nhiều lần về khuya và dường như những biểu hiện của anh ấy cho thấy rằng chồng em không hề muốn cắt đứt với 2 mẹ con cô ấy. Hơn nữa, anh ấy cũng thiếu sự quan tâm khi vợ con khi em mới sinh xong, cộng với việc cô bồ trêu tức, thách thức em và nói “chồng chung mà”, có lẽ những điều này càng khiến em tủi thân và tổn thương hơn.

 

Sau những gì xảy ra như vậy, có bao giờ em nghĩ rằng sự mềm lòng và nhân nhượng của em khiến anh ấy nghĩ rằng em chấp nhận được việc có người bên ngoài? Dường như em vẫn còn yêu anh ấy bởi trước đây anh ấy đã rất quan tâm đến em và gia đình em, hơn nữa  có lẽ tình yêu thương của một người mẹ khi nghĩ đến 2 đứa con gái bé bỏng của mình đã khiến em bỏ qua cho anh ấy nhiều lần. Tuy nhiên bày tỏ thái độ dứt khoát và kiên quyết của em lúc này là rất quan trọng. Nếu anh ấy vẫn không thể chấm dứt mối quan hệ với bồ thì em có thể cho anh ấy biết ý định của em về việc ly hôn. Điều đó để cho anh ấy biết rằng em không bao giờ chấp nhận một người chồng ngoại tình và phản bội tình cảm, niềm tin của em, để anh ấy biết rằng em có giới hạn chịu đựng của riêng mình.

 

Trong gia đình, sự hy sinh của người phụ nữ là một điều đáng quý và cần phải được trân trọng. Tuy nhiên, nếu như anh ấy vẫn không nhận ra những giá trị của em và không thay đổi, có lẽ em cần xem xét việc dứt khoát với mối quan hệ này để giải thoát cho mình khỏi những tổn thương, đau khổ mà em không đáng phải gánh chịu. Không có một người phụ nữ nào muốn chia sẻ tình cảm của chồng  và sống chung với một người phụ nữ khác. Nhưng nếu như anh ấy không muốn ly hôn với em nhưng cũng không muốn bỏ bồ và con riêng, liệu em có chấp nhận và ra những giới hạn riêng cho anh ấy? Nếu em không thể dứt khoát được với anh ấy vì vẫn còn yêu và nghĩ đến các con, em có thể đưa ra những giới hạn mà mình chấp nhận được để cho phép anh ấy gặp con như thế nào và chu cấp ra sao?

 

Hy vọng với một vài chia sẻ trên có thể giúp em phần nào đưa ra được quyết định phù hợp với mình.

 

Mong em hạnh phúc!

CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...