Là con trai duy nhất mà vợ cứ bắt ra ở riêng...

Tôi làm cách nhà 25km sáng đi chiều về. Nhiều lần 2 vợ chồng xin bố mẹ để chúng tôi ra nơi tôi làm việc để ở trọ rồi xin việc ngoài đó cho vợ nhưng bố mẹ lại nói công việc của vợ tôi ngoài đó không bằng ở đây, sức khoẻ 2 vợ chồng thì yếu, hay đau ốm, với lại ở riêng tốn nhiều chi phí, rồi còn chưa có con cái gì, lo có con trước rồi tính chứ ở riêng có con thì cực lắm, không có ai lo, nói vợ chồng tôi ở với bố mẹ rồi dành tiền làm nhà rồi ra ở riêng.

Chào các anh/chị trong chương trình Cửa sổ tình yêu. Tôi có một câu chuyện rất cần được sự tư vấn của các chuyên gia tâm lý, mong anh/chị giúp đỡ.

 

Tôi năm nay 29 tuổi, vợ tôi 26 tuổi. Đã lập gia đình được gần 3 năm và chưa có con. Từ lúc yêu nhau đến lúc cưới, 2 chúng tôi rất hay cải nhau vì những chuyện không đáng, từ lúc bắt đầu yêu nhau vợ tôi hay ghen tôi với người yêu cũ cho dù tôi không làm gì, chỉ cần nghĩ tới tôi từng có người yêu là vợ tôi lại khó chịu với tôi. Mặc dù vợ tôi cũng từng có người yêu trước khi lấy tôi, vậy mà cô ấy cũng không thông cảm được cho tôi. Nhưng tôi biết vợ tôi yêu tôi và tôi cũng yêu cô ấy nên chúng tôi vấn tiến tới hôn nhân.

 

Khi về làm vợ, cô ấy không muốn ở trong nhà tôi vì bố mẹ tôi kỹ tính,  Tôi sống từ nhỏ nên cũng quen với cách sống đó còn cô ấy thì không vì trước đây ở nhà vợ tôi sống rất sướng và thoải mái, không phải đụng tới gì cả dù nhà vợ tôi làm nông. Ở nhà tôi từ những chuyện đi thưa về trình làm cô ấy cảm thấy không được tự do, rồi đến việc nhà vợ tôi nói phải làm quá nhiều khiến cô ấy mệt, vì thế khi rảnh tôi cũng giúp vợ làm việc nhà. Cô ấy muốn ra ở riêng nhưng khổ nổi nhà tôi lại có 2 chị em, chị có chồng và ra ở riêng,còn tôi lại con trai duy nhất trong nhà, nhà thì mới làm nên bố mẹ không muốn chúng tôi ra ở riêng.

 

Tôi làm cách nhà 25km sáng đi chiều về. Nhiều lần 2 vợ chồng xin bố mẹ để chúng tôi ra nơi tôi làm việc để ở trọ rồi xin việc ngoài đó cho vợ nhưng bố mẹ lại nói công việc của vợ tôi ngoài đó không bằng ở đây, sức khoẻ 2 vợ chồng thì yếu, hay đau ốm, với lại ở riêng tốn nhiều chi phí, rồi còn chưa có con cái gì, lo có con trước rồi tính chứ ở riêng có con thì cực lắm, không có ai lo, nói vợ chồng tôi ở với bố mẹ rồi dành tiền làm nhà rồi ra ở riêng.

 

bố mẹ chồng kỹ tính, theo dõi, mẹ chồng nàng dâu, chị dâu em chồng, chán nản, ra ở riêng, trách cứ chồng, cửa sổ tình yêu, tư vấn tâm lý

 

Tôi cũng khuyên vợ tôi đợi thêm thời gian nữa nhưng cô ấy vẫn không muốn như vậy, cô ấy nói ở nhà tôi cô ấy rất buồn, làm gì bố mẹ cũng quản lý,kỹ tính, rồi còn hay sai vặt nên cô ấy không thích. Chị tôi thì cuối tuần thì thường về nhà chồng và nhà tôi chơi nên thường cuối tuần hay tổ chức ăn uống, mỗi lần tổ chức ăn uống thì ba mẹ và vợ tôi là người làm, tôi thì phụ lặt vặt còn chị thì không bao giờ đụng tới cái gì và bố mẹ tôi thì cũng không sai chị tôi làm cái gì, những chuyện lặt vặt là hay sai vợ tôi, vì thế tôi hay giúp vợ cho vợ đỡ mệt, vợ tôi ngoài mặt thì vui vẻ làm nhưng trong lòng thì rất bực vì sao chị tôi lại không làm gì, mà bố mẹ cũng không bao giờ sai chị làm gì cả, chỉ sai vợ tôi làm nên vợ tôi cảm thấy tủi thân, và bực tức nên hay cằn nhằn gây chuyện với tôi, nói là ba mẹ thương chị 2 hơn thương tôi, thương con gái còn không thương con dâu tí nào cả, mỗi lần nhà chị 2 có chuyện gì, người giúp việc nghỉ là chị 2 lại nhờ má ra ở với chị 2 để phụ giúp, mà không nghĩ là ở nhà vợ tôi cũng cực, mỗi lần má ra ở với chị 2 thì nhà chỉ còn ông nội và ba tôi, ba tôi thì kỹ tính nhưng nấu ăn được và chỉ quét sân còn lại vợ tôi thường phải làm, bởi thế vợ bực tức nói tôi đồ đàn ông nhu nhược không lên tiếng nói lại ba mẹ mà cứ để vậy làm vợ khổ.

 

Tôi cũng nói là má tôi muốn đi là quyền của má làm sao tôi cấm được, mà đi đỡ thôi chứ có ở lun đâu, còn nhà chị tôi thì có điều kiện nên ở nhà chị ấy có người giúp việc nên ở nhà chị cũng không đụng vào gì, nên sinh ra lười về nhà thì ỉ lại có ba mẹ, em dâu nên càng nạnh lại, với lại chị cuối tuần mới về chứ có ở chung với mình đâu, chị cũng hay giúp đỡ vợ chồng mình. Mà chị không làm thì có bố mẹ và anh cũng làm chứ có để mình em làm đâu nên em đừng cằn nhằn, bực tức với anh miết, nhưng vợ tôi nói là không cần tôi phải làm thay vợ, chị tôi không làm là không công bằng, con gái thì ngồi chơi còn con dâu thì bắt làm, còn chị giúp mình là đương nhiên, chị em lúc gặp khó khăn thì phải giúp thôi, nếu chị 2 nhờ gì thì vợ tôi sẵn sàng giúp chứ cái kiểu không làm gì, rồi bị sai vặt thì vợ tôi không chịu, vợ tôi muốn mỗi lần nhà tổ chức ăn uống là vợ tôi không tham gia. Nhưng tôi nói nếu không tham gia 1 bữa thì được chứ tránh mãi sao được vì dù sao thì cũng cùng 1 gia đình mà, làm rứa cả nhà sao thấy vui vẻ được.

 

Tôi biết vợ tôi không muốn ở chung với gia đình tôi nên chỉ cần có tí chuyện là lại sinh ra khó chịu với tôi, tôi buồn và tôi biết vợ tôi cũng buồn, vợ tôi bực cũng có cái đúng của vợ tôi, nhưng tôi không muốn cứ có chuyện gì không vừa ý là lại đem tôi ra cằn nhằn miết, tôi biết vợ tôi yêu tôi và cũng lo cho tôi nhưng cứ cằn nhằn, giận hờn tôi mãi thì tôi không thể chịu nổi.

 

Tôi thật sự chẳng biết làm sao để hài hoà cả 2 bên, tôi không biết phải làm sao để vợ hiểu và thông cảm cho tôi vì trước khi vợ tôi về làm dâu nhà tôi đã có nếp sống như vậy rồi, làm sao tôi có thể thay đổi được. Nhiều lần tôi cũng nói cô ấy là cố gắng ôn thi để thi công chức ngoài chỗ tôi làm để có cớ để dễ ra ở riêng, vợ tôi cũng ôn bài, nhưng dường như không có sự cố gắng, tôi cũng muốn mọi chuyện êm xuôi cả 2 bên, nhưng vợ tôi  không thích, nói mình lớn rồi thích ở đâu thì ở chứ mắc gì sợ ba má, nói tôi là đồ bất lực, đồ nghe lời cha mẹ bắt vợ mình ở đây để chịu khổ, tôi cảm thấy rất buồn. Rất mong sự tư vấn của quý chuyên gia. Tôi chân thành cảm ơn!

Em thân mến!

 

Những chia sẻ của em có lẽ là câu chuyện muôn thuở trong những gia đình Việt. Mâu thuẫn giữa gia đình chồng với nàng dâu vốn là chuyện rất hay diễn ra. Có lẽ việc thích ứng sự thay đổi không hề dễ dàng gì với cương vị của nàng dâu và cả bố mẹ chồng. Vì thế để có sự hài hòa, cần sự nỗ lực rất lớn không chỉ của em, mà còn ở vợ và cả gia đình.

 

Qua những tâm sự của em có thể thấy em rất yêu vợ. Bằng việc luôn nhẹ nhàng phân tích phải trái, nỗ lực hỗ trợ, giúp đỡ cô ấy việc nhà. Thậm chí cũng muốn chiều theo ý vợ trong việc ra riêng nhưng điều này cũng cần sự nỗ lực của cô ấy, cộng với thời gian và khả năng tài chính. Tuy nhiên tình yêu đó dường như vẫn chưa đủ với cô ấy vì những bí bách, khó chịu và bất công trong gia đình mà theo như vợ chia sẻ là không thể chịu đựng được. Có thể em cần đặt mình vào vị trí của cô ấy để cảm nhận những khó chịu, căng thẳng trong lòng, thì việc trò chuyện với cô ấy sẽ dễ dàng hơn. Nếu em thực sự hiểu vợ mình, thông cảm cho những ấm ức trong lòng cô ấy thì việc trao đổi, phân tích sẽ dễ dàng hơn.

 

Chúng tôi hiểu những việc đã diễn ra không thể thay đổi, ví như tính cách của chị gái, nếp sống của gia đình, vì thế việc quan trọng nhất là sự thích nghi, hòa nhập của vợ em. Ba năm quãng thời gian không ngắn nhưng sự thích ứng vẫn chưa có được bởi mỗi người đều có cái tôi lớn, đặc biệt khi có những hiềm khích thay vì nhìn nhận mọi chuyện theo hướng tích cực thì vợ lại luôn so sánh, muốn trốn chạy thay vì giải quyết vấn đề. Như em cũng đã biết, trong cuộc sống gia đình sẽ có lúc sự việc diễn ra không theo ý mình, đôi khi có cả sự bất công. Kể cả việc cùng là anh em ruột trong nhà nhưng bố mẹ vẫn có thể quý con này hơn con kia, huống hồ là con ruột và con dâu.

 

Vậy nên “một điều nhịn, chín điều lành”, người mà cô ấy sống chung cả đời, thương yêu chăm sóc không ai khác chính là em vậy nên cô ấy cố gắng bỏ qua những điều nhỏ nhặt để sống vui vẻ thoải mái bên em không? Nếu như vợ cảm thấy mệt vì ngày nghỉ mà vẫn phải chuẩn bị cơm nước, ăn uống thì thi thoảng có thể cáo mệt để có thêm thời gian nghỉ ngơi, em cũng có thể có kế hoạch đưa vợ đi chơi vào những ngày cuối tuần. Nếu trong khả năng cho phép em có thể cân nhắc đến việc thuê người giúp việc theo giờ để san sẻ phần nào việc nhà cho vợ. Bên cạnh đó việc hai vợ chồng cũng cần xúc tiến kế hoạch sinh con vì biết đâu khi có cháu, gia đình sẽ gắn kết hơn. 

 

Về việc ra ở riêng, đây cũng sẽ là một giải pháp để bản thân vợ và bố mẹ có những trải nghiệm và đôi khi ở xa nhau cũng khiến mối quan hệ bớt căng thẳng hơn. Tuy nhiên ở thời điểm này dường như chưa phù hợp, như bố mẹ em phân tích thì hai vợ chồng chưa có con, hay đau ốm, lại chưa có vốn làm nhà, cuộc sống không hề đơn giản nếu cứ khăng khăng chuyển ra riêng cuộc sống sẽ rất vất vả. Vậy có bao giờ em nghĩ đến việc thử cân nhắc về vấn đề này. Ở riêng không hẳn là hai vợ chồng bất hiếu, bỏ mặc cha mẹ, nếu em và vợ vẫn thường xuyên qua thăm ông bà, cuối tuần về ăn cơm thì gia đình vẫn sẽ vui vẻ…

 

Còn vợ em cô ấy sẽ bớt căng thẳng hơn, việc sống riêng sẽ có những vất vả, khó khăn và đôi khi bất tiện cho công việc của cô ấy, đó cũng sẽ là những trải nghiệm để cô ấy tự so sánh, trưởng thành hơn. Biết đâu khi có con cô ấy lại cần nhiều hơn sự giúp đỡ của bố mẹ chồng, mọi việc sẽ thay đổi thì sao? Đây chỉ là một gợi ý của chương trình thế nhưng nó có phù hợp với hoàn cảnh của em hay không thì sẽ cần sự cân nhắc rất kỹ lưỡng của em.

 

Trong trường hợp em đã rất cố gắng chăm lo, yêu thương vợ nhưng cô ấy vẫn khăng khăng sống theo ý của mình thì có lẽ hai vợ chồng cần có sự trao đổi rõ ràng về mục đích của đời sống hôn nhân. Có một tỷ lệ nhỏ các cặp vợ chồng không thể dung hòa vì lý do mây thuẫn với gia đình chồng khiến họ phải đi đến quyết định dừng lại. Tuy đây không phải là điều chương trình muốn nhưng để giải quyết vấn đề rất cần sự nỗ lực lớn từ tất cả các thành viên trong gia đình.

 

Chúc em và gia đình có nhiều sức khỏe, niềm vui!

CửaSổTìnhYêu
Có thể bạn quan tâm

Gửi chia sẻ - Câu hỏi mới gửi tại đây

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
Nhập mã xác nhận, phân biệt chữ HOA, chữ thường.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.