Cãi nhau là bị xé quần áo rồi bị đuổi sang nhà người yêu cũ... | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Cãi nhau là bị xé quần áo rồi bị đuổi sang nhà người yêu cũ...

Trớ trêu thay người yêu cũ của mình ở ngay sát nhà anh (mình và người yêu cũ này đã lỡ có quan hệ với nhau), mỗi lần cãi nhau anh lại lôi chuyện đó ra nói, bảo mình là thằng người tình của mày ngay bên kia kìa, để tao mang mày sang trả cho nó.

Chào tất cả mọi người, mình là nữ năm nay 26 tuổi,có thể những lời mình tâm sự sau đây sẽ bị các bạn chửi nhưng mình vẫn muốn tâm sự cho nhẹ lòng và hơn hết là muốn nhận lời khuyên từ mọi người.

 

Mình sống cùng anh (anh hơn mình 14 tuổi) đã hơn 2 năm rôi. Trước khi đến với mình anh đã ly hôn vợ, 1 bé trai 12 tuổi sống cùng anh, bé trai nhỏ sống cùng mẹ. Mình cũng nói luôn là mình đến với anh lúc anh đã ly hôn, nguyên nhân anh ly hôn là do ngoại tình cùng 1 người phụ nữ khác không phải mình. Đến với anh mình đều đã biết hết mọi chuyện nhưng nghĩ ai cũng có quá khứ, ly hôn không phải lúc nào lỗi cũng hoàn toàn là ở người đàn ông. Mình sống cùng anh và đứa con trai 12 tuổi của anh tại Bình Dương. Mình làm kế toán còn anh thì kinh doanh nhỏ lẻ ở nhà. Mọi tiền ăn uống chi phí sinh hoạt của mình anh lo, hoàn cảnh gia đình mình ở quê cũng gọi là tạm đủ chứ không dư giả mấy.

 

Mình đi học cũng tốn khá nhiều tiền của bố mẹ nên mình có nói giờ luơng em đi làm em muốn phụ bố mẹ một chút bao giờ mình cưới nhau thì thôi, anh cũng đồng ý. Mình mới đi làm kinh nghiệm không nhiều nên lương chỉ ở mức 5-6tr/tháng, mỗi tháng mình gửi về 3 triệu hoặc dồn 2,3 tháng thì gửi luôn 10 triệu, mỗi khi mình gửi anh đều biết hoặc có lần mình nhờ anh gửi vì đi làm công ty thời gian bị gò bó. Tháng anh đưa mình 3 triệu tiền ăn, ở đây cái gì cũng phải mua mà giá cả cũng tương đối cao. Chưa kể anh và con trai anh chỉ ăn thịt, tôm, mua cá hay cái gì đều không ăn hoặc ăn rất ít mà họ không ăn thì sao mình mua mấy thứ đó được.

 

Ngày nào làm về mình cũng phải suy nghĩ tối nay ăn gì để nấu sao cho anh thích, thi thoảng mình rán trứng, rồi ăn cá mắm hay đậu phụ. Lúc đấy không sao nhưng khi cãi vã anh sẽ lôi chuyện đó ra và nói là mình cho ăn khổ ăn sở kiểu như mình trích bớt tiền ăn mà nào biết tháng nào mình cũng phải phụ thêm ít nhiều, vì 3 triệu đó bao gồm gạo, mỳ chính, dầu ăn, xà phòng, bia bọt....Mình nói là ăn thì bữa này bữa kia chứ có phải lúc nào cũng thế đâu, có lần tức quá mình nói 3 triệu đấy không đủ thì anh phán khéo lo thì no khéo co thì ấm nhà người ta cũng như vậy, nhà mình có 2 người lớn với đứa trẻ con thôi. Đó là chuyện ăn uống còn chuyện cuộc sống của mình anh cũng rất gia trưởng, từ hồi quen anh mình không dám nói chuyện điện thoại với ai. Có điện thoại mình nghe cũng chết mà không nghe cũng chết, nên mình toàn phải chặn số của bạn bè.

 

Trớ trêu thay người yêu cũ của mình ở ngay sát nhà anh (mình và người yêu cũ này đã lỡ có quan hệ với nhau), mỗi lần cãi nhau anh lại lôi chuyện đó ra nói, bảo mình là thằng người tình của mày ngay bên kia kìa, để tao mang mày sang trả cho nó. Rồi chắc tao già rồi không khoẻ như mấy thằng trẻ, yêu mày tao lo cho mày đủ thứ còn mày yêu nó thì nó lo cho mày cái gì hay chỉ nằm ngửa cho nó...Rồi kéo mình sền sệt ra bỏ ra ngoài nhưng lần nào mình cũng bấu víu nên chỉ duy nhất 1 lần bị kéo ra hằn ngoài đường nhưng sau đó lại chạy vào.

 

yêu, tình cảm, đánh đập, gia trưởng, vũ phu, quan hệ tình dục trước hôn nhân, đay nghiến, chì triết, cửa sổ tình yêu

 

Đa phần lần nào cãi nhau anh cũng đuổi mình sang với nó, có dạo còn xé quần áo rồi chụp ảnh bảo để tao gửi về nhà cho bố mẹ mày xem, mày sống với tao tao lo cho từng tý mà mày mất dậy. (mình nhớ lần đó 1 tháng mình gửi về 7 triệu, tháng đó bố mình thua bài nên xin 1.5 triệu, chị gái sinh mình cho chị 1 triệu với 500 gửi mẹ mua đồ cho cháu, 7 triệu đó là 1 ít lương của mình +1 ít tiền anh cho mình, anh bảo mình ăn trộm tiền của anh mang về cho nhà).

 

 Sinh nhật mình anh mua cho mình sợi dây chuyền. Có lần cãi nhau anh không đưa mình đi làm, mình bảo đi bộ, mình đi rồi thấy anh đi theo tưởng đổi ý đưa mình đi ai ngờ anh ra đấy đòi lại sợ dây chuyền ngay giữa đường. Hôm đấy mình đón xe ôm đi làm, chiều hôm đấy anh đi đón mình, mình hỏi sao còn đi đón, anh bảo người của mình thì mình đón. Rồi còn rất nhiều chuyện nữa, anh cũng đánh mình khoảng 4,5 lần rồi, có lần cãi nhau giữa đường mình xuống xe chạy đi lúc sau anh kiếm thấy mình, anh lao xe thẳng làm mình ngã vào bờ rào gai, lúc đó anh còn xô mình ngã ra đường.

 

Về phần vợ cũ anh, cũng có đôi lần chị ta nhắn tin xúc phạm mình. Mọi thứ mình chấp nhận hết vì ngoài lúc cãi vã anh rất chu đáo với mình, chăm sóc yêu thương mình rất nhiều, lo cho mình từng miếng ăn giấc ngủ. Sáng ra dắt xe mình đi làm, soạn cơm mình mang đi,quần áo dép mình đi cũng 1 tay anh sắm cho mình, lễ tết ngày kỷ niêm chưa bao giờ anh quên, đi đâu anh cũng muốn dẫn mình đi theo. Bài bạc thuốc nuớc anh đều không có, anh cũng nhún nhuờng mình rất nhiều vì mình tự nhận thấy bản thân mình cũng khá ương, mình ít tuổi hơn nhưng nhiều lúc cãi nhau mình cũng mày tao với anh. Cãi nhau mình cũng bỏ đi vài lần, lần nào anh cũng đón về và lại thương mình như chưa có chuyện gì xảy ra.

 

 Gần đây bọn mình có kế hoạch đám cưới (đã dự định từ đầu năm). Bọn mình đã đi mua nhẫn, mình đã thông báo với bố mẹ ở nhà. Thế nhưng hôm rồi anh bảo giờ chưa có điều kiện muốn rời lại đám cưới cuối năm sau. Mình bảo anh đấy mua sau cũng được vì không cần thiết em thấy đám cưới quan trọng hơn vì gia đình là nên tảng của tất cả, anh nói cơ hội tới mình phải biết nắm bắt còn cưới thì lúc nào chả được.

 

Rồi lại quay qua bảo mình chỉ biết nói thôi chứ bảo cưới mà em không có đồng bạc nào cái gì anh cũng phải lo, mua nhẫn, chụp ảnh cái gì anh cũng lo. Mình bảo cái đấy là tục lệ mà, còn đám cưới em có bố mẹ lo rồi nhưng anh cứ ý bảo mình là đám cưới mình cũng phải có trách nhiệm chứ cái gì cũng anh,sống với nhau 2 năm mà em không đóng góp gì, không toàn tâm toàn ý với anh. Nếu biết nghĩ cho anh thì đã bảo anh cứ làm đi chuyện đám cưới sau cũng được hay em chỉ muốn cưới cho xong rồi bỏ ít ra cũng được nửa cái nhà 500 triệu.

 

Kiểu trách móc mình không phụ anh, đi làm tiền chỉ biết gửi về nhà, mình nói thì giờ chưa cưới em phụ bố mẹ một chút, vợ chồng sống với nhau lo lắng cho nhau cả đời cưới xong rồi em sẽ vun vén, không gửi về nữa thì anh lại bảo mình nói y hệt vợ cũ anh lúc trước nhưng rồi cuối cùng thì sao, bảo là cứ phải cưới xong thì mới đóng góp à, chứ giờ chưa cưới nên không cần đóng góp à.

 

Thú thật bản thân mình năm nay không có tiền, mình phụ em trai mua xe, bố mẹ trả nợ trong người cũng không có đồng bạc nào mà sắm sửa. Nhưng mình nghĩ anh cũng thông cảm nên chả để ý gì ai ngờ. Giờ em trai mình cũng đang ở tạm nhà anh, trước mặt nó nhưng anh chửi mình không nề hả gì cả, kể công lo cho mình ra sao, rồi mình ăn nhờ ở đậu nhà anh.

 

Nhà mình không có tiền nhưng năm nay anh khó khăn nên mình cũng có nhờ bố mẹ ở quê cắm sổ đỏ vay cho anh 1 lần 50 triệu,1 lần 15 triệu, số tiền đó thì đến nay anh đã trả hết cho mình rồi. Rồi chuyện anh đi xem bói thầy bảo cưới mình cũng được nhưng không thuần phục được mình thì không nên cưới. Hôm qua mình hỏi lại anh lần nữa về chuyện đám cưới, mình bảo 2 đứa cùng vay muợn rồi lo nhưng nha bảo kiểu như muốn đợi chứ giờ thì không được. Rồi lại bảo anh không thuần phục được nên cũng không cưới nữa bảo cưới về mà bỏ nhau à.

 

Anh nói với em không thuần phục được em anh không cưới mà. Mình thật sự rất đau lòng, ngày mới đến anh nói xác định nên mình mới vậy, còn cái câu không thuần phục kia mình nghe mà chua xót. Khi viết ra những lời này mình cũng thấy bản thân thật nhu nhuợc nhưng tình yêu mà, mình sợ xa anh rồi mình không tìm được 1 người tốt như anh vì ngoài những lúc cãi vã anh thật sự rất tốt với mình. Thêm nữa là việc mình đã từng sống với anh, liệu ai còn chấp nhận 1 cô gái như mình chứ. Mình tính tết này sẽ ra Bắc, làm lại mọi thứ nhưng lại chưa đủ mạnh mẽ, hy vọng nhận được lời khuyên từ mọi người.

 

Loading...

Em gái thân mến!


Qua thư em gửi, chúng tôi hiểu rằng chuyện tình cảm không được như mong đợi đã buộc em phải đưa ra cho mình một hướng đi mới trong tương lai. Tuy nhiên, còn quá nhiều vấn đề ràng buộc cho nên bản thân em chưa đủ mạnh mẽ cho quyết định đó của bản thân. Chương trình xin được chia sẻ cùng em nỗi niềm này.


Để chấm dứt mối quan hệ tình cảm này, có lẽ đó là điều mà bản thân em không thực sự mong muốn. Bởi lý do sâu xa nhất nằm ở chỗ anh ấy và em đã từng chung sống, em sợ nếu ai đó biết chuyện, họ sẽ không còn chấp nhận em. Lý do tiếp theo là bởi vì anh ấy cũng chu cấp cho em đầy đủ mọi thứ, em có thể dư giả để gửi tiền về cho bố mẹ, cho gia đình. Và lý do sau cùng đó là anh ấy cũng có những lần quan tâm em, chăm sóc em. Có thể, còn thêm một vài lý do khác mà khiến em muốn ở lại trong mối quan hệ này. Tuy nhiên, chúng tôi thiết nghĩ rằng, bản thân em nên có sự nhìn nhận lại trong câu chuyện tình cảm này.


Trước đây, khi chưa yêu một người nào đó, em đã từng hi vọng và mong muốn bản thân sẽ có được một tình yêu như thế nào? Một người yêu ra sao? Với em, hạnh phúc trong cuộc sống hôn nhân là gì? Em trông đợi gì ở người bạn đời của mình? Theo em, cái mục đích cuối cùng mà con người ta hướng tới cuộc sống hôn nhân là để nhận được gì? Điều gì có thể giữ vững hạnh phúc của một gia đình? Cuộc sống giữa em và người yêu hiện tại có thực sự ấm êm, hạnh phúc không? Những câu hỏi đó, chúng tôi hi vọng em sẽ có câu trả lời cho riêng mình và từ đó xác định rõ mục đích của bản thân khi tồn tại trong mối quan hệ yêu đương, mối quan hệ vợ chồng.


Đồng ý rằng, mỗi người sẽ có sức chịu đựng và việc chấp nhận ở mỗi người là khác nhau. Có thể em nhận thấy những hành động anh ấy làm với em khi mỗi lần tranh cãi là bình thường, em có thể bỏ qua, có thể chấp nhận. Thế nhưng em có chắc bản thân có thể chịu đựng được những điều đó đến suốt cuộc đời? Em có thấy mình được trân trọng trong cuộc sống đó hay không? Số lần các em vui vẻ với nhau có được nhiều hơn so với số lần tranh cãi?


Hôn nhân nó không phải là một cuộc chơi, nó là cả một hành trình mà con người ta phải gắn bó cả đời nhau vào đó. Trong cuộc sống hôn nhân ấy, sẽ không tránh khỏi những mâu thuẫn, tranh cãi giữa vợ chồng với nhau. Nếu như mỗi lần tranh cãi, người chồng của em anh ấy chì triết em, đay nghiến em, có những lời xúc phạm ghê gớm, thậm chí còn thẳng tay đánh đập em. Vậy khi đó, thử hỏi anh ấy yêu thương em ở chỗ nào? Anh ấy vì em ở điểm nào? Ngày hôm nay họ có thể xé quần áo của em, có thể lôi em ra ngòai đường, có thể cố tình đi xe máy để đâm ngã em vậy ai đảm bảo những lần tranh cãi sau anh ấy sẽ làm gì? Sự an toàn của em trong đó là có hay không? Bây giờ mới đang là yêu nhau, anh ấy đã có sự hằn học về chuyện tiền bạc, về cách chi tiêu, rồi ứng xử với em như thế. Vậy sau này lấy về anh ấy còn cư xử như thế nào nữa? Em có đảm bảo bản thân sẽ chịu đựng được?


Ở trong cuộc sống này, như lời em kể chúng tôi không hề nhận thấy sự tôn trọng anh ấy dành cho em. Dưới con mắt của anh ấy dường như chỉ là sự coi thường. Anh ấy cũng tồn đọng tư tưởng em là người bòn rút tiền của của anh ấy, chỉ biết tiêu tiền và đòi hỏi. Khi người đàn ông họ không có sự tôn trọng người đàn bà của mình thì gia đình của người đàn bà đó họ cũng không trân trọng và họ có thể hành động một cách thô bạo bất cứ lúc nào.


Còn anh ấy tốt với em ở những lần còn lại nó chỉ như việc em cố gắng nhận ra để ngụy biện cho hành động của anh ấy và có cớ để tiếp tục yêu anh ấy. Một người đàn ông tốt, một người đàn ông biết yêu thương em thì họ sẽ trân trọng em trong mọi tình huống, chứ không phải hành hạ rồi bù đắp sau. Một vấn đề nữa, đó là em nhận thấy anh ta là một người gia trưởng, hay ghen tuông. Sống với một người như thế em có cảm thấy mình bị gò bó hay không? Mối quan hệ với bạn bè cũng dần dần mất, chẳng được tự do. Khi người ta có tính như thế thì rất hay dễ xảy ra xung đột và chắc chắc có xung đột thì em lại tiếp tục chịu đựng những hành động trên của anh ấy.


Những hành động của anh ấy có thể với em là bình thường nhưng em hãy tự ý thức lại rằng đó là hành động bạo lực trong gia đình và không một ai ủng hộ những hành động đó. Ở ngoài kia hằng trăm cô gái cố tình thử người yêu để tránh được những người đàn ông vũ phu, gia trưởng đằng này em ở đây lại cứ vơ vào. Em cân nhắc về chuyện có nên cưới một người như thế làm chồng hay không?


Còn nếu như em vẫn nhất quyết kết hôn với anh ấy thì đó cũng là sự lựa chọn của em mà thôi. Tuy nhiên, bây giờ hai em đang bất đồng về chuyện tiền lo cưới, anh ấy cũng đã tỏ thái độ không hài lòng. Mặt khác, trong ý muốn của anh ấy dường như cũng chưa chắn chắn chuyện cưới xin với em. Nếu chờ đợi thêm thì thanh xuân của em còn lại gì? Em có thấy chắc chắn trong mối quan hệ này hay không?

Em gái ạ! Em 26 tuổi, độ tuổi đó còn quá trẻ để có thể khởi đầu lại tất cả. Nhiều người cũng bắt đầu mọi thứ, từ tình yêu, sự nghiệp ở độ tuổi này. Bởi thế đừng ngại ngùng khi mình phải xây lại mọi thứ. Còn chuyện quan hệ tình dục trước hôn nhân thì vấn đề đó nó đã được xã hội và mọi người nhìn nhận một cách tích cực hơn rất nhiều. Khi yêu ai cũng có quyền được yêu, được cháy hết mình trong tình yêu ấy. Sống thử, hay đã quan hệ tình dục trước hôn nhân không phải là thước đo nhân cách của một con người. Hãy tin rằng sẽ có người yêu thương em thật lòng, biết trân trọng em, san sẻ với em, thấu hiểu cho em. Một người yêu em về tính cách, cách sống và lối cư xử tốt đẹp của em chứ không phải vì quá khứ. Em có thể quên được quá khứ của người yêu hiện tại của em là trước đây anh ấy đã từng ngoại tình thì cũng có người sẽ chấp nhận được em. Đừng ngại thay đổi. Cuộc đời em còn dài, còn nhiều cơ hội để chọn lựa. Hãy mạnh mẽ lên em.


Chúc em gặp những điều may mắn nhất trong cuộc sống!

 

CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...