Tôi cô đơn trong chính ngôi nhà của mình!

Thời gian bên nhau chưa thật dài nhưng cũng đủ để hiểu tính cách của nhau. Khi khó khăn tôi thấy còn có vợ có chồng chia sẻ, đến khi cuộc sống dễ chịu thì mọi thứ khác đi nhiều. Anh về muộn hơn bữa cơm tối các con tôi thèm hình bóng của cha bởi sự có mặt của anh cũng thưa dần.

Tôi cô đơn trong chính ngôi nhà của mình Là một giáo viên THPT tôi đã kết hôn với anh được 10 năm. Thời gian bên nhau chưa thật dài nhưng cũng đủ để hiểu tính cách của nhau. Khi khó khăn tôi thấy còn có vợ có chồng chia sẻ, đến khi cuộc sống dễ chịu thì mọi thứ khác đi nhiều.

 

Tôi cô đơn trong chính ngôi nhà của mình!

 

Anh về muộn hơn bữa cơm tối các con tôi thèm hình bóng của cha bởi sự có mặt của anh cũng thưa dần. Anh tự cho mình quyền được xả hơi tụ tập bạn bè có hôm quá nửa đêm mới về. Tôi luôn giật mình mỗi khi nghe tiếng xe qua ngõ bởi tưởng anh về, càng ngóng tôi càng thất vọng. Anh hay cáu giận hơn và sẵn sàng ném về phía tôi những lời lẽ thô tục. Là giáo viên dạy Văn có lẽ tâm hồn tôi dễ nhạy cảm, dễ đau và lâu lành vết thương lòng. Có lẽ đau lòng nhất là mỗi khi cáu giận anh luôn nói: "Cô thử nhìn cô xem,cái mặt cô mà kiếm được tiền cho cái nhà này", "cô chẳng giúp gì cho chồng con, không giúp tôi trả nợ". Là giáo viên lương của tôi được hơn 5 triệu đồng tôi dành cả cho các bữa ăn, chi tiêu trong gia đình nên không tiết kiệm được gì, những khi có chút ít tiền thêm ngoài tôi lại sắm sửa quần áo cho con. Con bé anh đòi hỏi tôi chăm sóc con thật chuẩn nhưng lại muốn tôi phải kinh doanh hay làm thêm gì đó ngoài giờ lên lớp. Anh đặt cho tôi quá nhiều mục tiêu: đẻ thêm con thứ ba để có con trai, học cao học và giờ là kiếm việc làm thêm...

 

Tôi có cảm giác anh muốn khai thác tôi, vắt kiệt sức lực của tôi. Dẫu tôi biết làm thêm sẽ có tiền cuộc sống sẽ tiện nghi hơn nhưng sức lực tôi có hạn Tôi không dám so sánh đồng nghiệp xung quanh mình họ có lương như tôi, họ có thời gian chỉ chuyên tâm công việc được chồng quan tâm. Tối về anh nằm ngủ hoặc trên ghế hoặc với con. Chúng tôi tự li thân dù chẳng ai chủ động tuyên bố. Tôi giống như cái bóng vô hình. Anh bỏ mặc tôi, làm ngơ trước cảm xúc của tôi. Ở tuổi 34 tôi thấy mọi thứ thật tệ, cuộc sống của tôi đang bị hủy hoại, tôi không được tôn trọng, tôi bị tước quyền được yêu thương. Tôi nghĩ khi tình yêu không đủ lớn con người sẽ không đủ tình thương, sự rộng lượng, chia sẻ, thông cảm cho bạn đời của mình. Tôi cô đơn đến mức muốn gào thét lên thật to. Những khi lên lớp giảng bài trong một phút giây nào đó tôi phải kìm nén lòng mình để không bật khóc trước học trò đồng nghiệp. Tuổi trẻ của tôi đang trôi đi vô nghĩa. Hằng đêm tôi phải đối diện với sự cô đơn và tôi có cảm giác đó là cách anh đang trừng phạt tôi khi không hài lòng điều gì đó thay vì góp ý cho tôi thấy cái sai của mình. Tuổi 34 tôi đã hiểu cái gọi là bạo lực tinh thần gia đình là gì. Nhiều lúc tôi thấy mình thật đáng thương. Cuộc sống của tôi mãi thế này sao? Rồi tôi sẽ không còn trẻ nữa để tận hưởng những hạnh phúc trong đời. Tôi không dám tâm sự cùng ai về những suy nghĩ ước muốn khát khao trong mình. tôi cũng không muốn nghĩ đến chuyện sẽ tìm sự quan tâm của một người đàn ông khác bởi tôi cảm thấy như thế tôi còn trở nên thảm hại hơn nhiều.

CSTY
Ý kiến bạn đọc
15.7.2020 - Em phải làm gì khi bị 1 tập thể rất nhiều người ghét trong trường học. Vì có 1 quá...
15.7.2020 - Hôm trước em với bạn gái em có cãi nhau vì một số chuyện riêng, do không kiểm soát...
14.7.2020 - Sau đó tình cảm giữa em và cậu ấy trở lại bình thường nhưng em vẫn ngại vì em luôn...
14.7.2020 - Em và bạn đã chơi với nhau 9 năm rồi ạ, tình bạn tình tri kỷ của bọn em rất đẹp ạ....
13.7.2020 - Tưởng nỗi đau mất con, chồng sẽ thương vợ hơn, nhưng không anh ấy đi gái và để lại...
13.7.2020 - Có những lúc bạn ý nói chuyện với các bạn nữ khác về game rất thân thiết. Thế là em...
13.7.2020 - Giờ em rất phân vân, vì bạn gái cũ của em đang mang thai nhưng bạn ý không muốn bỏ đi...
13.7.2020 - Nó bảo sẽ phải sống với căn bệnh này, nó không dứt ra được. Em đã nhiều lần giải...
Có thể bạn quan tâm