Sự phản bội của anh giúp tôi thành công | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Sự phản bội của anh giúp tôi thành công

Những va vấp trong tình yêu khiến tôi trở nên mạnh mẽ và chính điều đó đã giúp tôi có được thành công ngày hôm nay.

Những va vấp trong tình yêu khiến tôi trở nên mạnh mẽ và chính điều đó đã giúp tôi có được thành công ngày hôm nay.

 

Tôi có một mối tính dài và lãng mạn khi còn ngồi trên ghế đại học. Từ tỉnh lẻ, chúng tôi vào mảnh đất Sài Gòn phồn hoa đồ thị để học hành. Cũng chính nơi đây tình yêu sinh viên của tôi đã nảy nở và cũng chính tình yêu đó đã khiến tôi trở thành một con người hoàn toàn khác, mạnh mẽ, quyết đoán và tôi đã thành công.

 

Trở về quê hương sau 7 năm dài nơi đất khách quê người, tôi vẫn còn nhớ như in từng hàng cây, ghế đá, nơi tôi và con người ấy đã từng bước qua. Kỷ niệm vẫn ùa về nguyên vẹn, mỗi lần nghĩ về quãng thời gian ấy, tim tôi lại nhói đau.

 

Anh học trên tôi hai khoá, từng là một trong những anh chàng nổi trội của trường với chiều cao thuộc dạng “khủng”, ngược lại, tôi lại khá bé nhỏ và yếu đuối, tôi yêu đuối về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Khi ở nhà vì thường xuyên ốm nên tôi được bố mẹ yêu chiều, đi học, tôi luôn được anh quan tâm và che chở. Cứ nghĩ rằng, mình may mắn vì luôn được mọi người quan tâm và bao bọc.

 

Khi đang học năm 3, tôi lỡ để mình có dính bầu, lúc đó tôi đã hết sức sợ hãi, chỉ muốn mau chóng chạy đến bên anh để anh có thể trấn an mình, tôi băn khoăn và lo sợ, không biết nên giải quyết chuyện như thế nào. Thú thực tôi không đủ cản đảm để từ bỏ đứa bé. lúc đó anh đã đi làm, vì thế tôi cũng đã nói ý định của mình với anh. Anh đón nhận khá vui vẻ, và bảo cho anh thời gian để sắp xếp mọi việc rồi sẽ về quê tôi xin phép bố mẹ cho hai đứa làm đám cưới, sinh con xong tôi sẽ đi học tiếp.

 

 

Tin tưởng anh nên tôi đã chờ đợi, 1 tháng rồi 2 tháng trôi qua, cái thai trong bụng cứ lớn dần mà anh vẫn chẳng “quyết” xong. Tôi giục giã thì anh bảo đang chuẩn bị về quê, cứ thế tôi chờ đợi anh…Cho đến một ngày, khi cái thai trong bụng đã được 5 tháng, tôi nghe rầm rang chuyện mọi người bảo anh chuẩn bị kết hôn. Tôi bất ngờ và không tin vào chuyện đó, bởi ngoài tôi ra anh làm gì có người con gái nào khác?

 

Cho đến một hôm, đích thân người bạn thân anh đã kiểm chứng điều đó với tôi, chỉ còn 1 tuần nữa là anh sẽ lấy vợ, con gái sếp trong cơ quan nơi anh làm việc…

 

Tôi choáng vãng, không tin vào sự thật đó, rồi tôi cuống cuồng đi tìm anh trong tuyệt vọng, nhưng anh hiển nhiên tránh mặt tôi và bận lo cho đám cưới. Nhìn thấy anh tay trong tay cùng người vợ sắp cưới bước đi mà tim tôi tan nát, nhìn xuốg đứa con trong bụng đang quấy đạp mà tôi chẳng thể đứng vững nổi.

 

Đau đớn , tuyệt vọng vì bị người yêu phản bội trong tình cảnh không thể tệ hơn, tôi loay hoay không biết mình nên làm gì?. Tôi sợ, sợ hãi vô cùng, tôi phải làm gì với đứa con trong bụng đây? Mẹ con tôi sẽ ra sao đây? Tôi đang đi học, con sinh ra không thể không có cha, trong cơn bước đi loạng choạng giữa đường, tôi bị tai nạn.

 

Lúc tỉnh dậy, tôi đã nằm ở trong bệnh viện, một mình, như bản năng tôi sờ lên bụng mình, nhưng chẳng có cảm giác gì, ngoài vết mổ đau nhói, mọi người cho biết, tôi đã mãi mãi mất đi đứa con của mình, chẳng có ngôn từ nào có thể loạt tả được những nỗi đau mà tôi đã trải qua. Nhưng nỗi đau về thể xác dần cũng nguôi ngoai, nhưng nỗi đau tinh thần thì dường như còn mãi trong tôi, dầy vò, day dứt.

 

 

1 tuần sau tôi xuất viện, đúng ngày cưới của anh, trước lúc về nhà, tôi đã ghé qua nhà hàng nơi anh cử hành hôn lễ, nhìn khuôn mặt vui vẻ, miệng cười hết cỡ của anh đang đón tiếp khách khứa mà tim tôi đau nhói. Anh chẳng hề biết tôi đang như thế nào?, tại sao anh có thể nhẫn tâm đến vậy?, thản nhiên cưới người con gái khác trong khi tôi đang phải trải qua nỗi đau tột cùng về cả thể xác lẫn tinh thần như vậy.

 

Cũng ngay chính lúc đó, tôi đã tự hứa với bản thân mình phải cố gắng, phải thành công để cho con người bội bạc và tàn nhẫn ấy phải hối hận và trả giá vì những gì đã đối xử với tôi. Sau những ngày ấy, dù vết mổ chưa lành, sức khoẻ vẫn còn yếu, nhưng tôi lao vào học như điên như dại, đầu tôi lúc nào cũng đinh ninh, mình phải thành công, thành công…Và tôi không cho phép mình yếu đuối, không cho phép mình từ bỏ, quá khứ chính là động lực để tôi cố gắng.

 

Sau bao nhiêu vất vả, nỗ lực, cuối cùng tôi nhận được một suất học bổng du học toàn phần tại đất nước Úc. Ngày rời khỏi Việt Nam, tôi vẫn thấy tim mình nhói đau khi nghĩ về chuyện cũ, nước mắt vẫn chảy, nhưng lòng thì đầy sự quyết tâm.

 

7 năm bôn ba nơi xứ người, giờ tôi đã là bà chủ của một nhà hàng, tôi chẳng thiếu thứ gì, chỉ có vết thương trong lòng là vẫn chưa bao giờ lành miệng. Ngày bước xuống sân bay, tôi thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm, bao nhiêu năm tha hương, đã dạy tôi lớn khôn và giúp tôi hiểu được rằng, có những thứ chẳng hề xứng đáng để mình phải tự làm đau chính mình lâu đến vậy và chẳng có cách trả thù nào tốt hơn đó là phải sống thật tốt, thật hạnh phúc.

Loading...
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...