Muốn “vượt rào” vì chồng công tác xa nhà | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Muốn “vượt rào” vì chồng công tác xa nhà

“Em có mệt lắm không. Cu Bon đã dứt sốt chưa?”, tin nhắn của Huy lúc 2 giờ sáng, và ba cuộc gọi nhỡ.  Hai hôm nay, tôi phải nghỉ việc vào viện để chăm con. Cu Bon rơi vào trạng thái sốt cao suốt cả ngày hôm qua, khiến tôi không lúc nào được chợp mắt vì canh chừng con. Mệt mỏi về cả tinh thần lẫn thể xác, tôi như muốn đổ gục. Tôi chỉ muốn rũ bỏ tất cả, chạy đến và dựa vào bờ vai vững chắc kia. Không hiểu từ khi nào, những lúc mệt mỏi, tôi lại nghĩ đến người đàn ông đó, thay vì mong ngóng chồng của mình.

 

Tôi và Ninh, chồng tôi kết hôn được hơn hai năm. Trước khi kết hôn, chúng tôi đã có hai năm gắn bó trong tình yêu mật ngọt. Khi đó, tôi mới là cô sinh viên Ngoại thương năm cuối, còn Ninh đã là một kỹ sư rất được trọng dụng trong một công ty điện tử của Nhật Bản. Anh là một người thành đạt, sống chừng mực, cầu tiến. Tôi đã rất hạnh phúc, hãnh diện khi được giới thiệu anh với gia đình, bạn bè.

 

Đám cưới diễn ra khi tôi tốt nghiệp đại học không bao lâu. Tôi cũng nhanh chóng xin vào phòng Marketing của một công ty nước ngoài. Cuộc sống sau hôn nhân của tôi êm đềm, sung túc. Bốn tháng sau khi cưới, tôi mang bầu cu Bon. Tôi lặng đi vì hạnh phúc. Hàng ngày, ngắm những món đồ bé bỏng mua cho con, tôi tưởng tượng đến cảnh hai vợ chồng cùng chăm con, tôi thấy mãn nguyện vô cùng.

 

Đã có lúc tôi muốn tìm đến người đàn ông kia (Ảnh minh họa)

 

Nhưng khi tôi bầu được 6 tháng, cơ quan anh có đợt cử cán bộ đi tu nghiệp ở Nhật. Chỉ có hai suất, và chồng tôi là một trong hai người đó. Tôi biết anh mong chờ cơ hội này từ lâu, sang đó, anh vừa được nâng cao trình độ, vừa có cơ hội lấy bằng master. Có lẽ, anh cũng không dám quyết định gì, vì sợ tôi buồn. Có đêm tỉnh giấc, tôi thấy anh ra ban công đốt thuốc một mình, gương mặt chìm trong sự băn khoăn, suy tư. Tôi đành để anh đi, vì giấc mơ của anh quá lớn. Và lúc đó, tôi cũng nghĩ rằng, chẳng mấy mà sẽ hết ba năm, tôi đủ bản lĩnh để vượt qua tất cả. Hai lần về thăm nhà một năm của anh khiến tôi tạm yên tâm. Chúng tôi đều thấy thỏa mãn với quyết định của mình.

 

Nhưng có lẽ, cả anh và tôi đều lầm. Cuộc sống một mình không hề đơn giản như tôi nghĩ. Thời gian đầu, tôi lấy việc chăm con làm niềm hạnh phúc. Ninh cũng thường xuyên liên lạc bằng chat voice, bằng webcam, điện thoại. Mỗi lần anh về, mang cho tôi rất nhiều quà và mỹ phẩm cao cấp. Nhưng gần hai năm trở lại đây, anh bận bịu hơn với công việc, lịch học cũng dày đặc và áp lực hơn, thời gian dành cho hai mẹ con tôi cũng ít hơn.

 

Cu Bon lớn dần, có bà nội, bà ngoại lo chuyện chăm sóc nên tôi đã nhàn rỗi hơn. Nhưng với tôi giờ đây, sự nhàn rỗi đồng nghĩa với sự cô đơn. Bạn bè đồng nghiệp cũng dần có gia đình, họ cũng đâu có thời gian dành cho tôi. Ban ngày, tôi vui vẻ với bạn bè, đồng nghiệp, đến đêm về, tôi gặm nhấm sự cô đơn, trống trải của một người đàn bà  xa chồng.

 

Có lẽ, không chỉ có riêng mình tôi nhận thấy điều đó, rất nhiều người đàn ông “đánh hơi” được sự cô đơn của tôi và tìm cách tán tỉnh. Cợt nhả có, chân thành có, âm thầm có, công khai có. Tôi đáp lại tất cả sự tán tỉnh đó bằng thái độ khi thì dửng dưng, thi thoảng trả đũa bằng thái độ nửa vời. Bởi bằng sự nhạy cảm của một người phụ nữ, tôi biết họ muốn gì ở mình. Tôi biết mình có sự hấp dẫn của gái một con, sự cô đơn, nhưng tôi không phải là một người đàn bà dễ dãi, có thể vì ham muốn nhất thời mà phá vỡ gia đình mình.

 

Nhưng, Huy khác tất cả những người đàn ông đó. Anh quan tâm đến tôi, giúp đỡ tôi trong công việc, nhưng chưa khi nào có một thái độ buông lơi nào khác. Anh biết hoàn cảnh của tôi, nhưng chưa khi nào đánh vào sự yếu mềm của một người phụ nữ. Chính anh là người giúp tôi kiếm tìm những niềm vui khác trong công việc, thể thao, thư giãn để cân bằng cuộc sống. Anh là người động viên khi tôi than thở về chồng, mệt mỏi về chuyện gia đình, con cái. Chẳng biết từ khi nào, anh đã là một phần rất quan trọng trong cuộc sống của tôi. Gặp vấn đề gì, tôi cũng hỏi ý kiến anh, thay vì liên lạc với chồng mình để bàn bạc. Thỉnh thoảng, tôi bắt gặp anh nhìn tôi rất lạ, tôi biết dù giữ khoảng cách, nhưng anh luôn dành cho tôi một tình cảm đặc biệt. Thế nhưng, khi tôi có một biểu hiện thân thiết hơn, gần gũi hơn, bao giờ anh cũng tìm cách lảng tránh, xa cách. Anh không muốn tôi mang tiếng phản bội chồng, không muốn gia đình tôi tan vỡ.

 

Nhưng, không biết từ bao giờ, nhiều đêm tôi mong trời nhanh sáng, đến công ty để được gặp Huy, thay vì tính thời gian đến khi chồng mình về nước. Mỗi khi đi shopping để gửi đồ cho chồng, tôi vẫn thường ngắm một vài món đồ và suy nghĩ “chắc nó sẽ hợp với Huy”. Những khi mệt mỏi, những khi sự mềm yếu của một người phụ nữ trỗi dậy, người tôi nghĩ đến lại là Huy. Tôi đã nhớ thói quen của anh, gương mặt thân thiện và nụ cười ấm áp của anh, mùi nước hoa anh thường dùng…

 

Ninh, chồng tôi mới thông báo, rằng chỉ còn chưa đầy một năm nữa, anh sẽ hoàn toàn khóa tu nghiệp và trở về bên hai mẹ con. Giọng điệu anh hồ hởi, còn tôi, tôi lại thấy chông chênh, vừa vui vừa buồn. Tôi không hẳn đã hết yêu chồng, nhưng hàng ngày, tôi vẫn đang dành một thứ tình cảm thân thiết và đặc biệt cho Huy. Nó cứ ngày càng lớn dần trong tôi, thôi thúc tôi tìm đến anh.

 

Một mình ngồi trong hành lang bệnh viện, trời gần sáng dường như lạnh hơn. Tôi thèm một hơi ấm, thèm một cái nắm tay, thèm một mùi hương quen thuộc đến nao lòng. Và tôi bật khóc, thấy mình như cánh diều trong một ngày lộng gió, cứ muốn bứt mình khỏi sợi dây ràng buộc mỏng manh kia để được tự do….

 

Loading...
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...