Chưa bao giờ nghĩ mình lại để bản thân trở thành người "phạm tội".

Cách đây hơn 2 năm em gặp anh ấy người đã giúp em thoát ra khỏi cái bóng của người cũ. Bao nhiêu người vây quanh nhưng không ai khiến em rung động , chỉ có thể làm bạn nếu lỡ ai bảo thương mến thì em lại lãng tránh. Bởi từ khi sau sự ra đi của người trước em gần như khômg tin vào tình cảm nữa , những xót xa làm em nguội lạnh dần.

Chào CSTY ! Khi viết ra những dòng thư này gửi đến bạn là lúc mà em gần như bế tắc. Chưa bao giờ em nghĩ mình lại để bản thân trở thành người phạm tội.

 

Toà án lương tâm không tha cho em trong những ngày qua. Em không thể giấu giếm mãi nhưng em cũng không có đủ dũng cảm để nói ra sự thật ấy ! Với vẻ ngoài đầy đặn , trắng trẻo cùng khuôn mặt dễ thương, lại hòa đồng và hay cười em dễ dàng làm người khác có cảm mến ngay lần gặp đầu tiên.

 

Cách đây hơn 2 năm em gặp anh ấy người đã giúp em thoát ra khỏi cái bóng của người cũ. Bao nhiêu người vây quanh nhưng không ai khiến em rung động , chỉ có thể làm bạn nếu lỡ ai bảo thương mến thì em lại lãng tránh. Bởi từ khi sau sự ra đi của người trước em gần như khômg tin vào tình cảm nữa , những xót xa làm em nguội lạnh dần. Ấy vậy mà anh - một người đàn ông bình thường, ban ngày với công việc nhà hàng đêm đến là nhạc công của phòng trà lại làm cảm xúc trong em sống dậy . Có lẽ bởi một người đầy ý chí và chung thủy như anh đồng cảm được em ( mối tình trước của anh là do cô gái kia đi lấy chồng , khi đó cuộc sống anh và gia đình còn rất khó khăn ). Và em mở lòng với anh.

 

Tình cảm em và anh ấy đến rất nhẹ nhàng , êm đềm và dần chúng em sống chung với nhau từ lúc nào cũng chẳng biết. Tuy đôi khi mâu thuẫn vẫn đến nhưng cũng chóng qua đi. Anh ấy đã chăm sóc và lo lắng cho em rất nhiều. Anh hiểu được 1 cô gái trẻ bỏ học đại học và đi tìm việc chỉ vì lo cho gia đình . Anh càng quý mến em. Em nợ anh ân tình và tình cảm ! Hơn 2 năm trôi qua, hai gia đình thương mến chỉ trông chờ vào quyết định hai trẻ. Do gia đình em khó khăn , bản thân em và anh chưa ổn định công việc nên không nghĩ nhiều đến chuyện kết hôn. Cũng từng đặt ra kế hoạch cho nhau và cùng nhau phấn đấu. Không ít lần cãi vã muốn rời xa nhau nhưng rồi mọi chuyện cũng qua đi , vẫn bên nhau như ngày nào. Anh bảo em đi học nghề, nếu muốn thì đi làm tiếp không thì mở tiệm . Anh muốn năm sau tiến tới với em.

 

Đến một ngày kia em phát hiện ra mình bị u nang buồng trứng. Lúc này mọi đau đớn dồn nén trong em . Khi anh biết chuyện anh lại động viên em cố gắng chữa trị. Nếu tình huống xấu nhất xảy ra thì xin con nuôi , anh vẫn cưới em. Em biết được anh yêu thương em rất nhiều và hầu như dành tất cả cho em. Em càng đau xót cho thân mình và thương anh. Lại không đành lòng để anh khổ. Rồi thời gian trôi qua , đến ngày tái khám em lại né tránh không muốn nghe kết quả. Mọi thứ khiến em biết được em không thể đi xa với người đàn ông quá tốt này ! Rồi ngày kia anh ấy gọi nói với chị em nhờ nói hộ cho em chịu đi khám. Chị gái em vội vã đưa em đi khám. Anh bác sĩ chữa trị là bạn thân của chồng chị gái em. Khi ấy u nang của em đã tiêu biến nhưng lại hình thành đa nang buồng trứng, do nó còn nhỏ và em chưa có ý định kết hôn nên chưa làm gì mà phải đợi thêm vài tháng nữa tái khám xem nó có phát triển hơn không mới tiến hành mổ nội soi.

 

Anh bác sĩ bảo hãy thoải mái tâm lý em còn trẻ , lại xinh đẹp cứ vui vẻ sống rồi mọi chuyện sẽ tốt hơn. Bác sĩ đã ngoài 40 , đã qua 1 lần dang dở hôn nhân nhưng chưa có con. Em nghe loáng thoáng chị em kể. Khi ấy em cũng không để ý. Rồi lâu dần qua đi , anh bác sĩ đáng ra phải gọi chú lại quan tâm em nhiều hơn và hàng ngày trò chuyện cùng nhau. Dần em cảm thấy thương mến người đàn ông từng trải ấy, thương cho sự cô đơn ở tuổi này vẫn chưa ai chăm sóc. Nghe đâu chị em cũng đôi lần làm mai mối nhưng không thành anh bác sĩ bảo là không có duyên nên chẳng bên nhau được.

 

dằn vặt, tòa án lương tâm, đau khổ, có quan hệ tình dụ, bạn trai quá tốt, em có ích kỷ, bác sĩ nội khoa, tự do yêu đương, im lặng

 

Vậy mà khi gặp em anh bảo ngay lần đầu anh lại rung động và qua những dòng tin nhắn và 1 vài lần cafe anh lại càng thương mến muốn đến gần em hơn. Do tính chất công việc bác sĩ khoa nội nên anh cũng không có nhiều thời gian. 1 tuần chỉ 2-3 lần tin nhắn và cả tháng mới cafe cùng nhau. Tuy có cảm tình nhưng anh chưa từng nói gì đến việc đời sống cá nhân cũng như hỏi em có người yêu chưa. Em từng hỏi. Và anh nói anh không muốn biết , không biết nghĩa là không có. Anh chỉ sống theo cảm xúc anh lúc này ! Và rồi em nhận ra em dần đi xa trong cái sai của tình ái. Khi sống cùng 1 người và lại rung cảm 1 người khác ....

 

20/10 Ngày Phụ Nữ VN bạn trai em chỉ đưa đi mua quà rồi về. Do anh không thích đi chơi , nơi đông người anh không đến. Với cả ngày bận việc nên anh mệt. Anh bảo em đi chơi với bạn. ( trước giờ anh vẫn thế , vẫn để em tự do đi chơi với bạn bè vì hầu như bạn em anh đều biết ). Sau ca mổ , anh bác sĩ hẹn. Em đã nhận lời và hơn nữa anh muốn được gần em hứa không xảy ra chuyện gì. Em tin người đàn ông đó và đến gặp. Nhưng đáng tiếc thay anh lại không kiềm chế được bản thân. Lại để chuyện đó xảy ra dù em đã ra sức can ngăn.... ! Em đau xót và thất vọng về anh ấy. Hơn nữa là cảm giác tội lỗi bao trùm với người đàn ông đang đợi em ở nhà... em về trong tuyệt vọng và chôn mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn suốt mấy ngày liền. Không dám đối mặt với bạn trai em , em đã phản bội lòng tin của anh. Em không xứng đáng với anh. Nhưng em không có can đảm thú nhận tất cả vì tự trọng vì sợ anh đau...

 

Về phía anh bác sĩ ấy . Anh lại nghĩ đơn giản là 2 người độc thân đến với nhau là bình thường. Do anh sống ở nước ngoài nhiều năm nên cách sống phóng khoáng. Nhưng kể từ hôm ấy , sự ra về trong sự giận dữ , thất vọng của em anh ấy không tìm em... bao nhiêu câu hỏi cứ lẩn quẩn trong đầu em không tài nào thoát ra được . Mâu thuẫn giữa em và bạn trai lại ngày càng lớn khoảng cách càng xa . Cả hai chỉ im lặng như bức tường vô hình làm ngăn cách... em thật muốn dọn đi chỉ muốn một mình để tâm được tịnh lại . Nhưng lại không đủ can đảm rời xa sự che chắn , bảo vệ của bạn trai em bấy lâu ... tất cả như một thói quen !

 

Muốn tìm người đàn ông kia nhưng không biết phải nói sao ? Chẳng lẽ anh ấy chỉ đùa vui ? Trước nay tính anh ấy rất quyết đoán và dứt khoát nếu xác định không đi lâu dài được anh luôn thẳng thắn không muốn làm khổ người khác ( qua lần chị em mai mối nên em hiểu được ). Nhưng sao với em anh ấy lại im lặng đến vậy? Là anh ấy đang đâu tranh bản thân khi biết khiến em tổn thương hay anh ấy đang xem thường em ? Em không sao thoát ra được những suy nghĩ ấy ngay lúc hày ! Giá như , ngày đó anh không xuất hiện có lẽ em sẽ không trở thành người thế này ! Nhưng tất cả đã rồi người sai là em , ngàn lần sai là em .... Em thấy mình thật tệ!

 

Có phải em đã rất ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân em ? Em không thể nào xem như không có gì xảy ra mà tiếp tục sống cùng bạn trai em . Nếu rời đi em phải nói lý do thế nào ? Rồi cuộc sống sau đó ra sao khi em đang thất nghiệp , gia đình đang khó khăn ? Còn người đàn ông kia , người mà em luôn nghĩ tới em phải làm sao ? Phải chăng tất cả chỉ là do em tự nghĩ người ta không nghĩ như em , chỉ đùa vui với em sao ? Sao trong em cứ hy vọng , cứ mong chờ ở người đàn ông ấy ? Xin chuyên gia hãy giúp em bước ra mớ hỗn độn này ! Thật tâm, em không mong ai phải tổn thương!

Chào em!

 

Qua thư chia sẻ của em Cửa sổ tình yêu hiểu rằng em đang cảm thấy đau khổ và bế tắc khi vướng vào mối quan hệ tình cảm với cả hai người đàn ông. Chương trình cùng em trao đổi vấn đề này.

 

Anh bác sĩ có những biểu hiện nào thể hiện có tình yêu với em? Ngoài cảm giác hối hận, cắt rứt và sai trái với người yêu hiện tại em có còn bất cứ lo lắng nào khác không? Mẫu thuẫn và khoảng cách của em và người yêu ngày càng xa vì những lý do gì?

 

Em biết không chúng ta không bao giờ hoàn hảo và việc có một sự lầm lỡ, chót phạm phải sai lầm cũng là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Có lẽ một cô gái trong sáng, chân thành như em khi bị đẩy vào hoàn cảnh khó xử là có quan hệ tình dục với một người không phải là người yêu khiến em cảm thấy lo lắng, dằn vặt rất nhiều. Tuy nhiên hãy nỗ lực vượt qua giai đoạn khủng hoảng này để bản thân tìm đến sự thanh bình, vui vẻ nhất em ạ.

 

Em đang yêu một người bạn trai mà theo bản thân em nhận định anh ấy là người đàn ông rất tốt, là người mà em phải mang ơn. Cả hai đến bên nhau một cách nhẹ nhàng, cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn, thử thách và chỉ còn chờ đợi một cái kết đẹp là đám cưới mà thôi.. Thế nhưng khi gặp anh bác sĩ nội khoa lại khiến trái tim em rung động, thổn thức dù cơ hội gặp gỡ, tiếp xúc của hai người chưa nhiều. Đặc biệt trong một lần đi quá giới hạn người đàn ông đó lại có thái độ im lặng, không tìm đến em hay có bất cứ một động thái nào trong việc xin lỗi, động viên hay chịu trách nhiệm. Ai trong hoàn cảnh của em cũng sẽ cảm thấy rất hoang mang. Thế nhưng hơn lúc nào hết em cần dùng lý trí của mình để nhìn nhận lại các mối quan hệ của mình để đưa ra quyết định phù hợp nhất.

 

Về người bác sĩ, em cần xem xét tình cảm anh ấy dành cho em. Với chỉ 2-3 tin nhắn một tuần và thời gian gặp gỡ người mình thích là vô cùng hiếm hoi, những điều đó có đủ sức thuyết phục em rằng người đó chân thành với em không? Anh ta cũng không có bất cứ động thái nào trong việc tìm hiểu em có người yêu chưa hay có kế hoạch tình yêu cho cả hai người. Thêm nữa sau khi có quan hệ tình dục với em, người ấy cũng không thấu hiểu xem bản thân em có những lo lắng gì, không động viên em hay hứa hẹn sẽ tiến xa hơn trong mối quan hệ tìm hiểu giữa hai người. Một người đàn ông quá bận rộn, có lối sống hiện tại, tự do có phải là chỗ dựa cho em trong cuộc đời này? Chính em sẽ xem xét và tự mình đưa ra quyết định có nên nuôi hi vọng, mong ngóng tín hiệu phản hồi từ người ấy hay qua những sự việc đã diễn ra cho em thêm động lực để quyết định không nuôi dưỡng cảm xúc tình cảm với người đàn ông này?

 

Về bạn trai của em, anh ấy là người rất tốt và luôn yêu em chân thành. Cho dù em bệnh tật thậm chí nếu ảnh hưởng đến khả năng sinh sản anh ấy cũng sẵn lòng nhận con nuôi và quyết tâm yêu, che chở, bảo vệ em. Chính tình cảm, sự bao dung quá lớn của anh ấy khiến em càng cảm thấy tội lỗi, căm ghét bản thân khi để mối quan hệ cảm tính kia đi quá xa. Có thể lúc này đây em rất buồn và bế tắc nhưng sự việc đã xảy ra rồi và hãy coi đó là bài học cuộc đời để em trưởng thành hơn, là thử thách để em tìm được tình yêu đích thực của cuộc đời mình.

 

Em có thể cân nhắc đến việc có nói ra hay giữ mọi chuyện trong im lặng. Điều này rất khó vì như em nói “tòa án lương tâm” không cho phép em im lặng nhưng phải đối mặt với nguy cơ làm bạn trai tổn thương, đau khổ, thậm chí mất đi tình yêu đẹp là điều không hề dễ dàng với bất cứ ai. Tuy nhiên em vẫn phải đưa ra cho mình lựa chọn. Nếu em cảm thấy có thể tha thứ cho bản thân thì có thể cân nhắc đến việc chấp nhận sai lầm lần này của em như một sự cố ngoài ý muốn, một sai phạm ngoài tầm kiểm soát của em mà mạnh mẽ từ bỏ cảm xúc dành cho người đàn ông kia và toàn tâm toàn ý vun đắp cho tình yêu hiện tại. Em có thể nỗ lực vượt qua cảm xúc tội lỗi và không nhất thiết phải nói ra.

 

Hãy cứ để mọi chuyện đi vào quên lãng và coi đó là kỷ niệm buồn, ký ức không đáng nhớ của riêng em. Cái mà em có được là giữ được mối quan hệ tình yêu, giữ được một người đàn ông mà ở bên em luôn có cảm giác an toàn, được che chở. Nói ra có thể giúp em thoải mái tâm hồn nhưng bạn trai lại phải đối mặt với sự dày vò, sự ám ảnh hoặc mất mát niềm tin dành cho em.Còn nếu bản thân em không vượt qua được cảm xúc dằn vặt của bản thân, em chấp nhận những rủi ro như đánh mất tình yêu thì em có thể nói ra để em được thoải mái.

 

Hi vọng em sẽ mạnh mẽ để đưa ra quyết định cho mình!

 

Chúc em những điều tốt lành nhất!

CửaSổTìnhYêu
Có thể bạn quan tâm

Gửi chia sẻ - Câu hỏi mới gửi tại đây

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
Nhập mã xác nhận, phân biệt chữ HOA, chữ thường.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.