Ước gì có thể xóa một phần ký ức để ba người lại vui vẻ như xưa... | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Ước gì có thể xóa một phần ký ức để ba người lại vui vẻ như xưa...

Hai người hay nhắn tin cho nhau lắm, theo em nhận thấy thì hầu như ngày nào cũng có nhắn tin. Có lúc thấy vợ vừa nhắn tin vừa cười, em nhìn qua thì vợ đẩy ra; nói là gì đâu mà nhìn, em chỉ nghĩ chắc là không có gì đâu, em tin tưởng tuyệt đối vào hai người, tin rằng hai người nhắn tin với nhau như là hai chị em...

Xin chào chương trình,


(Em xin được giấu email). Em năm nay 28 tuổi, đã có vợ và một con trai hơn 3 tuổi. Em luôn cảm thấy mình có một gia đình thật hạnh phúc cho đến một ngày nhận ra rằng nếu mình không biết tự vun vén, xây đắp thì hạnh phúc cũng bỏ ta mà đi.


Hiện tại gia đình em làm việc ở Bình Dương, ngày lại ngày mọi việc đều bình thường cho đến khi vợ em đi làm ở công ty mới (công ty hiện tại vợ em đang làm), có lẽ đó là lúc mọi thứ bắt đầu thay đổi. Vợ em làm bên văn phòng, nhưng có làm việc trực tiếp với bên bộ phận sản xuất nên hằng ngày tiếp xúc với rất nhiều người. Ra xã hội vợ em rất thân thiện nên được nhiều người quý mến. Rồi một hôm, vợ em đi làm về kể là ở bên xưởng có một người (em xin được giấu tên, tạm gọi là S, nhỏ tuổi hơn vợ em) thấy vợ em hòa đồng, thân thiện nên cảm thấy rất quý, muốn nhận làm chị.

 

Thời gian sau đó, S có về nhà trọ em chơi, thấy S hiền lành, ít nói nên em cũng rất quý. Sau đó, nhiều lúc cuối tuần buồn buồn là em gọi S về hai anh em cùng lai rai. Em cũng coi S như là người bạn, người em chứ không phải người xa lạ gì. Có lúc nhậu say hoặc sao đó không về nhà được thì vợ chồng em cũng kêu ngủ lại luôn, để sáng rồi về. Tính từ lúc vợ em vào làm công ty đến giờ cũng được 7 tháng, cũng không nhớ S và gia đình em cùng ăn uống, vui chơi với nhau bao nhiêu lần, cứ như là người một nhà.


Hai người hay nhắn tin cho nhau lắm, theo em nhận thấy thì hầu như ngày nào cũng có nhắn tin. Có lúc thấy vợ vừa nhắn tin vừa cười, em nhìn qua thì vợ đẩy ra; nói là gì đâu mà nhìn, em chỉ nghĩ chắc là không có gì đâu, em tin tưởng tuyệt đối vào hai người, tin rằng hai người nhắn tin với nhau như là hai chị em...

 

Cho đến một ngày, tối hôm đó vợ em nói chạy ra ngoài mua chai nước hoa, một lúc lâu sau không thấy về nên em gọi điện thoại, một lát sau thì vợ em chạy về (chắc là sợ em nghi ngờ gì nên chạy cho nhanh) nói là tìm hoài mà không có loại ưng ý, em cũng tin.


Lát sau em lên facebook thì thấy báo S vừa mới ở đây 15 phút trước, đúng với thời gian vợ em ra ngoài, linh tính mách bảo có gì đó không ổn (em không hiểu sao linh tính không mách bảo em sớm hơn, vài tháng trước sao không mách bảo, mà để đến hôm nay mới mách bảo), một chút ngờ vực bắt đầu nổi lên, vậy là em lén vào Zalo của vợ (tất nhiên là lên bằng điện thoại của mình chứ điện thoại vợ thì vợ cầm rồi) để kiểm tra (vì 2 người hay nhắn tin Zalo với nhau).

 

Những tin nhắn trước thì đã xóa, em chỉ kịp đọc một số tin nhắn mà vợ em chưa kịp xóa, nội dung là vợ em đã đặt hết tình cảm vào S nên không còn có ai khác nữa đâu (em không tiện đưa nội dung tin nhắn lên đây). Em mới đọc xong đã bủn rủn tay chân, chắc là hiểu lầm gì đó, tự nhủ mình phải tìm hiểu cho thật kĩ để không nghi oan cho ai; nhưng thú thực là đêm hôm đó em không ngủ được, suốt một đêm cứ suy nghĩ lung tung, cứ nhắm mắt lại là lại suy nghĩ, mà cứ hy vọng đó chỉ là hiểu lầm thôi, cứ hy vọng là hai người nhắn giỡn gì đó với nhau thôi.

 

Rồi sáng hôm sau, em vẫn tiếp tục theo dõi tin nhắn trên Zalo như vậy, tất nhiên là có câu đọc được câu không đọc kịp, vì vợ em đã kịp thời xóa tin nhắn. Đến một lúc sau thấy nội dung tin nhắn hai người như giận nhau gì đó, người thì nói không quen nữa, người thì nói vậy thôi bỏ đi, người kia lại vậy thì càng phải theo chứ sao bỏ được.v.v.

 

Tất cả những tin nhắn đó đập vào mắt mà em không thể nào tin được, em cứ ước đó chỉ là giấc mơ. Em không dám hỏi thẳng vợ mà chỉ dám nói gần nói xa, lấy chuyện người ta nói qua chuyện mình, một phần vì em sợ vợ em đau lòng, một phần vì em sợ phải đối diện với những điều sắp tới, những điều mà em không bao giờ dám nghĩ tới. Trong đầu em lúc đó chỉ nghĩ được rằng, có thể vợ em sẽ chọn S và tụi em sẽ li hôn, càng nghĩ tới đó em càng muốn khóc, chưa có con thì không sao, nhưng giờ nghĩ tới đứa con hơn 3 tuổi, nếu sống với cha thì sẽ không được chăm sóc tốt bằng mẹ, nhưng nếu ở với mẹ thì làm sao được, còn cha dượng nữa mà, có thể mới đầu người ta sẽ thương như con ruột, nhưng đến khi 2 người có con với nhau rồi thì sao, có ai dám chắc được điều gì đâu.

 

Em nghĩ thế là hết, không còn gì để cứu vãn nữa rồi, thật là ngày hôm đó em bị sốc nặng, tại vì không ngờ hai người mà em rất tin tưởng, một người là vợ, một người mà em coi là bạn, là em trai, lại cùng nhau lừa dối em như vậy, một sự thật đau lòng, không thể nào chấp nhận được đó là sự thật.

 

hối hận, nuối tiếc, bao dung, tha thứ, xót xa, quay trở lại, cửa sổ tình yêu

 

Cũng may, vợ em đã không chọn con đường như em suy nghĩ, vợ em xin lỗi rồi tự trách bản thân rất nhiều. Vợ nói rằng đã nhiều lần muốn dừng lại nhưng không được, vì dễ bị xiêu lòng, và lần vừa rồi nói dối em đi mua nước hoa cũng định là đi gặp S để nói chuyện chấm dứt. Em nghĩ nếu em không phát hiện ra thì cũng sẽ bị xiêu lòng thêm lần nữa, bởi vì lúc đó bao nhiêu sự tin tưởng em dành cho hai người đã hoàn toàn sụp đổ rồi, cho nên em không biết mình có nên tin thêm một lần nữa hay không.


Cũng trong chiều hôm đó, khi cứ miên man suy nghĩ đến chuyện của vợ với S, em chợt giật mình vì thời gian qua mình quá vô tâm, cứ đi theo bao nhiêu sở thích của mình mà không dành nhiều thời gian cho vợ, vợ em thiếu thốn tình cảm nên mới dễ dàng ngã vào vòng tay của người đàn ông khác. Em chợt nhận ra rằng người có lỗi nhất trong chuyện này chính là em chứ không phải ai khác, chính em là người đã đẩy vợ em tới bước này. Em đã xin lỗi vợ, xin lỗi vợ vì thời gian qua mình quá vô tâm, quá hờ hững, không biết đến cảm xúc của vợ, cho nên vợ mới như vậy.

 

Còn về phần S, một thanh niên 25 tuổi chưa vợ, cứ suốt ngày nhắn tin vui vẻ với một người phụ nữ, mà là người phụ nữ hiểu mình và biết chia sẻ buồn vui với mình, thì thử hỏi sao không rung động, không nảy sinh tình cảm được. Có lẽ đó chỉ là tình cảm nhất thời của tuổi trẻ thôi, chứ em nghĩ S cũng không muốn như vậy, có lẽ tất cả đều là do ông trời trêu ngươi thôi. Em đã nhắn tin cho S để nói rằng chuyện hai người em đã biết hết, và cũng không trách móc ai hết, chỉ mong hai người vẫn mãi là chị em của nhau; nhưng S một mực không thừa nhận, em cũng không nói gì thêm, chắc là khó lòng để thừa nhận việc này nên cần thời gian cho S suy nghĩ.

 

Vì em không biết S đang nghĩ gì, có phải là vì ngại không dám nhận hay là không chịu từ bỏ, nên em kêu vợ nói chuyện với S để hỏi cho rõ ràng. Tất nhiên, đoạn nói chuyện đó em theo dõi từ đầu tới cuối, vì lúc đó thật sự em không còn tin tưởng được ai nữa. Và cuối cùng em cũng biết được, vì S cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn em nữa nên không dám thừa nhận, không dám đối diện với em. Sau đó, em đã nhắn tin cho S, nói là mọi chuyện đã qua, không có gì phải cảm thấy có lỗi hết, bởi vì em mới là người có lỗi nhất, S trả lời rằng rất xin lỗi em và giờ không dám đối diện với em nữa. Em cảm thấy mình làm như vậy hơi gấp gáp, cho nên giữa 3 người giờ có khoảng cách.

 

Bây giờ, vợ em đã cắt đứt liên lạc với S rồi, nhưng thật lòng thì em không muốn như vậy, chỉ vì em vô tâm, hời hợt với vợ mà giờ vợ em mất đi một người em tốt, em mất đi một người bạn tốt, còn riêng em thì thấy tiếc nuối cho những sự việc đã qua. Bây giờ em nên làm gì để cho 3 người có thể như trước, ước gì có thể xóa được một phần kí ức như trong phim thì hay biết mấy. Em mong mọi người cho một lời khuyên.

Loading...

Em thân mến!

 

Cuộc sống của chúng ta bao giờ cũng có vui, có buồn; có may mắn, có bất hạnh. Không có ai hạnh phúc hoàn toàn, cũng chẳng có ai chỉ gặp đau khổ không thôi, bởi vốn dĩ cuộc đời này chẳng có gì là hoàn hảo cả. Chắc hẳn lúc này đây em đang cảm thấy buồn cho những gì đã xảy ra trong thời gian vừa qua và nuối tiếc cho những mối quan hệ thật đẹp, thật gần gũi bỗng trở nên xa cách.

 

Câu chuyện mà em chia sẻ ở trong thư có lẽ ai nghe cũng đều cảm thấy xót xa và tiếc nuối giống như em vậy. Gía mà mình quan tâm vợ mình hơn một chút, giá mà cô ấy có thể vững vàng hơn một chút; giá mà cả 3 vẫn giữ được tình cảm anh em, bạn bè như lúc trước thì sẽ thật tốt biết bao. Nhưng dù sao đi chăng nữa thì mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi và chúng ta cũng đều biết rằng trong cuộc sống này, có một điều không bao giờ có thể thay đổi được đó là quá khứ. Sau tất cả, thật may mắn vì cả em, vợ em, và người bạn tên S kia đều biết tự nhìn nhận lại những chuyện đã xảy ra và tự thấy được lỗi lầm của mình là gì và bản thân cần thay đổi như thế nào. Nhất là em, tôi nhận thấy được sự bao dung của em là rất lớn đối với lỗi lầm của người khác. Chỉ có những người chồng thực sự yêu thương vợ, quý trọng gia đình và rộng lượng mới có thể bỏ qua tất cả những điều đã xảy ra; lại còn mong muốn giữ gìn cho mối quan hệ giữa 3 người được như lúc trước.

 

Từ trước đến nay “gương vỡ thì khó lành”, “bát nước hắt đi không bao giờ lấy lại được”. Có những chuyện một khi đã xảy ra dù ta có đi đến hết cuộc đời cũng chẳng bao giờ có thể quên. Thế nên, như em nói chẳng có một phép màu nào để xóa sạch mọi thứ, cuộc đời của chúng ta cũng chẳng phải giống như một thước phim để muốn xóa đoạn nào cũng có thể xóa được. Chính vì vậy, em không thể trốn tránh mọi thứ mà chỉ có thể đối mặt với nó thôi em à.

 

Trong hoàn cảnh của em, khi tất cả mọi chuyện vừa mới xảy ra, ta chẳng thể nào tránh khỏi sự gượng gạo, khó xử khi tiếp xúc với nhau. Vậy, thay vì cố tỏ ra thân thiết với nhau như ngày xưa thì mỗi người hãy cho nhau một khoảng thời gian để tự bình ổn lại cảm xúc của mình. Trong khoảng thời gian đó, vừa là để em có thể dần nguôi ngoai đi chuyện cũ, vừa để em có thể tìm kiếm lại niềm tin nơi vợ em vì như em nói “bây giờ em không còn niềm tin vào cả hai người”.

 

Sau này, khi mọi chuyện đâu vào đó, vợ chồng em có thể chung sống với nhau hòa thuận, hạnh phúc; người bạn tên S đó cũng có thể tìm kiếm được một người phù hợp với mình; Lúc đó, nếu cả 3 người vẫn thực sự quý mến nhau, muốn tiếp tục chơi với nhau như những người bạn, người anh em, chị em mà không cảm thấy gượng gạo thì có thể quay trở lại mối quan hệ như trước. Xem như đó là những sai lầm, những va vấp trong cuộc đời. Có ai đi hết cả cuộc đời mà không phạm lỗi đúng không em?

 

Thêm vào đó, hai vợ chồng em cũng cần có sự chia sẻ để hiểu nhau hơn và có cách ứng xử với nhau cho phù hợp. Tránh xảy ra những sự việc tượng tự, làm tổn thương đến tất cả mọi người em nhé!

 

Chúc em hạnh phúc!

CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...