Tại sao tôi lại phải yêu thương và có trách nhiệm với con riêng của chồng? | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Tại sao tôi lại phải yêu thương và có trách nhiệm với con riêng của chồng?

Mẹ chồng lại còn bảo khéo với mình là mình mỗi tối dạy kèm nó ít bữa cho nó học tốt. Mình lại càng ức chế vì mình có phải mẹ nó đâu mà phải dạy nó. Mình đi làm về cũng cần có thời gian nghỉ ngơi, nên mình không thích tẹo nào, nói với chồng thì chồng cũng chỉ ừ ừ rồi không nói gì với mẹ chồng.

Hiện tại mình đang rất là bối rối và buồn vì có quá nhiều vấn đề xảy ra trong cuộc sống hôn nhân của mình. Mình năm nay 29 tuổi, mới kết hôn vào tháng 12/2017. Câu chuyện của mình chả có gì nếu như mình không suy nghĩ quá nhiều.

 

Chồng mình hơn mình 8 tuổi, từng có gia đình nhưng đã ly hôn và có một cô con gái 7 tuổi. Trước khi lấy chồng, mình đã quyết tâm là sẽ cố gắng chấp nhận vì đứa bé ở với mẹ. Nhưng mà bà nội là mẹ chồng mình lại rất hay đón cháu về nhà. Nói là ở với mẹ nhưng 1 tuần bé phải ở bên này tầm 5 hôm.

 

Về cơ bản là mình không thích. Mình cũng không ghét bỏ gì nhưng mình cũng không thích bé. Đơn giản là những cái gì liên quan đến người cũ là mình không thích rồi. Từ đó có nhiều mâu thuẫn xảy ra với chồng. Mẹ chồng lại còn bảo khéo với mình là mình mỗi tối dạy kèm nó ít bữa cho nó học tốt. Mình lại càng ức chế vì mình có phải mẹ nó đâu mà phải dạy nó. Mình đi làm về cũng cần có thời gian nghỉ ngơi, nên mình không thích tẹo nào, nói với chồng thì chồng cũng chỉ ừ ừ rồi không nói gì với mẹ chồng.

 

con riêng, khó chịu, bực bội, ích kỷ, không chấp nhận, yêu thương, dậy dỗ, chăm sóc, quan tâm, cửa sổ tình yêu

Ảnh minh họa.

 

Còn về phần mẹ chồng thì rất hay sang nhà vợ cũ của chồng đưa đón cháu đi học và nói chuyện. Xong về nhà vẫn gọi điện cho nhau mẹ con ngọt xớt. Mình rất ức chế.

 

Mình đang không biết như nào và tâm lí bất ổn. Mong chương trình tư vấn giúp!

 

Chào em!


Người xưa vẫn thường có câu “Mấy đời bánh đúc có xương; mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng”. Đó được xem như một chân lý mà ông cha ta đúc kết từ bao đời nay. Chính vì thế, không một cặp vợ chồng nào khi đã lấy nhau lại hi vọng cuộc sống hôn nhân của mình tan vỡ, mỗi người một nơi rồi con cái cũng bị phân chia. Tâm lý của mỗi người cha, đặc biệt là người phụ nữ luôn lo rằng nếu như vợ chồng chảy may ly hôn thì con cái sẽ bị ảnh hưởng và ngoài ra họ lo con mình không được người đến sau đối xử tốt. Bởi thế, bao giờ cũng vậy, lý do để những cặp vợ chồng khi đã cảm thấy không thể tiếp tục chung sống mà vẫn phải cố gắng gượng đó là vì con vì cái.


Không thể trách cứ và đòi hỏi những người đến sau có thể yêu thương, quan tâm những đứa con riêng của chồng, của vợ trước. Bởi vì trong xã hội, nhiều trường hợp là người thân ruột thịt, thậm chí là cha mẹ đứt ruột đẻ ra mình nhiều khi còn đành tâm dứt bỏ, hằn học huống chi đây lại là “người dưng nước lã”. Yêu thương phải xuất phát tại tâm. Thế nhưng, ngoài việc xuất phát tại tâm và ở bản chất của mỗi người thì giá trị của yêu thương, tình yêu thương sẽ được hình thành, lớn dần lên thông qua hành động. Chẳng hạn như có những bạn lúc đầu chỉ biết ăn tiêu, phá phách nhưng khi đi làm cực nhọc họ biết quý trọng đồng tiền hơn và càng thấm thía những vất vả của cha mẹ và họ yêu cha mẹ của mình hơn. Chính vì thế không có điều gì là không thể xảy ra nếu như chúng ta biết cố gắng. Nói như thế để thấy rằng có thể một ngày nào đó giữa em và con gái của chồng sẽ hiểu được nhau và thấy có sự gắn bó nào đó, nó gần gũi, thân thiện hơn.


Thực tế cuộc sống đã cho thấy, có những người cũng rơi vào trường hợp như em và mỗi người có những cách cư xử khác nhau. Sở dĩ chúng ta có cảm giác bực bội, khó chịu khi có những vấn đề liên quan tới người cũ là bởi vì chúng ta ai cũng có một sự ích kỷ cho riêng mình, không muốn san sẻ người mình yêu thương cho người khác và càng không muốn nghĩ tới việc người mình yêu trước đây cũng đã từng trao yêu thương cho một ai đó rất nhiều, chúng ta muốn bản thân là duy nhất trong cuộc đời họ. Đó cũng là nguyên do lí giải vì sao em lại khó chịu khi gặp gỡ con chồng, khi gia đình chồng quan tâm tới đứa bé. Tuy nhiên, xét trên mối quan hệ của đứa bé đó với gia đình nhà chồng em thì thật khó để có thể nói là “tuyệt giao” với cháu bé đó. Lý do thứ nhất, dù thế nào, cháu bé cũng mang một dòng máu của gia đình chồng em. Lý do thứ hai, cha mẹ xa nhau là do không hợp nhau hoặc lý do nào đó, còn vốn dĩ đứa bé không có tội tình gì nên người ta vẫn muốn yêu thương cháu một cách trọn vẹn. Với bà nội của cháu, có thể bà nghĩ thương cháu vì chẳng thể ở chung với bố mẹ, chẳng được chăm sóc tử tế theo đúng nghĩa của một gia đình.


Thương cháu, thương cho những thiệt thòi cháu phải nhận nên bà mới quan tâm cháu như thế. Hơn nữa, bà muốn em dạy dỗ cháu một phần cũng suy nghĩ về vấn đề học vấn em hơn mẹ cháu hoặc mẹ cháu không có nhiều thời gian để ý cháu và cũng có thể bà muốn kéo gần khoảng cách giữ em và cháu, không còn cái khoảng cách là  “dì ghẻ - con chồng”. Bởi thế, em nên thông cảm cho bà. Bà nào thì cũng có lòng thương cháu như thế. Cũng có thể bà cũng chẳng nghĩ ngợi sâu xa là em không thích nên bà nói như thế. Em có thể nghĩ thoáng lên đôi chút. Nếu như ngay từ đầu em nghĩ rằng vì đứa bé đó không phải là con em, em không cần lo thì vô tình em sẽ tạo khoảng cách giữa em và cháu, em càng ngày càng khó chịu, bực bội hơn. Trong khi đó việc gặp cháu là diễn ra hằng ngày, nó là điều đương nhiên. Thay vì khó chịu thì hãy thử mở lòng mình để chấp nhận cháu xem sao.


Còn về phần chồng em, anh ấy là người rất khó xử trong tình huống này. Thứ nhất, bản thân anh ấy là cha của đứa bé, làm gì có một người cha nào lại mong muốn con mình chịu thiệt thòi và mang đến cho con những tình huống bất lợi, rồi đẩy con mình ra xa. Anh ấy tự mình đi nói với mẹ những điều đó thì em nghĩ người ta sẽ đánh giá anh ấy là một ông bố như thế nào? Thứ hai, nói chuyện với mẹ anh ấy, bà hiểu thì không sao, bà nghĩ sâu xa thì cho rằng em nhỏ nhen, ích kỷ và không khí gia đình cũng không được đầm ấm.


Em có nghĩ rằng khi quyết định lấy anh ấy tức là em cần có sự chuẩn bị cho những tình huống này sẽ diễn ra bởi em không thể đòi hỏi lấy một người đã có con riêng thì sẽ được hoàn toàn tự do như sống những người chưa từng vướng bận. Em có nghĩ rằng nếu em quan tâm, yêu thương chăm lo cho con riêng của chồng thì em sẽ có được sự nể trọng, yêu thương hơn từ phía chồng mình không. Tất nhiên chúng ta yêu thương bé không phải vì “vụ lợi” nhưng chắc chắn rằng chồng em rất mong mỏi nhìn thấy được sự “hòa hợp” giữa em và con anh ấy và chắc mẹ chồng em cũng mong mỏi như vậy. Và nếu như hiện tại em không “hy sinh” được phần nào cái tôi của mình trong vấn đề người cũ con riêng thì khi em sinh con có lẽ mâu thuẫn sẽ phức tạp hơn rất nhiều bởi dù muốn hay không chồng em cũng sẽ có sự so sánh khi em đối xử với con riêng của anh ấy so với con chung của hai người, anh ấy sẽ cảm thấy sợ bé bị thiệt thòi, bị phân biệt..và sẽ có xu hướng bù đắp và như vậy em sẽ lại thấy không hài lòng và vòng tròn của sự mâu thuẫn “luẩn quẩn” sẽ cứ diễn ra không thể hóa giải.


Vì vậy là người phụ nữ chính là người giữ hòa khí trong nhà, hãy đặt mình vào vị trí của người khác có lẽ em sẽ biết mình nên làm gì.


Chúc em sức khỏe và chèo lái con thuyền hôn nhân của mình một cách vững trãi nhất!

 

Cửa Sổ Tình Yêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...