Thắt ống dẫn tinh vẫn có con | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Thắt ống dẫn tinh vẫn có con

Ông Khi bị thương ở dương vật nhưng suốt 44 năm không làm 'mất lòng' vợ. Thậm chí, ông đã đi thắt ống dẫn tinh mà vẫn có con.

Ông Lê Văn Khi, 75 tuổi, trú tại thôn 3, xã Điện Dương, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Thời chiến tranh, ông 17 lần bị thương, dù vậy sức khoẻ vẫn tốt. Ông làm nông, thanh niên không theo kịp. Mọi việc chân tay trong nhà, ngoài vườn, dù nặng dù nhẹ, một mình ông cáng đáng, kể cả xây nhà, ông tự làm tuốt. Có lẽ ông khoẻ vì… cười nhiều, nụ cười hồn hậu phô hết cả răng, đôi mắt nhắm tít lại.

 

Thời chống Mỹ, từ thôn đội trưởng lên chủ tịch xã Cẩm Hải (Điện Dương bây giờ), ông đã trải qua hàng chục trận đánh, bị thương 17 lần, hiện nay vẫn còn nhiều mảnh đạn trong người, trong đó, có một viên bi sắt to như hạt bắp nằm ngay giữa dương vật.

 

Lần đó vào năm 1970. Tiểu đội ông 10 người đi ra trảng cát lấy gạo do cơ sở cất giấu. Đi chưa đến nơi cất gạo, cả tiểu đổi đã bị phát hiện, giặc bấm nổ quả mìn định hướng, giết chết 4 người và làm bị thương 3 người, trong đó có ông.

 

“Bị viên bi sắt của mìn định hướng găm ngay vào dương vật, đau tức không chịu nổi, tôi ngất đi. Đồng đội cõng tôi về căn cứ. Thời chiến tranh, điều kiện y tế thiếu thốn nên không ai mổ để lấy viên bi ra. Tôi đành mang nó suốt 44 năm nay. Mỗi khi trời chuyển, dương vật buốt chịu không thấu”, ông kể.

 

Ở tuổi 75, ông Khi vẫn có sức khỏe rất dẻo dai.

 

Ở tuổi 75, ông Khi vẫn có sức khỏe rất dẻo dai.

 

Lúc đó, ông đã có vợ và 2 con. Vợ con đều đang ở trong khu dồn dân nên ông không có điều kiện để “kiểm tra” mình có còn làm chồng được không. Cuộc chiến tranh đang ác liệt, không có thời gian, tâm trí để ông băn khoăn về chuyện đó. Đến 1972, khi ta phá khu dồn dân, ông mới gặp lại vợ. “Mọi chuyện diễn ra ngon lành, không trục trặc gì, tôi không nói và vợ cũng không biết”, ông nói và theo thói quen lại há miệng cười, mắt tít lại.

 

50 năm qua, vợ chồng ông Khi bà Thuẩn đã sống hạnh phúc bên nhau, có với nhau 6 người con, bất chấp những trở ngại về cơ thể của ông do chiến tranh gây ra. Khi ông kể lại chi tiết này, vợ ông (bà Trương Thị Thuẩn, 70 tuổi), ngồi bên cạnh cười bẽn lẽn, vẻ e thẹn nói: “Ai biết ông bị… như vậy. Thì thấy cũng bình thường, đâu có khác chi”.

 

Trong Giấy chứng nhận bị thương do UBND huyện Điện Bàn cấp, phần các vết thương có ghi rõ: ông bị một vết ở đầu, một vết ở ngực, 3 vết ở chân trái, một vết ở dương vật…

 

 

Với viên bi nặng và nhức buốt, nhưng ông vẫn có thêm 3 người con nữa. Vì có đến 5 con, toàn là gái, trong khi gia đình quá khó khăn nên ông đăng ký tự nguyện đi đình sản nam vào năm 1988. Ông ra Trung tâm chăm sóc bà mẹ và trẻ em ở Đà Nẵng để thắt ống dẫn tinh.

 

Oái ăm thay, ông thắt xong, một năm sau, vợ lại mang bầu. Bản tính hiền lành, chất phác, ông coi chuyện đó là bình thường, trong khi làng xóm xì xầm, người trong họ tộc đều nghi ngờ, phẫn nộ. Chuyện ông mang bi sắt trong dương vật có con đã khiến nhiều người bán tín bán nghi, bây giờ đến chuyện thắt ống dẫn tinh mà còn có con, khiến giọt nước nghi ngờ trong tộc họ tràn ly. Mọi ánh mắt giận dữ đều đổ dồn về phía bà Thuẩn. 

 

Giấy nhứng nhận bị thương của UBND huyện Điện Bàn cho biết ông còn một mảnh đạn trong dương vật.

Giấy nhứng nhận bị thương của UBND huyện Điện Bàn cho biết ông còn một mảnh đạn trong dương vật.

 

Bà cười nói: “Nhiều người làm dữ lắm, nói nặng, nói nhẹ đủ kiểu. Nhưng tôi vẫn bình thường. Mình có làm chi sai đâu mà sợ”. Tộc họ không để yên, cử một người cháu ruột chở ông ra Trung tâm Chăm sóc bà mẹ và Trẻ em ở Đà Nẵng đề nghị kiểm tra. “Khi nghe tôi nói vợ có bầu, không ai không cười vì nghĩ tôi nói xạo. Sau đó một người đưa cho tôi cái lọ bảo vào phòng vệ sinh lấy tinh. Tôi lấy ra, họ đưa lên kính hiển vi xem, rồi tất cả ồ lên. Thì ra, tôi vẫn còn làm cha được. Giám đốc trung tâm gọi chú cháu tôi đến, xin lỗi, thú nhận là trường hợp của tôi lỗi do trung tâm”.

 

Ngày 11/3, Trung tâm Chăm sóc sức khoẻ sinh sản Đà Nẵng cho biết rằng không nhớ chính xác về trường hợp ông Khi nhưng khẳng định rằng trường hợp thắt ống dẫn tinh xong vẫn có con là có, tỷ lệ này chiếm 1%.

Riêng ông Khi vô cùng cảm ơn cái 1% này, nhờ “cắt lộn dây tinh” ( ông tự giải thích về trường hợp của mình như thế, cũng như với viên bi sắt, ông cho là “nhờ nằm trật dây tinh”) mà ông có được một cậu con trai rồi ông cười ha hả sung sướng.

 

Ngoài việc hy hữu này, ông Khi còn có một "khả năng" đặc biệt, đó là không có mạch. Ông đến bệnh viện nào là bệnh viện đó nháo nhác. Hết y tá đến bác sĩ "thi nhau" đo huyết áp, bắt mạch cho ông, nhưng càng đo, càng bắt, càng lúng túng.

 

Ông Khi phát hiện mình "khác người" từ năm 1995. Ông là cán bộ có công nên cứ 5 năm một lần được Trung tâm Nuôi dưỡng và điều dưỡng người có công Quảng Nam (đóng tại Cẩm Hà, Hội An) cho đi an dưỡng một lần. Đợt an dưỡng kéo dài 8 ngày, nhưng ông chỉ ở đúng một buổi là bị “đuổi” về.

 

Việc đầu tiên trung tâm thực hiện là cho nhân viên bắt mạch, đo huyết áp ông Khi để nắm vài thông tin về sức khoẻ. Giám đốc trung tâm, bác sĩ Tôn Thất Hoàng, nói: "Đây là cơ sở điều dưỡng chứ không phải điều trị, chúng tôi chỉ khám sơ, nếu ai có bệnh thì giới thiệu đến bệnh viện điều trị…". Tuy nhiên, cái chuyện khám sơ đó lại làm nhân viên trung tâm toát cả mồ hôi vì tìm mãi không ra mạch và đo mãi cũng không ra huyết áp của ông Khi.

Nhân viên báo cáo lên giám đốc. Giám đốc trực tiếp bắt, rồi đo, nhưng càng bắt, càng đo, càng... sợ. “Họ nghĩ tôi chết đến nơi rồi, chứ người sống ai lại không có mạch. Vậy nên giám đốc bảo Phòng Chính sách của trung tâm chi cho tôi 700.000 đồng (chế độ đối với người không đi an dưỡng) và mời thẳng tôi ra cửa, bảo về nhà nhanh”, ông Khi kể lại và há miệng cười khùng khục.

Ông Khi về nhà, kể lại với vợ con, ai nghe cũng cười. Mạch, huyết áp là gì, những con người hồn nhiên này không quan trọng, miễn là không đau ốm và làm việc bình thường.

50 năm qua, vợ chồng ông Khi  bà Thuẩn đã sống hạnh phúc bên nhau, có với nhau 6 người con, bất chấp những trở ngại về cơ thể của ông do chiến tranh gây ra.

50 năm qua, vợ chồng ông Khi – bà Thuẩn đã sống hạnh phúc bên nhau, có với nhau 6 người con, bất chấp những trở ngại về cơ thể của ông do chiến tranh gây ra.

Lúc nào đau ốm phải đến bệnh viện, ông Khi đều mang theo sổ bảo hiểm y tế. Tại đây, tất cả các trang có phần đón tiếp (phần I) không thấy ghi bất cứ chữ gì, từ mạch, nhịp thở, huyết áp, nhiệt độ cho đến cân nặng… "Họ đo không được huyết áp là đưa tôi lên thẳng giám đốc liền, chẳng ai còn nghĩ đến chuyện tôi nặng bao nhiêu", ông Khi kể.

Năm 2012, một đêm ông Khi bị đau tức ngực dữ dội. Ông đến Bệnh viện Đa khoa khu vực Quảng Nam (Vĩnh Điện, Điện Bàn) và gây nên một phen nháo nhác ở đây. Y tá, bác sĩ của nhiều khoa xúm vô “vật lộn” với mạch và huyết áp của ông đến mấy giờ đồng hồ.

 

Sau cùng, các bác sĩ cùng hội chẩn và bảo ông gọi con gái ( là chị Lê Thị Hoa, đang là cán bộ bộ phận Bảo trợ xã hội của Phòng Lao động Thương Binh Xã hội huyện Điện Bàn) đến, cho biết tình trạng mạch và huyết áp của ông là “chưa từng gặp”; rồi cho xe chở ông ra Bệnh viện Đa khoa TP Đà Nẵng. Tại đây, nhân viên bệnh viện lại “khốn khổ” với mạch và huyết áp của ông đến 16h chiều và sau cùng đành cho ông về nhà.

Đến năm 2013, không thể chịu nổi những cơn đau tức ngực, ông Khi lại lên Bệnh viện Đa khoa khu vực Quảng Nam và tiếp tục được chở ra Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng, lần này ông được cho nhập viện. Ông ở lại 4 tuần, uống nhiều thuốc cho đến khi đỡ tức ngực mới về.

 

Bác sĩ Võ Đôn, Giám đốc Bệnh viện Đa khoa khu vực Quảng Nam, nói: “Trong y văn thế giới có nhắc đến trường hợp này, từ chuyên môn gọi là vô mạch. Thế giới chắc là có, còn trong nước mình có hay không, tôi không biết, nhưng cá nhân tôi trừ trường hợp ông Khi thì chưa gặp bao giờ”.

Một bác sĩ ở Bệnh viện Đa khoa khu vực Quảng Nam có nói rằng, người mắc bệnh này máu chảy rất chậm, yếu, dẫn đến thiếu máu ở các chi nên tay, chân thường lạnh. Ông Khi cho biết, lúc trời nắng nóng, sờ vào tay ông, thậm chí bả vai, lưng, ngực đều thấy lạnh. Tuy nhiên, ông lại cười tít mắt: "Da lạnh kệ nó, bác ít khi thấy lạnh, mùa này bác có bao giờ mặc áo lạnh đâu".

Vợ ông nói, cả chục năm nay, ông Khi mất ngủ. Ông uống thuốc rồi uống bia… cho say để ngủ, nhưng vẫn không ngủ được. Lạ là dù đêm mất ngủ, nhưng ngày ông vẫn làm việc bình thường. Chỉ 2 năm nay, khi xuất hiện cơn đau tức ngực, ông mới thấy mình xuống sức.

 

Theo Dân Việt
Loading...
Có thể bạn quan tâm
Loading...