Rất yêu, rất thương, rất cần nhưng sẽ không có đám cưới và đăng ký kết hôn đâu em...

Anh là một người đã từng xuất gia, em là một Phật tử. Anh bảo anh không tiếp tục được con đường tu tập tinh tấn như trước nữa, khi nói chuyện và gặp em, anh đã biết nhân duyên của chúng ta. Anh quyết định về đời để 2 đứa đến với nhau. Bọn em đều là người biết đến Phật Pháp nên từ lúc quen, yêu và sống chung chỉ đôi lần giận hờn (lâu nhất là 30 phút), còn tranh luận thì cũng rất nhẹ nhàng, chưa bao giờ to tiếng với nhau cả.

Thưa các cô chú, anh chị. Em năm nay 28 tuổi, bạn trai em hơn em 9 tuổi. Bọn em quen và yêu nhau đến thời điểm này là tròn 1 năm. Trước đây em có sinh sống và làm việc ở nước ngoài và đã về nước để 2 người tính chuyện hôn nhân. Bọn em đã sống chung vì cả 2 đã xác định sẽ kết hôn sau khi em sắp xếp công việc ổn thoả (sau khi em về nước).

 

Đến nay em đã về được gần 6 tháng. Nhân duyên đưa bọn em đến với nhau rất đặc biệt. Anh là một người đã từng xuất gia, em là một Phật tử. Anh bảo anh không tiếp tục được con đường tu tập tinh tấn như trước nữa, khi nói chuyện và gặp em, anh đã biết nhân duyên của chúng ta. Anh quyết định về đời để 2 đứa đến với nhau. Bọn em đều là người biết đến Phật Pháp nên từ lúc quen, yêu và sống chung chỉ đôi lần giận hờn (lâu nhất là 30 phút), còn tranh luận thì cũng rất nhẹ nhàng, chưa bao giờ to tiếng với nhau cả. Bọn em cũng chăm sóc nhau từ những điều nhỏ nhặt nhất. Nói chung về mặt tình cảm, tinh thần thì không có gì phải bàn cãi, những điều bọn em có với nhau nếu kể ra thì cũng khiến không ít người ghen tỵ.

 

Bọn em đã sẵn sàng cho hôn nhân, nhưng mọi thứ đã thay đổi khi anh đến một nơi yên tĩnh (như là chùa) để ngồi thiền mấy hôm thì anh về phòng. Bằng trực giác của mình, em nhận ra có điều gì đó không ổn, em hỏi anh thì hôm đó cả 2 đã trải lòng rất nhiều (1h đến 4h sáng). Anh nói anh yêu em, thương em và cần em, không muốn và không cần bất cứ người phụ nữ nào khác nhưng anh không thể lấy em, cho em một đám cưới, một giấy đăng ký kết hôn...như bao người chồng khác.

 

tìm hiểu trước hôn nhân, sống thử, không muốn kết hôn, hạnh phúc, thiếu niềm tin, hoàn tục, cửa sổ tình yêu

 

Nhưng từ lúc chúng ta bên nhau tới giờ chưa bao giờ anh chưa xem em là vợ cả. Anh chỉ cần em, không muốn và không cần bất cứ người phụ nữ nào khác. Anh là một người đã có 10 năm tu tập, bao nhiêu người biết đến, bao nhiêu bạn đồng tu và Phật tử, anh còn viết sách nữa. Anh không thể làm được những điều của một người chồng bình thường, vì anh biết khi là chồng em được pháp luật thừa nhận thì anh phải có trách nhiệm với điều đó, với họ nội họ ngoại...những điều mà trước giờ anh chưa bao giờ tưởng tượng ra. Em lắng nghe và giàn giụa nước mắt vì không tin vào tai mình nữa. Bọn em đã chuẩn bị mọi thứ cho cuộc hôn nhân này,vậy mà...


Em rất yêu rất thương rất tôn trọng, kính quý và cần anh. Nhưng em cũng như bao người phụ nữ khác, khát khao có một gia đình bình thường. Em cũng nói với anh là anh đi công việc của anh thì anh cứ đi, em vẫn chờ anh về mà. Chứ có phải lấy em rồi là không làm được các Thiện pháp kia nữa đâu. Vì yêu thương rất nhiều nên nhiều lần em tặc lưỡi đồng ý với cuộc sống không hôn nhân, không đăng ký kết hôn như vậy. Vì cho đến thời điểm hiện tại bọn em thấy hạnh phúc, vui vẻ. Nhưng khi nghĩ đến tuổi già, lúc đau ốm, nghĩ đến gia đình bố mẹ em lại không cho phép mình hư đốn, đi ngược lại với văn hoá phong tục của nước mình. Em đã rất dằn vặt và đau khổ. Em chưa biết nên phải làm sao cả?

 

Anh là người Hà Nội, khi em có công việc rất tốt, nhiều cơ hội, lương hấp dẫn ở Sài Gòn, em và anh đã bàn bạc và thống nhất cả 2 sẽ vào Nam, nhưng em vào được một tuần thì anh nói anh vẫn thích cuộc sống và con người Hà Nội, thích sống ở Hà Nội thì em đã theo anh, từ bỏ Sài Gòn và ra Hà Nội với anh. (Trước đó anh bảo em vào trước, ổn định công việc, chỗ ở rồi anh thu xếp công việc và mang đồ đạc vào sau).

 

Em ra Hà Nội làm việc và bọn em vẫn yêu thương nhau như vậy nên khi anh nói anh yêu em, thương em, trân trọng em và cần em nhưng không thể lấy em, em đã khóc rất nhiều. Em chưa bao giờ yêu thương, trân trọng ai như vậy. Cả anh và em đều nói rằng chúng ta nếu có không thể cùng nhau nữa thì cũng khó mà yêu thương hoặc được yêu thương chăm sóc như 2 anh em đã từng. Em mong nhận được sự tư vấn từ cô, chú, anh, chị ạ. Mong nhận được hồi âm ạ.

Chào em!

 

Qua chia sẻ, chương trình cảm nhận được tình yêu mãnh liệt, nồng nàn mà em và bạn trai dành cho nhau. Nhưng anh ấy dường như lại nói rằng không thể lấy em, không thể cho em một đám cưới, một danh phận? Vì vậy có phải em đang phân vân không biết nên tiếp tục hay dừng lại cuộc tình này? Hay em muốn tìm một giải pháp nào đó để cả hai người vẫn có thể chung sống được với nhau lâu dài?

 

Dường như cả hai em đều cảm nhận được một nhân duyên rất lớn trong mối quan hệ này, vì vậy cả em và anh ấy đều thể hiện sự trân trọng và hết lòng yêu thương nhau. Hai em đã dọn về để chung sống cùng nhau, có lẽ cũng giống như một gia đình. Tuy nhiên, anh ấy lại nói với em rằng “anh không thể lấy em, cho em một đám cưới, một giấy đăng ký kết hôn...như bao người chồng khác” dù “yêu em, thương em và cần em, không muốn và không cần bất cứ người phụ nữ nào khác”. Hẳn những lời nói đó như những vết dao "cứa" vào trái tim em đã khiến em vô cùng đau khổ, tổn thương. Trước sự mâu thuẫn như vậy, em đã tìm hiểu lý do từ anh ấy như thế nào? Điều gì lại khiến anh ấy không thể đến với em với tư cách là một người chồng? Trước đó, hai em đã sẵn sàng cho cuộc hôn nhân, song đến ngày mà em nghĩ rằng bạn trai đã đến “một nơi yên tĩnh” đã khiến anh ấy thay đổi suy nghĩ, có lẽ ngày hôm đó đã có điều gì đó tác động mạnh mẽ đến anh ấy.

 

Trong bản thân anh ấy đang tổn tại nhiều mâu thuẫn, bạn trai em nói rằng “là một người đã có 10 năm tu tập, bao nhiêu người biết đến, bao nhiêu bạn đồng tu và Phật tử, anh còn viết sách nữa” vậy điều đó liên quan gì đến quyết định kết hôn với em? Liệu rằng có phải anh ấy muốn giữ gìn thanh danh của mình nên không muốn ràng buộc với em? Hơn nữa, liệu rằng có phải anh ấy không muốn kết hôn vì sợ phải chịu trách nhiệm với em, sợ phải gánh vác trách nhiệm với gia đình nội ngoại hai bên? Vậy không biết điều anh ấy mong muốn hiện tại là gì? Anh ấy muốn tiếp tục mối quan hệ như hiện tại hay muốn chia tay em? Sau khi em nói “anh đi công việc của anh thì anh cứ đi, em vẫn chờ anh về”, anh ấy đã thể hiện như thế nào?

 

Em thân mến, nếu tình yêu thực sự chân thành, đủ lớn và thực sự muốn gắn bó lâu dài sẽ không ai muốn đánh mất người mà mình hết lòng yêu thương mà tìm mọi cách để được ở bên nhau. Tuy nhiên, cách thể hiện của anh ấy cho thấy rằng anh ấy đang trốn tránh và tìm được rút lui dù em đã nhún nhường để giữ gìn mối quan hệ này. Không biết em nghĩ sao về những điều này?

 

Phải, em cũng như bao người phụ nữ khác, ai cũng khát khao có được một tổ ấm trọn vẹn, được chồng yêu thương, sinh ra những đứa con kháu khỉnh. Nhưng nếu như tiếp tục chung sống cùng nhau như hiện tại khiến em có cảm giác không an toàn, không có sự đảm bảo cho hạnh phúc lâu dài. Có lẽ là một người phụ nữ Việt Nam truyền thống, em cảm thấy nếu như hai người yêu nhau mà không kết hôn, sự gắn kết giữa hai người sẽ trở nên mong manh hơn và có thể rời xa nhau bất cứ lúc nào.

 

Tuy nhiên, nhiều chuẩn mực của văn hóa cũng sẽ thay đổi theo sự thay đổi của xã hội. Hiện nay, nhiều cặp đôi quyết định không kết hôn với nhau, bởi quan trọng là tình yêu của hai người chứ không nhất thiết phải thể hiện trên giấy tờ. Song họ vẫn sinh con, qua lại giữa hai bên gia đình với tư cách là một người con. Vậy không biết anh ấy có ý định có con với em không? Hay chỉ muốn giới hạn mối quan hệ ở mức như hiện tại? Em có thể chia sẻ giải pháp này với anh ấy? Nếu thực sự muốn chung sống cùng nhau, cả hai phải cùng tìm cách sao cho ổn thỏa và hài hòa nhất trong sự chấp nhận của mỗi người.

 

Nhưng nếu như anh ấy không muốn sinh con với em, liệu em nghĩ mình có thể chấp nhận được điều này? Nếu tiếp tục, em nghĩ mình có thể tiếp tục được đến khi nào? Có lẽ em cần nghĩ đến hạnh phúc lâu dài của mình, nghĩ đến gia đình, bố mẹ. Tuổi thanh xuân chỉ có một lần duy nhất, em có thể sống theo cảm xúc, con tim, sống vì những điều mình muốn. Nhưng em còn quãng thời gian rất dài phía trước, nghĩ đến cuộc sống mà em muốn sau này sẽ giúp em biết mình nên làm gì?

 

Chúc em sẽ sớm có lựa chọn để bản thân cảm thấy thỏa mái nhất!

CửaSổTìnhYêu
Có thể bạn quan tâm

Gửi chia sẻ - Câu hỏi mới gửi tại đây

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
Nhập mã xác nhận, phân biệt chữ HOA, chữ thường.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.