Nếu đã là tình yêu, đừng mặc cả! | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Nếu đã là tình yêu, đừng mặc cả!

Nếu đã là chuyện tình cảm, chủ động hay bị động có gì là khác nhau? Những cô gái như chúng tôi, cũng đã từng được một vài người để ý, cũng đã từng được một ai đó ngỏ lời, nhưng chúng tôi đã không thể cảm nhận được sự rung động với họ nên chối từ và tiếp tục tìm kiếm mảnh ghép thực sự của mình.

 

Những ngày này thành phố phủ mưa ướt lạnh, tôi gói ghém bản thân sau những ô cửa kính, nhìn theo những vệt nước chảy dài, tâm tình cũng rơi rớt mấy nhịp. Chắc vì thế nên tôi trở nên trầm tĩnh hơn, lặng lẽ hơn, và có lẽ là vì lạnh mà thu mình vào nhiều hơn. Những lúc thế này, chỉ có bản thân và quyển sổ tay làm bạn, chỉ còn tôi và thế giới của riêng tôi, chỉ vậy. Rồi tôi lại viết, những bức thư tôi gửi cho những người tôi nhớ tới, những mẩu cảm xúc rời rạc rơi rớt trong từng câu chữ, cả những điều thật tâm muốn nói với họ mà chẳng đủ can đảm thốt nên lời.
 
Ngày còn cùng nhau, có lần anh hỏi tôi: “Sao cứ nhất quyết cố chấp với anh như thế?”. Ngày đó tôi chỉ cười trừ rồi đùa cợt với anh. Mãi sau này, vào một đêm gió lạnh, chợt nhớ ra ngày hôm đó, tôi bước xuống giường, bật đèn, mở sổ rồi viết câu trả lời thực sư: “Em chỉ nghĩ là, chẳng biết thời gian của chúng ta còn bao lâu nữa, chỉ sợ một ngày chẳng ngờ vòng đời này kết thúc mà vẫn chưa kịp yêu thương anh… Thời gian của em chỉ có hạn, cuộc sống ai nói trước được điều gì và chắc gì có kiếp sau mà hứa hẹn chờ nhau”. Tôi không biết có cô gái nào mang ý nghĩ khờ dại này như tôi để đi yêu một người hay không. Tôi cũng biết ở ngoài kia có nhiều cô gái bản lĩnh hơn tôi, trở thành đóa hoa kiêu hãnh mà nhiều người đàn ông muốn với tới. Còn tôi ngày đó đã chủ động và cố chấp với anh, đến mức chẳng ít người lắc đầu nói tôi mù quáng. Quả thực, cuối cùng thì chúng tôi cũng bên nhau, nhưng chỉ trong thời gian ngắn ngủi và khép lại bằng một kết thúc lặng lẽ, lặng lẽ đến mức cảm thấy nghẹt thở và chơi vơi…

 

 

 

Sau đó những người xung quanh tôi thường nói với tôi rằng: “Đàn ông họ là những kẻ cả thèm chóng chán, con gái muốn được yêu nhiều thì phải tỏ ra kiêu ngạo mới bền lâu”. Tôi không đủ am tường để phán xét điều đó đúng hay sai. Hẳn nhiên phái mạnh vốn dĩ mang trong mình bản tính chinh phục, những thứ họ dễ dàng có được thường không được họ trân quý. Nhưng bạn thân mến ơi, nếu đã là chuyện tình cảm, chủ động hay bị động có gì là khác nhau? Những cô gái như chúng tôi, cũng đã từng được một vài người để ý, cũng đã từng được một ai đó ngỏ lời, nhưng chúng tôi đã không thể cảm nhận được sự rung động với họ nên chối từ và tiếp tục tìm kiếm mảnh ghép thực sự của mình. Rồi thì một ngày chúng tôi gặp được một người như thế, họ chẳng làm gì nhưng chúng tôi vẫn cứ vấn vương, họ chẳng cố tình nhưng vẫn để lại trong chúng tôi thương nhớ rồi vô tình khiến chúng tôi thành những kẻ si mê khờ khạo. Vậy thì, sau chừng ấy tháng năm chờ đợi và kiếm tìm, vì lý do gì mà chúng tôi phải để lỡ? Vì là con gái phải giữ lấy cái “giá” của mình ư? Thử hình dung mà xem, khi bạn gặp được người mà bạn biết chắc rằng đó là người bạn muốn có được và yêu thương, nhưng bạn chọn cách hững hờ với anh ấy và chờ đợi anh ấy tiến bước tới bạn. Có thể bạn sẽ may mắn khi anh ấy muốn đến gần bạn thật, nhưng bất ngờ, trên con đường tìm đến bạn, lối đi của anh ấy bị cắt ngang bởi một cô gái khác tha thiết với anh ấy, cố chấp, và thật tâm với anh ấy, bạn có chắc rằng anh ấy sẽ không rẽ sang một lối khác, nơi đích đến không còn là bạn? Khi ấy, thử nghĩ mà xem, bạn hay cô gái kia mới là kẻ khờ dại? Cái “giá” của bạn đáng quý hơn hay tình yêu mới thật sự là thứ đáng trân giữ? Hẳn nhiên, tôi chẳng muốn phân bua hay thuyết giảng những cô gái nên làm thế nào mới đúng, chỉ là, bạn biết đấy, nếu đã là tình yêu, xin đừng bao giờ mặc cả!

 

Theo GUU
Có thể bạn quan tâm