Thời này là thời nào mà còn kỳ thị với người dân tộc thiểu số... | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Thời này là thời nào mà còn kỳ thị với người dân tộc thiểu số...

Lớp trẻ ngày nay tiếp cận nhiều với văn hóa hiện đại nên hầu như mọi thứ từ sinh hoạt hàng ngày, ăn mặc, ngôn ngữ, thờ cúng, ma chay, cưới hỏi v.v..., đều giống với người Kinh.

Chào chương trình CSTY! Em có chuyện này nhờ chuyên gia tư vấn giúp em ạ.

 

Em SN 1983, quê ở Thanh Hóa. Hiện em đang yêu một cô gái sn 94 người Cao Lan, quê ở Tuyên Quang, cô ấy cũng có tình cảm thật lòng với em. Tuy nhiên gia đình em đang phản đối gay gắt bởi vẫn còn tư tưởng kì thị với người dân tộc thiểu số. Mọi người cho rằng khác biệt phong tục tập quán, văn hóa, tư tưởng, dân trí, v.v...và v.v... sẽ không thể hòa hợp, hơn nữa khoảng cách xa xôi nên sau này vất vả nhiều nên ra sức ngăn cản. Còn em khi tiếp xúc với cô ấy em cũng được biết, những khác biệt ấy chỉ là của ngày xưa, giờ chỉ còn ở người già.

 

Lớp trẻ ngày nay tiếp cận nhiều với văn hóa hiện đại nên hầu như mọi thứ từ sinh hoạt hàng ngày, ăn mặc, ngôn ngữ, thờ cúng, ma chay, cưới hỏi v.v..., đều giống với người Kinh. Hơn nữa người yêu em đã sống ở thành phố Tuyên Quang từ khi 8 tuổi, hết THPT cũng từng học ĐH Luật ở Hà Nội, tuy nhiên vì một biến cố, gia đình gặp khó khăn mà mới là năm đầu đi học ở Hà Nội, chưa biết tự xoay sở để tiếp tục đi học nên cô ấy phải nghỉ giữa chừng khi chưa học hết 2 kì đầu tiên và đi làm công nhân cho đến nay.

 

Khi em nói cho cô ấy biết về sự phản đối của gia đình, cô ấy rất buồn và đã khóc rất nhiều, cô ấy nói sợ em và cô ấy sẽ không đến được với nhau. Cô ấy có chia sẻ với em khoảng 3 năm trước đây có yêu một người ở Hà Nội được khoảng 2 năm, người đó sinh năm 1984. Gia đình người đó thì muốn anh ta cưới vợ cùng thành phố và đã có mối sẵn để tác hợp.

 

Cô ấy nói anh kia giục cô ấy trở lại HN để xúc tiến cưới hỏi (khi đó cô ấy đang trong miền Nam cùng bố mẹ), còn cô ấy lúc đó còn phải giúp bố mẹ vì mẹ cô ấy mới sinh, bảo anh này chờ khoảng 1 năm. Nhưng rồi người kia nói gia đình giục giã nhiều và muốn cưới luôn trong năm. Em thì nghĩ, có lẽ cũng vì sự kì thị với người DTTS và gia đình phản đối nhiều mà người con trai kia đành bỏ rơi cô ấy để lấy người con gái khác.

 

phong tục tập quán, văn hoá, tư tưởng, dân tr, dân tộc thiểu số, phản đối, cửa sổ tình yêu

 

Giờ em thương và yêu cô ấy thật lòng, những chuyện đã qua không quan trọng bởi cô ấy cũng thật lòng với em, và em cũng không muốn là người làm cho vết thương cũ của cô ấy thức tỉnh, bởi như vậy vết thương ấy sẽ càng đau đớn thêm. Hiện tại em cũng có một cô gái cùng làng quan tâm đến em và muốn tiến tới hôn nhân. Người này học ĐH ở HN và đã đi làm, sinh năm 1990. Nhưng em không có tình cảm hay chút rung động gì với người này.

 

Chuyện này em cũng có nói cho người yêu em biết. Mặt khác gia đình em lại dồn vào và muốn em lấy người này. Em thì thực tâm không muốn, bởi không có tình cảm thì dễ xảy ra kiểu "đồng sàng dị mộng" sau này. Gia đình coi sự quan tâm của em với cô gái Tuyên Quang như là một điều gì đó đáng thất vọng, là điều làm gia đình mất mặt... Mọi sự chủ yếu vẫn là ở em thôi, tuy nhiên để dung hòa được và tiến tới với cô gái Tuyên Quang thật sự gian nan. Hiện tại em rất rối. Đến với cô gái Tuyên Quang làm cả gia đình thất vọng, em rất buồn.

 

Nhưng nếu để lỡ em càng buồn hơn và thương cô ấy nhiều hơn. Cô ấy là người con gái hiền hậu, nhu mỳ và hiểu chuyện, khi em nói chuyên gia đình phản đối, cô ấy đã tâm sự rất nhiều và đã khóc rất nhiều. Cô ấy nói rắng: "Giữa em và gia đình anh, không nên có sự lựa chọn phải không anh?"

 

Em thật sự rối, không biết làm thế nào để dung hòa cả hai bên và mọi người trong gia đình em vui vẻ thực sự khi đón nhận cô ấy. Em mong được sự tư vấn của các chuyên gia của CSTY. Em xin cảm ơn chương trình rất nhiều!

Loading...

Chào em.

 

Đọc thư của em tôi cảm nhận được tâm trạng giằng xé của em trong chuyện tình yêu này. Cô ấy có một quá khứ buồn và gia đình em thì dứt khoát phản đối. Em à, để có thể đi đến 1 kết thúc tốt đẹp trong tình yêu, người ta sẽ phải trải qua không ít chông gai, thử thách. Một trong những thử thách mà những người yêu nhau e ngại nhất đó chính là rào cản gia đình. “Bên tình bên hiếu bên nào nặng hơn” - Chữ hiếu và chữ tình phải nói rất khó dứt khoát, rất đau lòng khi ta phải đứng giữa 2 mặt tình cảm đan xen như vậy.

 

Bố mẹ nào thì cũng lo lắng cho con cái của mình, mong muốn cho con của mình có một cuộc sống gia đình trong tương lai thật hạnh phúc, hơn nữa bố mẹ cũng đã trải qua rất nhiều thăng trầm trong cuộc sống và có nhiều kinh nghiệm nên đưa ra ý kiến mong giúp con lựa chọn một người bạn đời sao cho tốt nhất. Bởi vậy hãy hiểu và thông cảm cho bố mẹ em nhé. Vì chung quy những gì bố mẹ làm là muốn tốt cho em mà thôi.

 

Em chia sẻ rằng, gia đình em chỉ có 1 lý do duy nhất phản đối chuyện tình cảm của em đó là vì cô ấy là người dân tộc, cho rằng khác biệt phong tục tập quán, văn hóa, tư tưởng, dân trí, v.v...và v.v... sẽ không thể hòa hợp, hơn nữa khoảng cách xa xôi nên sau này vất vả nhiều. Chính bản thân em nhận thấy lớp trẻ ngày nay tiếp cận nhiều với văn hóa hiện đại nên hầu như mọi thứ từ sinh hoạt hàng ngày, ăn mặc, ngôn ngữ, thờ cúng, ma chay, cưới hỏi v.v..., đều giống với người Kinh. Hơn nữa người yêu em đã sống ở thành phố Tuyên Quang từ khi 8 tuổi, hết THPT cũng từng học ĐH Luật ở Hà Nội, như vậy lối sống của cô ấy và em ắt hẳn không có khác biệt, hơn nữa giao thông giờ thuận tiện hơn xưa rất nhiều rồi.

 

Không biết em đã từng trình bày những điều này với gia đình hay chưa? Trong gia đình em có ai ủng hộ chuyện tình cảm này của hai em không? Hai em đã làm gì để đấu tranh, thuyết phục gia đình để bảo vệ tình yêu này? Mong muốn là mong muốn của gia đình, còn lựa chọn vẫn là nơi em em ạ.

 

Nếu em yêu cô ấy thật lòng và thật sự muốn đến với cô ấy, tuy việc gia đình em có phản đối cũng xuất phát từ sự lo lắng của người làm cha làm mẹ dành cho con nhưng vấn đề quan trọng ở đây là em có thực sự quyết tâm muốn bảo vệ tình yêu của mình hay không mà thôi. Em nghĩ sao về việc sẽ trao đổi với cô ấy để có thể thống nhất định hướng tương lai cho chuyện tình cảm của hai người và xem xét tình cảm cũng như xác định mong muốn xem cả hai có muốn cùng nhau gắn bó và vượt qua thử thách trước mắt hay không?

 

Em có nghĩ đến việc thực sự nỗ lực trong thuyết phục gia đình, trên cơ sở tôn trọng và lắng nghe những ý kiến của bố mẹ không? Không biết đã bao giờ em đưa bạn gái gặp mặt bố mẹ em để họ có cái nhìn khác về cô ấy chưa? Có thể vì định kiến nên bố mẹ em có suy nghĩ ngăn cản hai em, nhưng nếu được gặp trực tiếp và thấy được cách cư xử của cô ấy sẽ bố mẹ em sẽ nhìn nhận lại. Trong giai đoạn này em cũng không nên có hành động hay lời nói nào gây hiểu lầm với cô gái mà bố mẹ em đang ưng ý, tránh để gia đình em mang hi vọng để rồi càng phản đối chuyện của em và người yêu hiện giờ em nhé.

 

Không ai sinh ra chọn được gia đình, xuất thân. Gia đình cô ấy khó khăn, cô ấy là người DTTS không quan trọng bằng việc cô ấy là người như nào. Dù sao, hạnh phúc thực sự của em mới là điều bố mẹ mong muốn. Việc thuyết phục gia đình đồng ý không phải ngày một ngày hai mà cần thời gian và sự kiên nhẫn của cả hai, bên cạnh đó cả hai cũng cần vun đắp cho tình cảm thêm bền chặt để gia đình thấy được tình cảm của cả hai là chân thành.

 

Sự trưởng thành, tự lập trong cuộc sống sẽ là điểu kiện tiên quyết trong việc bảo vệ tình yêu của hai em. Hai em có thể kiên trì thuyết phục gia đình theo kiểu “mưa dầm thấm lâu”, để gia đình em nhận thấy những điểm tốt ở con người cô ấy. Bên cạnh đó, có thể nhờ sự tác động của những người có tiếng nói trong họ hàng mà có cái nhìn cởi mở tác động đến gia đình em.

 

Nếu hai em thực sự muốn đến với nhau và cũng đã cố gắng thuyết phục mà gia đình em vẫn nhất mực phản đối chuyện tình cảm thì khi đó em có thể chấp nhận coi sự phản đối ấy như điều ngoài ý muốn, ngoài sự kiểm soát của mình để tự quyết định hạnh phúc của mình hay không? Em có đủ can đảm để tự đăng ký kết hôn với cô ấy mà không cần sự cho phép của gia đình không? Hai em lúc này cũng đã đủ trưởng thành để quyết định tương lai hạnh phúc của mình. Có thể điều này khiến họ buồn lòng không muốn nhìn nhận hai em. Nhưng nếu các em yêu thương nhau sống hạnh phúc thì bố mẹ trước sau cũng nhìn nhận hai em mà thôi. Bởi không một bậc cha mẹ nào có thể bỏ con cái được. Có thể ban đầu họ phản đối nhưng bằng minh chứng hạnh phúc của các em sẽ khiến bố mẹ đổi ý, chúc phúc và ghi nhận cuộc hôn nhân này.

 

Nếu em không có niềm tin vào tình cảm này, không có chính kiến thì chuyện lấy cớ, đổ thừa do hoàn cảnh thì dù em có cho rằng mình yêu thương cô ấy như thế nào và dây dưa cũng chỉ làm cho cả hai mệt mỏi và tổn thương mà thôi. Và việc chia tay để mỗi người tìm được hạnh phúc mới phù hợp là điều hai em cần cân nhắc.

 

Hi vọng qua những chia sẻ của chương trình em sẽ đưa ra được những quyết định sáng suốt nhất. Dù kết quả có thế nào cũng chúc hai em hạnh phúc!

CửaSổTìnhYêu
Loading...
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...