Phải chăng: Tu trăm năm mới đi chung thuyền, tu ngàn năm mới nên duyên chồng vợ?

Người ta thường kháo nhau: “Tu trăm năm mới đi chung thuyền, tu ngàn năm mới nên duyên chồng vợ”. Nhân duyên vợ chồng phải trải qua nhiều kiếp mới đến được với nhau. Nhưng tại sao đến kiếp này lại có “duyên đầy”, “duyên khuyết”?

 

Hôn nhân là việc đại sự lớn trong đời mỗi con người. Nhưng ngày nay thái độ của chúng ta với hôn nhân lại phát sinh rất nhiều vấn đề xã hội: bạo lực gia đình, chiến tranh lạnh, ngoại tình, sống thử,… khiến cho ý nghĩa thiêng liêng của tình yêu bị tiêu giảm. Theo đó, là các căn bệnh ảnh hưởng đến lối sống do “yêu sai” mà thành.

Thời xưa, ngoài chữ “tình”, vợ chồng sống với nhau còn vì hai chữ “ân nghĩa”. Người xưa quan niệm: “Tu trăm năm mới đi chung một chuyến thuyền, tu ngàn năm mới nên duyên vợ chồng”. Hai con người xa lạ không quen biết bất ngờ quen nhau và đi chung một đường, đều là do nhân duyên tiền định.

Có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao trong bao la biển người, ta gặp được người này mà không phải người kia? Tại sao giữa ta và người đó tái ngộ trong hoàn cảnh này? Tại sao chúng ta lại cưới nhau? Phải chăng chúng ta đã biết nhau trước ở một nơi nào đó, trên một con thuyền trôi dạt trên dòng sông duyên phận?

Thời xa xưa, ân nghĩa là điều đặt cao hơn tình yêu. Tình yêu được xây dựng trên cơ sở hôn nhân, như vậy mới theo đúng trật tự, mới được củng cố vững chắc, hợp tình hợp lý và cũng mới được xã hội công nhận và tôn trọng. Tất cả tình yêu không dựa trên cơ sở này đều không được cho phép, và đều là vi phạm đạo lý lễ giáo.

Cũng từ quan niệm đó nên thái độ của người xưa đối với vấn đề hôn nhân là nhân nghĩa đặt lên đầu, trước đến là duyên phận, tiếp đến nữa là lễ giáo, và tình dục là cuối cùng. Thái độ ấy của con người thời nay lại đi ngược hoàn toàn, đầu đuôi lẫn lộn. Dẫn đến nhiều ngõ cụt tình yêu không lối thoát.

Thời Xuân Thu – Chiến Quốc, ở nước Tề có một vị hiền tướng nổi tiếng tài giỏi tên là Yến Anh. Tề Cảnh Công là vua nước Tề muốn gả con gái yêu cho Yến Anh, bèn đến nhà ông uống rượu. Trong lúc nghe rượu thưởng nhạc, Cảnh Công trông thấy vợ của Yến Anh, liền hỏi: “Đây là thê tử của khanh à?”.

Yến Anh trả lời: “Đúng vậy”. Cảnh Công nói: “Cô ta vừa già vừa xấu. Ta có một đứa con gái, tuổi còn trẻ lại xinh đẹp, muốn xin gả cho tiên sinh”.

Yến Tử lập tức đứng dậy, cung kính trả lời: “Vợ của tôi nay vừa già vừa xấu, nhưng xưa kia khi nàng còn trẻ đẹp tôi đã cùng nàng chung sống lâu dài. Khi nàng còn trẻ đẹp, nàng đã trao thân gửi phận cho tôi nguyện cùng chung sống trọn đời. Nàng đã phó thác cuộc đời cho tôi, và tôi đã tiếp nhận lòng tin cậy của nàng. Nay chúa công muốn ban con gái của ngài cho tôi, nhưng làm sao tôi có thể phụ bạc lòng tin của thê tử cho được?”. Yến Tử bái mấy bái xin tạ ơn và từ chối.

Có một lần, Điền Vô Vũ gặp Yến Tử ở nhà một mình và gặp một người phụ nữ trong nhà bước ra, quần áo giản tiện, mái tóc đã bạc. Điền Vô Vũ chế giễu Yến Tử, nói: “Người đàn bà đó là ai vậy?”

Yến Tử trả lời: “Là thê tử của ta”.

Điền Vô Vũ nói: “Ngài là quan lớn đầu triều, thực ấp điền thuế thu vào bảy mươi vạn, tại sao lại nhận bà lão này làm vợ?”.

Yến Tử trả lời, “Ta nghe nói, bỏ rơi một người vợ già là loạn đạo, thú vui lấy thêm thê thiếp trẻ tuổi là dâm đãng. Thấy sắc đẹp quên điều đại nghĩa, thấy phú quý vứt bỏ nhân luân, đó là xa rời đạo đức. Yến Anh ta làm sao có thể hành vi dâm loạn, bất chấp nhân luân, chà đạp đạo đức cổ kim như thế được?”.

Một lần khác, có một thợ khéo là nữ nhân xin làm tôi tớ cho nhà Yến Tử, nói rằng: “Tôi là dân thường đến từ cửa đông thành, mong được gửi thân nơi nhà Ngài, xin được làm hầu thiếp”.

Yến Tử nói: “Đến hôm nay ta mới nhận ra mình không phải là kẻ hiền đức! Thời xưa kẻ chấp chưởng việc triều chính, đều để nhân sỹ, nông phu, nhân công, lái buôn ở tại chốn riêng biệt, nam nữ phân biệt không giao vãng với nhau. Thế nên nhân sỹ không phạm điều tà ác, nữ nhân không phạm điều dâm ô. Ngày nay ta quản lý quốc gia trăm họ, lại có nữ nhân muốn làm người của ta, nhất định là do ta có biểu hiện háo sắc, có hành vi không liêm chính”. Vì thế không tiếp nạp nữ nhân này.

Có rất nhiều cô gái muốn trao thân gửi phận làm thê thiếp cho Yến Tử nhưng chàng từ chối và tự trách bản thân có phải “chưa đủ liêm chính” để người khác phải ngỏ lời. Đó chính là điều mà rất ít đàn ông thời nay tự tiết chế được khi đứng trước “lời mời mọc” của một cô gái đẹp.

Con người ta gặp nhau là do “duyên”, ở với nhau là “nợ”. Nhưng một tình yêu đích thực luôn trân trọng cái “nợ yêu thương” mà họ phải gánh trong đời. Đứng trước cám dỗ người ta lại biết cách chối từ, và nhớ đến ân nghĩa một thời trải qua. Người nghĩ được vậy là người trọng "nhân duyên".

Gieo duyên lành, gặt duyên tốt, không hề sai.

Khi mới yêu nhau, chúng ta không tự hỏi, lý do nào chúng ta đến với nhau? Nhưng đến nửa đời người hoặc hơn, mỗi người lại nhận ra ý nghĩa của lần gặp gỡ đầu tiên, lần anh gặp em trong một quán cà phê, lần em đánh rơi món đồ anh nhặt lại, hay một lần chúng ta học chung trong một lớp học nào đó…. Ý trời đã sắp đặt?

Mỗi người có thể tin hoặc không tin vào nhân duyên. Nhưng bất kỳ ai đến với hôn nhân chắc chắn ý thức rõ một chuyện cho cả 2 người, đó là việc cùng nhau xây đắp hạnh phúc. Những người không cất công xây dựng hạnh phúc khi buông bỏ sẽ thấy đau khổ và ân hận. Còn người chuyên tâm sẽ thấy vô thường, thanh thản.

Khi hai người phải đối diện với những mâu thuẫn trong đời sống vợ chồng, hãy hiểu rằng chịu khổ không phải là điều bất hạnh, thực ra đó là lúc nợ vay phải trả, hãy đối diện với những khó khăn đó bằng thiện tâm và thái độ bình tĩnh. Một khi thấy lòng mình không còn dậy sóng nữa, bạn sẽ đến được cảnh giới an yên.

Dù sao vợ chồng cũng đã đi chung thuyền, kiếp này nếu không đi hết dòng thì kiếp sau sẽ gặp lại. Khi ấy chính chúng ta cũng không nhận ra rằng, ấy thật sự là con thuyền đã đi rồi, duyên nợ kiếp trước chưa tận, thuyền lại trôi tiếp cho đến cuối dòng.

 

vợ chồng, duyên phận, blog, cua so tinh yeu

Ảnh chỉ có tính chất minh họa.

Theo webtretho
Có thể bạn quan tâm