Lạc mất nhau rồi em mới nhận ra tháng ngày bên anh là đẹp nhất. | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Lạc mất nhau rồi em mới nhận ra tháng ngày bên anh là đẹp nhất.

Thực sự giờ em rối lắm. 1 năm qua em vẫn chưa bao giờ quên được anh. Nhưng S đối với em không có lỗi lầm gì cả. Em đã sai khi nhận lời với S quá sớm. Giờ em thấy làm thế nào cũng không phải cả. Em không muốn làm ai bị tổn thương, nhưng sao khó quá. Em không biết nổi em yêu ai nữa, không biết rằng em còn yêu người cũ thật không hay chỉ là đau và nhớ về kỷ niệm mà 6 năm 2 đứa đã từng có với nhau

Em chào chương trình. Thực sự trong khoảng 1 năm qua tâm trạng em rất rối bời. Em xin lỗi em viết hơi dài, nhưng viết ra em cảm thấy thoải mái hơn nhiều vì những điều này em vẫn luôn giấu kín, cũng không dám nói với ai cả.

 

Em năm nay 23 tuổi, hiện đang là sinh viên học ở Úc. Trước đây, em và người yêu cũ đã yêu nhau được 6 năm, ngay từ ngày chúng em học cấp 3. Đối với em, 6 năm ấy là quãng thời gian đẹp nhất mà em đã từng có được. Hai đứa đã cùng nhau trải qua không biết bao nhiêu khó khăn. Ngay từ khi bắt đầu gia đình em đã rất phản đối vì hai đứa yêu sớm và bằng tuổi. Nhưng chúng em đã cố gắng chứng tỏ cho mọi người thấy tình yêu giữa chúng em là không có gì sai trái. Hai đứa cùng động viên nhau học, rồi cùng nhau đứng top 2, top 3 của lớp. Hết cấp 3, em đỗ vào đại học Kinh tế quốc dân, còn anh vào Bách Khoa.

 

 

Đến lúc này mẹ em cũng khuyên em rất nhiều về chuyện yêu người bằng tuổi, ví như hai đứa sau này mà có cưới nhau thì chồng trẻ con hơn vợ lại phải lo toan nhiều thứ, rồi chồng trẻ hơn vợ nên chóng chán. Anh cũng biết điều đó nhưng lúc nào cũng động viên em “em yên tâm, anh chẳng để em khổ đâu. Mà người ta ai cũng nói em đại học mà mặt non choẹt như học sinh cấp 2 cấp 3 còn gì, sao mà phải lo già lo xấu cơ chứ”.

 

Có thể nói đối với em, anh không chỉ là một người yêu mà còn là một người bạn thân thiết nhất. Chúng em cùng lớn lên với nhau những tháng năm của tuổi học trò, chia sẻ được với nhau mọi chuyện, có điều gì vui hay dở đều có thể tâm sự được với nhau. Mỗi khi như thế em cảm thấy nhẹ lòng rất nhiều, được an ủi rất nhiều, và cũng thấy hạnh phúc rất nhiều. Gia đình em cũng bắt đầu thoải mái với chuyện tình cảm giữa chúng em hơn vì biết anh rất quan tâm đến em, chiều chuộng em, gia đình anh cơ bản, kinh tế vững vàng, và mọi người bên đấy cũng rất quý em, coi em như con cháu trong nhà.

 

 

Vào đại học rồi, cả hai đứa đều ấp ủ giấc mơ du học. Chúng em cùng nhau tìm kiếm mọi cơ hội học bổng, từ châu âu, châu mỹ đến úc, newzealand, cùng nhau đi học tiếng anh rồi thi IELTS. Vậy mà đến cuối cùng khi có kết quả gia đình em không muốn cho em đi vì bố mẹ vẫn muốn giữ con gái, chưa muốn cho em đi sớm. Bố mẹ nói nếu em được học bổng toàn bộ cả tiền học và ăn ở để bố mẹ không phải lo thì đi, còn không thì cao học hãy đi sau. Rất tiếc là lúc đấy em chưa thể đạt được học bổng lớn như thế, nên đành ở lại còn người yêu đi sang úc.

 

Chúng em vẫn yêu nhau như thế. 3 năm tiếp theo yêu xa là một khoảng thời gian rất khó khăn. Nhưng em biết cả hai đã cố gắng rất rất nhiều vì kế hoạch tương lai. Em ở nhà cố gắng học để sau này học thạc sỹ có thể đi du học cùng anh. Anh ở bên kia cũng cố gắng vừa học vừa làm thêm, dành dụm để mua vé về Hà Nội cả hè cả đông dù ít dù nhiều để 2 đứa có thể gặp nhau. Em cũng chơi thân với anh trai và chị dâu nhà bên đấy, nên em biết nhiều khi anh ốm, mệt mỏi cũng không dám nghỉ làm thêm vì sợ mất việc.

 

 

Anh không nói với em nhưng tâm sự với anh trai là đôi khi ở đây một mình buồn, nhớ nhà, nhớ người yêu lắm nhưng cũng không biết làm thế nào nên phải cố gắng thôi. Một năm anh cố thu xếp về Việt Nam 2 lần với em, và lần nào em cũng có cảm giác anh cố gắng để bù đắp cho em. Nhà anh ở trên Hồ tây, cách nhà em hơn chục cây số, vậy mà đợt nào về nghỉ, dù là mùa đông lạnh thế nào cũng dậy từ 6h sáng phóng xe hết cả đường hồ để qua nhà em lúc 7h đón em đi học vì sợ em đi xe lạnh lại ốm.

 

Ở cái thời điểm ấy, không hiểu sao em vẫn suy nghĩ rất trẻ con. Đôi khi em không quan tâm đến việc anh nghĩ gì, cảm thấy ra sao mà chỉ muốn có được cảm giác người khác quan tâm, chăm sóc mình. Mặc dù nhà em đến trường chỉ 5 – 7 phút đi xe, nhưng hôm nào anh nói anh không qua đèo em đi được, anh bận hay mệt, là em lại thấy buồn bực, khó chịu với anh. Vậy mà anh vẫn quan tâm đến em, chăm em rồi đưa em đi ăn vì thấy em gầy quá, tối nào trước khi về nhà anh cũng phải mua đồ ăn khuya để em ăn thêm rồi mới về. Mọi mong muốn, sở thích của em anh đều cố gắng làm theo mặc dù nhiều thứ em biết anh không thích. Còn em lúc ấy vẫn cứ đành hanh, ích kỷ, đòi hỏi mọi chuyện, và có lẽ là chưa bao giờ chăm sóc anh hay nấu cho anh lấy một bữa ăn.

 

Đến năm cuối đại học chúng em chính thức xác định sẽ đi học cùng nhau. Hai bác bên nhà anh cũng định trước khi chúng em đi sẽ sang nhà em nói chuyện với bố mẹ em. Thực sự hai bác rất quý em, nhà bên đấy có đi chơi xa hay ăn uống giỗ chạp gì đều gọi em cả. Em cũng rất nể và kính trọng hai bác về nhiều mặt. Trong thời gian một năm cuối đại học, em ở nhà hoàn thành nốt những chứng chỉ cần có để xin học bổng. Nhưng mọi chuyện giữa em và anh hình như chưa bao giờ suôn sẻ cả.

 

 

Đến khi em nộp hồ sơ xong và đợi kết quả, em nhận ra anh dường như không quan tâm em như trước nữa. Trước đây dù đợi xe ở bến tàu hay bus, hay đang đi làm thêm, thỉnh thoảng cũng gọi điện cho em nói vài câu, rồi nói “anh nhớ em lắm”. Nhưng thời gian ấy những cuộc gọi cho em thưa thớt dần, thấy anh nói đi chơi với hội này hội kia nhiều hơn, hai đứa cũng có ít thời gian chat với nhau hơn. Và trong những câu chuyện anh kể, em nhận ra anh thỉnh thoảng nhắc đến người con gái khác. Em mơ hồ nhận ra anh có quan tâm đến người khác ngoài em.

 

Em không nói ra vì anh cũng chưa xác nhận gì, và em cũng không thể bay sang bên đấy để kiểm chứng, nên em chỉ cố gắng để 2 đứa bọn em có nhiều thời gian nói chuyện hay chat với nhau hơn. Nhưng em không làm được, em đã thấy anh đi rất xa em rồi. Nhìn thấy ảnh anh trên facebook đi cùng nhóm bạn, mà đi đâu cũng thấy anh và M hay đứng cạnh nhau hoặc ngồi cạnh nhau, tim em như bị bóp nghẹt. Tối hôm đó em không bình tĩnh được nữa, em gọi cho anh nói chuyện, và anh cũng nói với em rằng đúng là anh có tình cảm với người khác, nhưng anh không chắc tình cảm ấy là một cơn cảm nắng thôi hay là thế nào. Anh nói nhiều lúc anh đã tự nói với bản thân mình là anh sai rồi, dừng lại đi thôi nhưng anh không dừng lại được.

 

Thực sự lúc ấy em không thể chấp nhận được, em đã cố gắng rất nhiều để có được học bổng sang Sydney với anh. Đến lúc ấy chúng em cũng đã ở bên nhau được 6 năm rồi. Thực ra em rất muốn đi Anh, đi châu âu, nhưng vì anh mà em đã từ chối học bổng của Nottingham ở Anh để sang Úc học. Vậy mà chỉ còn vài tháng nữa thôi em sẽ sang rồi anh lại có tình cảm với người mới. Thế là chúng em xa nhau từ đấy…một năm về trước.

 

tư vấn tâm lý, tư vấn tình yêu, người cũ, người mới, chon ai, gia đình ngăn cấm, du học, quan tâm, lo lắng, hạnh phúc, người thứ 3, không nỡ, đau khổ

 

Tất nhiên em vẫn đi du học, vì đấy cũng là ước mơ ngày nhỏ của em. Chỉ là 2 người cùng chung 1 thành phố mà khó có thể gặp lại nhau được nữa Ngay trong lúc mới chia tay với anh, em quen và đi chơi với một anh tên S, hơn em 2 tuổi. Ngày trước S cũng học ở úc vể, đang làm việc ở Việt nam trong thời gian đó, và cũng có ý định quay trở lại Sydney học tiếp cao học đúng vào đợt em đặt vé sang Sydney. Nhiều người nói chúng em có duyên với nhau, nói anh S đến đúng thời điểm, nói chúng em không hẹn mà gặp,…. Em cũng không biết nữa, chỉ biết rằng S rất tốt với em.

 

Em biết lúc ấy em vì muốn quên người cũ mà đi với anh S. Em cũng đã nói với anh S là hai đứa không nên tiếp tục vì em không muốn anh S là người thế chỗ. Nhưng anh S vẫn một mực đến với em, và em cũng đã đồng ý một cách vội vàng. Phải nói là đến bây giờ em cảm thấy thực sự hối hận vì em đã đồng ý quá nhanh như vậy, khi mà em chưa thể quên mọi chuyện đã xảy ra, khi vẫn còn quá đau, và vẫn còn nhớ thương về một người khác. Sang đến Úc, anh S vẫn đối xử với em rất tốt, thậm chí em biết vì em mà hi sinh nhiều thứ, và yêu em hơn những gì người cũ đã mang đến cho em. Nhưng em không hiểu nổi em nữa, vì em không cảm thấy hạnh phúc được trọn vẹn, em vẫn chưa thể quên được anh…

 

Trước ngày em bay sang, đứa bạn thân em ở bên này nói anh vẫn quan tâm đến em lắm, nói với nó là muốn thuê nhà hộ em trước khi em sang để em đến nơi có chỗ ở ổn định, nói với con bạn em khuyên em đừng ở khu này khu kia vì tối không an toàn,…Em ở Sydney, chúng em cũng không gặp nhau. Thỉnh thoảng anh vẫn nhắn tin em, hỏi han em có đủ đồ rồi chăn đệm lúc mới sang không, dặn em mua đồ đi chợ ở khu nào…Bẵng đi một thời gian, bọn em cũng không chat với nhau nữa. Đến một hôm, anh nhắn tin em, hỏi em sống có hạnh phúc không.

 

 

Sau đấy em biết được là ngày hôm đấy anh và M cãi nhau vì em, vì M nói anh không quên được em, vì anh chỉ thương M thôi chứ không yêu. M nói anh và M nên dừng lại thôi. M uống rượu đến nỗi phải nhập viện. Và rồi anh lại quay lại với M. Khi biết được sự việc, em có hỏi anh vài câu, và anh nói anh tệ quá, ai thương anh đều khổ cả. Bọn em cũng chỉ thỉnh thoảng nhắn với nhau vài dòng, mà cũng là hỏi thăm chứ ko phải tâm sự gì đặc biệt, rồi lại quyết đinh không nên liên lạc nữa. Nhưng em biết cả 2 đứa vẫn vào fb nhau, xem ảnh của nhau. Và em biết whatsapp từ ngày xưa anh chỉ cài để chat với em thôi, giờ thỉnh thoảng anh cũng lên để xem ảnh em và xem em online lúc nào, nhưng tuyệt nhiên cả 2 không nói với nhau lời nào.

 

Chuyện của em và S vẫn tiếp tục bình thường, chỉ có điều em thấy em không vui vẻ, không hay cười, không cảm thấy thoải mái như vài năm về trước. Việc S yêu và tốt với em, em không dám chê lời nào. Chỉ có điều S nóng tính, cũng như em và S khó chia sẻ suy nghĩ với nhau làm em nhiều lúc cảm thấy rất ức chế và không thoải mái. Cảm giác yêu ở bên S khác hẳn cái cảm giác yêu mà ngày trước em đã từng có. Em tự hỏi mình liệu em có thực sự yêu S không nữa, hay vì em chưa thể quên được những gì của quá khứ.

 

Vừa rồi, em và người yêu cũ có gặp lại nhau. Chúng em ngồi ăn và sau đó đi dạo nói chuyện khá nhiều. Có thể nói sau 1 năm kể từ ngày chia tay, đó là lần chúng em chính thức gặp nhau và nói chuyện với nhau nhiều như thế. Anh nói sau 2 tháng từ ngày chia tay em, anh nhận ra em mới thực sự là người anh yêu nhất, nhưng anh biết lúc ấy em có S rồi. Trước đây vì yêu em nên anh chỉ biết quan tâm đến em thôi, còn chưa bao giờ đòi hỏi em phải yêu thương chiều chuộng anh thế nào. Còn lúc M đến, lần đầu có người quan tâm anh đến thế, nên lúc đầu anh cứ bị cuốn theo.

 

Cái này thì em biết vì có người bạn em nói M chăm anh như kiểu mẹ chăm con, quan tâm từng li từng tí một. Và anh hôm đấy anh ôm em, nói là em hãy sống thật tốt với S, vì giờ anh không đủ tự tin để làm em hạnh phúc được nữa, vì gia đình em giờ anh cũng không biết phải đối diện ra sao nữa. Anh nói giờ đi làm thấy cuộc sống tẻ nhạt lắm, như một vòng quay 6h sáng dậy tập gym, 8h ra khỏi nhà, đến công ty lúc 9h, rồi về nhà lúc 6,7h tối, đi làm rồi bạn bè bên này cũng khó gặp nhau. Anh ở đây không quay về nước cũng là không muốn nhớ lại đến quãng thời gian đã từng có.

 

 

Em thấy M gọi điện cho anh nhưng anh không nghe. Em hỏi M có biết anh đi gặp em không thì anh nói tối qua anh có nói cho M biết, anh không nói khác được bởi bình thường tối về nhà thôi có đi đâu đâu, mà nói dối thì về sau cũng lộ ra. Em nghe xong cũng chỉ cười buồn vì thấy anh chả thay đổi gì, vì từ trước đến nay anh chả bao giờ biết nói dối. Trước khi đi, anh có nói với em, nếu một ngày em cảm thấy không hạnh phúc, hay một ngày nào đó em không ở lại Úc được mà muốn quay lại Việt nam, đến lúc đấy hãy cho anh một cơ hội, đến lúc ấy chỉ cần em nói với anh thôi.

 

Thực sự giờ em rối lắm. 1 năm qua em vẫn chưa bao giờ quên được anh. Nhưng S đối với em không có lỗi lầm gì cả. Em đã sai khi nhận lời với S quá sớm. Giờ em thấy làm thế nào cũng không phải cả. Em không muốn làm ai bị tổn thương, nhưng sao khó quá. Em không biết nổi em yêu ai nữa, không biết rằng em còn yêu người cũ thật không hay chỉ là đau và nhớ về kỷ niệm mà 6 năm 2 đứa đã từng có với nhau. Mong các chuyên gia cho em lời khuyên với. Em xin chân thành cám ơn!

Loading...

Chào em!

 

Em đã thật may mắn khi có hai người người đàn ông yêu thương em sâu sắc đến vậy. Chính vì thế mà  em đang cảm thấy bối rối khi đứng giữa hai người họ. Em không biết mình yêu ai, lựa chọn ai và ai mới là người đem lại hạnh phúc đích thực cho em. Cân nhắc và kiểm nghiệm nó chín chắn để chắc rằng ta không lựa chọn sai người mà hối tiếc.

 

Em không thể nắm bắt được cảm xúc của mình "Em không biết nổi em yêu ai nữa, không biết rằng em còn yêu người cũ thật không hay chỉ là đau và nhớ về kỷ niệm mà 6 năm 2 đứa đã từng có với nhau." Tình yêu nằm trong cảm nhận mỗi người vì thể chẳng thể cân đo đong đếm để đưa ra câu trả lời ta yêu nhiều ít ra sao.

 

Em không chê trách S và cảm thấy tội lỗi, nợ S vì tình yêu chân thành cậu ấy dành cho mình.  Nhưng có lẽ em cần phải rạch ròi giữa tình yêu và tình thương hay một cái gì đó na ná tình yêu. Nếu như nói em đã sai khi vội vàng nhận lời yêu của S thì hãy biết dừng lại để không sai thêm sai và càng cảm thấy dằn vặt, tội lỗi hơn. Bởi sẽ đi đến đâu khi em ở bên người này nghĩ về người kia. Và điều đó mới thực sự là không công bằng cho người mới

 

Còn với người cũ, thì kỉ niệm tình yêu sâu sắc không dễ gì để quên và đôi khi chỉ cần một cái chạm nhẹ vào cũng có thể làm ta xao xuyến không nguôi. Nhưng hãy chậm lại để biết đó là tình cảm hay đó là kỉ niệm. Nếu còn yêu thì tình yêu ấy có đủ để quay về với cậu ấy hay không? Cậu ấy có dứt khoát được vấn vương khác để trọn vẹn lời yêu với em sau những sóng gió đã qua hay không? Cả hai có chấp nhận được lại nhau sau biết bao biến cố hay khi có nhau lại không biết trân trọng những gì mình đang có

 

Nếu không lựa chọn được thì em hãy để đôi bên cùng được cạnh tranh công bằng hoặc em có thể giữ khoảng cách với cả hai người để cảm nhận được mình yêu ai nhiều hơn khi họ cùng có vị thế như nhau trong cuộc tình này. Hãy lựa chọn người đem đến cho em cảm giác yêu thương, hạnh phúc và an yên. Đừng vì bất cứ lý do nào khác ngoài tình yêu để lựa chọn. Hãy dùng sự nhạy cảm của phụ nữ và thực tế đã trải qua để có câu trả lời. Em còn có rất nhiều thời gian, vậy nên đâu nhất thiết phải vội vã đưa ra quyết định gắn bó với ai.

 

Chúc em sẽ có quyết định đúng cho hướng đi tình cảm của mình!

 

Tư vấn bởi chuyên gia VOV Cửa Sổ Tình Yêu 1900.6802

1900.6802 Tư vấn trực tiếp Tâm lý, Tình yêu, Hôn nhân, Giới tính, Sức khỏe sinh sản, Sức khỏe tình dục.

 

CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...