Đến lúc nào tim em thôi đau, anh thôi phải rơi nước mắt hối hận...

Chúng tôi cùng bên nhau, chia sớt vui buồn, tạo ra hàng nghìn kỉ niệm… Đúng, nó thật đẹp cho đến khi tôi bước chân vào những chỗ “đấy”, nơi mà sự khoái lạc làm cho con người điên dại, quên đi rằng mình là con người, là niềm tin, là chỗ dựa của em!

Tôi năm nay 23 tuổi, tương lai sẽ trở thành một người thầy trong tương lai và đang có một người con gái một mực yêu thương mình. Gia đình tôi luôn ủng hộ tôi trên con đường học vấn và tình yêu. Lẽ ra tôi phải nên biết quý trọng và mang ơn thượng đế vì những gì tôi đã có. Và tôi cũng không nghĩ rằng sẽ có một ngày mình phải ngồi đánh từng dòng chữ chất chứa nỗi căm hận bản thân trong khi tâm can đang quặn thắt về những ngu ngốc đã gây ra.

 

Tôi quen em được một năm, năm tháng, thời gian tưởng chừng không quá dài với một tình yêu tuổi sinh viên, thật đẹp. Chúng tôi cùng bên nhau, chia sớt vui buồn, tạo ra hàng nghìn kỉ niệm… Đúng, nó thật đẹp cho đến khi tôi bước chân vào những chỗ “đấy”, nơi mà sự khoái lạc làm cho con người điên dại, quên đi rằng mình là con người, là niềm tin, là chỗ dựa của em!

 

Một cách vô tình, tò mò hay ngu ngốc cũng không quan trọng nữa bởi lẽ em như sụp đổ, hình tượng của tôi trong tim em bị tôi đập phá một cách tàn nhẫn, nhìn từng dòng nước mắt của em rơi xuống mà cứ ngỡ đó là những giọt máu từ con tim trinh nguyên của em trao tôi. Làm sao tôi có thể được tha thứ trong khi tôi đã đạp đổ nó hai lần? Đến đây thì tôi tự cười cho bản thân dã thú của mình, tôi buồn ư? Tôi tội lỗi ư? Những gì tôi đã gây ra nặng nề như thế thì bao lâu vết thương trong em có thể lành đây? Tôi không nghĩ rằng não của tôi có lúc lại có thể như một vật trang trí được bao bọc kỹ lưỡng bởi hôp sọ rắn chắc kia sao?

 

 

Thế mà tôi lại đê tiện đến mức có thể thú nhận tất cả với em, người yêu thương mình hết mực! Tôi quá ích kỉ, bởi tôi chẳng thể chịu đựng nỗi giày xéo đó, sự kinh tởm đó với bản thân mình! Tôi quỳ trước mặt em, dập đầu trước mặt em nhưng càng làm em khinh thường và ghê tởm tôi thôi! Tôi xứng đáng nhận điều đó! Ánh mắt của em, tiếng khóc của em, hình ảnh sụp đổ của em mãi ám ảnh trong tâm trí của tôi đến suốt cuộc đời này!

 

Tôi nghĩ rằng mọi chuyện sẽ kết thúc khi tôi thốt ra những lời thú nhận đó, tôi hiểu điều đó là đáng giá với những sai lầm của mình, em xứng đáng với một người khác tốt hơn tôi trăm nghìn lần hoặc ít ra người đó chẳng “hư” như tôi. Thế mà tôi lại có thể trơ mặt cầu xin em tha thứ một lần nữa? Tôi đáng sao? Lúc này tôi hiểu sự quan trọng của em trong tôi hơn bao giờ hết, lòng tôi khóc thét, kêu gào như một con dã thú sắp bị kết án bởi những sự độc ác nó gây ra, nhưng đâu đó trong tận sâu thẳm con tim tôi vẫn le lói một vài hy vọng… rằng em sẽ tha thứ cho tôi.

 

 

Đến đây tôi không biết con người tôi tàn ác đến nhường nào nữa bởi tôi cũng đang sụp đổ bởi bản thân mình. Tôi khóc ròng trong đau đớn và ân hận. Tôi nguyện chết trăm nghìn lần nếu trong cuộc đời này tôi làm em đau đớn bởi những lỗi lầm ngu ngốc này một lần nào nữa! Tôi thầm nghĩ nếu em cho tôi một cơ hội nữa… và dĩ nhiên tôi nghĩ đó chỉ là giấc mơ. Đến lúc tôi tuyệt vọng về bản thân mình như thế em lại tha thứ cho tôi. Vâng cái gọi là tình yêu trong một năm năm tháng đó lại cao thượng vượt ngưỡng chịu đựng của một cô gái 22 tuổi để tha thứ cho tôi hai lần và lý do đó chỉ là “em không muốn rời xa anh”. Nghĩ đến câu nói này của em nước mắt của tôi lại chất chứa bởi bao nhiêu cảm xúc, tội lỗi, xấu hổ, ăn năn lẫn với hạnh phúc, biết ơn ...

 

Tôi chẳng còn dám tin bản thân mình có thể làm cho em tột cùng đau đớn như thế, liệu tôi có còn xứng đáng để tiếp tục yêu em? Để em có thể trao tôi niềm tin nữa không? Đến giờ em vẫn vui cười bên tôi nhưng tôi biết trong trái tim đó đang phải chống chọi với nỗi đau mà tôi đã gây ra như thế nào. Đau lắm đúng không em? Nghĩ đến điều đó tôi không còn đủ tự tin bên em nữa, tôi không phải là người đàn ông tốt, không xứng đáng với tình cảm quá lớn em dành cho tôi nữa.

 

Đến lúc nào tim em thôi đau, anh thôi phải rơi những giọt nước mắt hối hận này? Tình yêu này có thể đẹp như trước nữa không? Em à! Xin nhận lời xin lỗi tận trong trái tim tội lỗi này! Anh xin lỗi! Anh nợ em cả cuộc đời! Xin chương trình cho em một vài lời khuyên. Em chẳng biết phải như thế nào nữa...

 

Em thân mến!

 

Trong thư em không chia sẻ cụ thể nhưng có lẽ là em đã có những hành động mất kiểm soát, đi ngược lại chuẩn mực đạo đức, quan điểm sống của bản thân, điều đó cũng khiến bạn gái tổn thương sâu sắc, mối quan hệ của hai người bị đẩy đến bờ vực tan vỡ. Thật may là cuối cùng, với tình yêu sâu sắc dành cho em và lòng bao dung, bạn gái đã tha thứ cho em. Nhưng vấn đề lớn nhất mà em đang gặp, có lẽ là sự dằn vặt trong chính tâm hồn của mình.

 

Xét về khía cạnh tâm lý học, việc em có những phản ứng tâm lý dằn vặt, hối hận như vậy cũng là dấu hiệu đáng mừng. Nó cho thấy bản thân em cũng không chấp nhận được những hành vi sai trái đó và đang có sự đấu tranh nội tâm dữ dội để thay đổi, điều chỉnh.

 

Tất cả chúng ta đều phải nhìn nhận một sự thật rằng: không có ai hoàn hảo, ai cũng có lúc mắc sai lầm, điều quan trọng là cách người đó ứng xử sau sai lầm như thế nào? Rút kinh nghiệm sâu sắc để bản thân ngày càng tốt hơn hay tiếp tục lún sâu vào sai lầm đó để bản thân ngày càng tồi tệ hơn?

 

Nếu em chỉ dựa vào một, hai sai lầm của mình mà phủ nhận hết tất cả những giá trị tốt đẹp khác của mình thì em sẽ có cái nhìn thiếu khách quan, công bằng với chính mình, em làm mất đi niềm tin vào bản thân, thu mình lại và tự hạ thấp giá trị của mình. 

 

Chuyện đã qua không thể lấy lại được, bạn gái cũng vì yêu em rất nhiều nên đã sẵn sàng bỏ qua mọi lỗi lầm cho em. Có lẽ cách tốt nhất để em bù đắp cho cô ấy lúc này chính là tự lấy lại tinh thần, nghiêm khắc nhìn nhận sai lầm của bản thân và không bao giờ tái phạm nữa. Vượt qua được cú sốc này, bản thân em sẽ mạnh mẽ, trưởng thành hơn, em biết trân trọng bản thân, những gì mình đang có hơn, tình cảm của hai người trải qua thử thách cũng sẽ gắn bó, bền vững hơn.

 

Chúc em vượt qua được chính mình!

 

 

 

CửaSổTìnhYêu
Có thể bạn quan tâm

Gửi chia sẻ - Câu hỏi mới gửi tại đây

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
Nhập mã xác nhận, phân biệt chữ HOA, chữ thường.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.