Nỗi lòng của người con bị phân biệt đối xử...

Nhiều khi cháu còn nung nấu ý nghĩ cháu sẽ chết. Cháu không tìm thấy niềm vui nào để sống, một hy vọng nào cho cuộc đời của cháu, tương lai của cháu. Thưa các cô chú! Có thể khi đọc đến đây các cô chú sẽ nghĩ là cháu tiêu cực, điên rồ, hay thiểu năng trong suy nghĩ. Tại sao một thanh niên trẻ như cháu lại có suy nghĩ tiêu cực đến vậy. Tại sao một người con như cháu lại phải trốn thoát khỏi gia đình, trốn thoát khỏi vòng tay của bố mẹ. Có nơi nào an toàn hơn chính ngôi nhà của mình. Có ai có thể yêu thương và lo lắng cho mình hơn ngoài bố mẹ. Nhưng sự thực không phải thế đâu các cô chú ơi. Cháu rất khổ tâm khi phải nói ra chuyện của cháu. Cháu xin được kể từ đầu đến cuối câu chuyện của cháu để các cô chú rõ sự tình.

 

Cháu là người con út trong gia đình, trên cháu có anh trai nhưng anh trai cháu học giỏi và đã đi làm. Trước kia, hồi anh cháu còn học đại học, anh cháu học ở Hồ Chí Minh về nhà thì có người ra bến xe đón, và mời dòng họ xuống nhà làm cơm, còn cháu thì học hành ngu nên cháu không được như vậy. Cháu cũng từng học nghề ở Hồ Chí Minh về thì cháu phải đi bộ từ bến xe về nhà, không ai ra đón và về nhà cũng tự pha mì ăn.

 

Giờ anh cháu và cháu đã có gia đình hết rồi; nhưng anh chị cháu làm ăn khá nên hay cho bố mẹ tiền thì bố mẹ đối xử cách khác; còn cháu chạy taxi kiếm từng đồng từng xu 1 thì lại bắt đóng tiền ăn và tiền ở như nhà trọ vậy. Cháu cũng có con nhỏ và cần tiền để nuôi con, nhưng cháu chạy taxi về phải nộp hết cho bố mẹ; thậm chí lương chính còn không có. Mặc dù xe đó là xe của bố cháu bỏ tiền ra mua; nhưng cũng phải cho cháu 1 ít tiền lương rồi cháu trả từ từ sau cũng được.

 

Đằng này cháu chạy ngày nào về phải nộp lại chừng đó, vợ cháu mới giữ được có 17 ngày tiền thì bố mẹ lại than tiền đi đâu hết vậy, rồi trách vợ cháu tiền lương họ trả cho đi sinh sao không nộp cho gia đình này. Vợ cháu sống từ nhỏ đã không có mẹ, giờ chỉ còn có bố nhưng bố lại bị bệnh. Hôm qua bố cháu lại nói vợ cháu là không làm được cái gì cả, trách vợ cháu là ăn bám. Cháu đăng lên facebook than thì lại trách cháu là điên là khùng.

 

Vậy cháu giữ trong người có khi cháu bị trầm cảm ấy chứ, cháu quá mệt mõi với cuộc sống này, 1 bên tình và bên hiếu giờ cháu đứng ở giữa cháu làm sao đây?

Chào cháu!

 

Mọi người vẫn thường nói “mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”, mỗi chúng ta sinh ra trong những hoàn cảnh khác nhau với những tính cách khác nhau. Vì không phải là cháu nên thật khó có ai có thể hiểu được hoàn toàn cháu đang trải qua những điều gì và cảm thấy như thế nào. Chính vì vậy, tôi tin tưởng rằng dù cháu cảm thấy như thế nào hay làm gì cũng đều có những lý do của riêng cháu. Không ai có quyền phán xét là cháu “điên rồ, tiêu cực hay thiểu năng trong suy nghĩ đâu cháu à”.

 

Gia đình đối với nhiều người đó là chốn bình yên, là nơi để trở về để được cảm nhận hơi ấm, để được quan tâm, chia sẻ, bao bọc; nhưng có một số người lại không được may mắn như vậy. Đọc được những lời chia sẻ của cháu ở trong thư tôi nhận thấy rằng dường như từ trước đến nay cháu luôn cảm thấy bị bố mẹ phân biệt đối xử; bố mẹ không yêu thương, quan tâm cháu nhiều bằng người anh trai của cháu. Điều đó khiến cháu cảm thấy tủi thân, và muốn vùng vẫy thoát khỏi nó.

 

Thực tế, mỗi người chúng ta sinh ra ai cũng có những điểm mạnh, điểm yếu riêng, không có ai là hoàn hảo, cháu cũng vậy. Có thể cháu không quá là giỏi giang, kiếm được nhiều tiền để báo hiếu bố mẹ nhưng qua những lời chia sẻ của cháu tôi cảm nhận thấy cháu là một người sống tình cảm, cần cù, chịu khó, và hết lòng yêu thương vợ con, gia đình.

 

Thường bố mẹ nào sinh con ra cũng đều yêu thương con và mong muốn con mình có được cuộc sống tốt đẹp, hạnh phúc nhất; nhưng không phải bố mẹ nào cũng tinh tế trong việc nhận ra được cảm xúc, suy nghĩ của con và biết cách ứng xử với con như thế nào cho phù hợp. Chính vì vậy, nhiều bậc phụ huynh vẫn vô tình làm tổn thương con mà không hề hay biết. Tôi băn khoăn không biết bố mẹ cháu là người như thế nào? Trước đó tình cảm của bố mẹ dành cho cháu ra sao? Từ bao giờ bố mẹ lại có sự phân biệt giữa cháu và anh trai cháu như vậy? Có bao giờ cháu chia sẻ cho bố mẹ biết về những suy nghĩ, cảm xúc của cháu để bố mẹ có thể hiểu cháu nhiều hơn và thay đổi cách ứng xử của mình?

 

Khi chúng ta trưởng thành, ai cũng cần có một cuộc sống độc lập, nhất là khi cháu đã có gia đình nhỏ của riêng mình và có nhiều trách nhiệm ở trên vai. Cuộc sống chung khiến cháu và gia đình nhỏ của cháu có cảm giác bị phụ thuộc, không được thoải mái khi bố mẹ kiểm soát và có những lời không hay như vậy thì cháu đã làm gì để thay đổi? Càng sống cùng nhau càng có nhiều mâu thuẫn và mất đi tình cảm như vậy, có bao giờ cháu nghĩ rằng mình sẽ ra sống riêng và tự độc lập lo lắng cho cuộc sống của mình? Bên tình, bên hiếu, tất nhiên bên nào cũng đều quan trọng cả cháu à; nên nếu như trong trường hợp mình vẫn còn cách để không phải rơi vào sự lựa chọn khó khăn đó thì thử cố gắng hết tất cả mọi cách xem thế nào.

 

Bên cạnh đó, cháu cũng có thể tìm cách để bố mẹ có thể biết và hiểu được những cảm xúc của cháu, đồng thời giúp bố mẹ nhìn nhận lại cách hành xử của mình với các con cháu nhé! Giá trị của một người là tự mình mang lại cho mình chứ không phải chờ người khác mang lại cho mình, bởi vậy cháu hãy cứ sống tốt nhất có thể trong khả năng của mình, sớm muộn cháu cũng sẽ được mọi người nhìn nhận thôi.

 

Chúc cháu mạnh mẽ và có thể giải quyết tốt vấn đề của mình!

- Gửi Câu Hỏi về chương trình Tại Đây.
- Tư vấn Trực Tiếp với Chuyên Gia gọi 1900 6802
CửaSổTìnhYêu
Loading...
Chuyên mục:
Loading...
Tôi thật sự buồn và thất vọng vì ai cũng nói tôi thật là may mắn khi lấy được vào một gia đình...
Xin chào chương trình.em có việc xin nhờ chương trình tư vấn giúp. Em năm nay 25 tuổi, chồng...
Chào chương trình! Em viết thư cho chương trình trong lúc đang rất bối rối xin được chương trình...
Xin chào chưởng trình của sổ tình yêu, tôi cảm thấy cuộc sống thật bế tắc và mệt mỏi nên muốn...
Em lấy vợ được mấy năm rồi, chúng em cũng có một bé trai được hơn 4 tuổi rồi. Nhưng sau khi kết...
Chị em năm nay 23 tuổi, đã có một đứa con trai. Nhưng vì cuộc sống giữa vợ chồng chị thường có...
Em lấy chồng đã được 3 năm có 2 con giữa 2 vợ chồng vẫn bình thường chỉ trừ chuyện là chồng em...
Em và chồng lấy nhau gần 4 năm đã có 2 con trai gái đủ cả, khi yêu chúng em chỉ quen trong thời...
(20.05 - 06:05) - Mình và người ấy yêu nhau vừa tròn một năm, nhưng nó không đơn thuần là tình...
(20.05 - 05:05) - Em chào chương trình. Em có một vấn đề muốn thắc mắc mong được chuyên gia tư...
(20.05 - 03:05) - Xin chào chương trình. Em tên Axx, năm nay 25 tuổi. Em đã kết hôn được 3 năm....
(20.05 - 02:05) - Năm nay em 22 tuổi, chuyện là vào năm 17 tuổi sau khi thủ dâm thì em có phát...
(20.05 - 02:05) - Cho em hỏi bác sĩ về da liễu . Hiện thì trên phần da bao quanh tinh hoàn của em...
(20.05 - 12:05) - Nếu chưa dậy thì mà quan hệ tình dục thì có sao không ạ? Em mới 12 tuổi và chưa...
Có thể bạn quan tâm
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.