Tình đầu dẫu đã qua nhưng suốt cuộc đời chẳng ai có thể quên được | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Tình đầu dẫu đã qua nhưng suốt cuộc đời chẳng ai có thể quên được

Những năm tháng đó, người đã nắm tay ta đi suốt chặng đường tuổi trẻ, thanh xuân ấy ta chẳng có gì, chỉ có tình yêu trong trẻo nhất và tấm lòng chân thành nơi ta dành trọn vẹn cho người.


Có những khi ta thở dài tiếc nuối, thanh xuân của ta trôi nhanh tự bao giờ, thanh xuân ngắn ngủi, nhanh như một lần chớp mắt, khi ta nhận ra ta đã già đi và thời gian chẳng hề chờ đợi. Ta nhận được những gì sau những ngày tươi đẹp đó? Nhắc lại với bản thân rằng năm ấy ta đã từng yêu, đã từng tổn thương, đã từng buồn đau sầu muộn, là những quãng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ để ta nhắc nhớ về những ngày tháng tươi xanh với khát vọng căng tràn lồng ngực.

Bao nhiêu năm qua đó, hẳn tình đầu là thứ dẫu đã qua nhưng suốt cuộc đời này ta chẳng thể nào quên được. Là những khi nhớ về ta lại khắc khoải, lại tiếc nuối, là những năm tháng tươi đẹp đó ta đã dành trọn những gì ta đã có, là tuổi trẻ, là giấc mơ nông nổi. Ngoái đầu nhìn lại những kỉ niệm cũ, người cũ đã từng thương, năm tháng từng hạnh phúc thật sự tiếc nuối vô cùng.

 

Tình đầu, dẫu đã qua, nhưng không quên, cửa sổ tình yêu.

Những năm tháng đó, người đã nắm tay ta đi suốt chặng đường tuổi trẻ, thanh xuân ấy ta chẳng có gì, chỉ có tình yêu trong trẻo nhất và tấm lòng chân thành nơi ta dành trọn vẹn cho người. Biết bao lần ta mơ về nơi đó, ngôi trường xưa chúng ta từng học, con đường đó ta từng đi qua, là những hàng cây gieo lá độ thu về, là mùi hoàng lan cổ thụ bên sân trường năm nào ta chờ nhau ở đó. Là những ngày mưa ta quên mình mỏng manh mà cùng người thương chạy qua cơn mưa rào ướt nhẹp mà lòng ngập tràn hạnh phúc. Người có nhớ không? Trong giấc mơ hiện tại người còn khắc khoải về tôi? Hay những yêu thương năm nào người quên hết?

Người ra đi là mất mát. Ta vì niềm kiêu hãnh nông nổi tuổi trẻ mà để người ra đi dễ dàng đến không tưởng. Ngày đó, người nói rời tay ta cũng gật đầu đồng ý, không một lời níu kéo, không một chút do dự. Đã bao lần ta tự trách bản thân ta, giá như ngày đó ta dẹp đi cái tôi quá lớn của mình mà dành trọn yêu thương cho người. Ta trân trọng và giữ gìn, giá như ngày đó bớt trẻ con đôi chút, bớt ngây thơ khờ khạo, bớt oán than, trách móc hẳn người vì ta mà ở lại. Có hay không người? Ta vẫn thường vẩn vơ đi qua con phố cũ chẳng biết để làm gì, cứ đến rồi đi, rồi đau rồi về, nơi đó là kỉ niệm những ngày tươi đẹp nhất mà ta từng có.
 

Tình đầu, dẫu đã qua, nhưng không quên, cửa sổ tình yêu.


Ta vẫn thường giật mình khi vô tình ngửi thấy mùi hoàng lan thoang thoảng trong gió khi những ngày trở đông, để rồi nao nao nhớ về gốc hoàng lan già năm cũ.

Ta vẫn thường đón những hạt mưa rơi qua kẽ tay rồi tan biến, chỉ còn bọt nước trắng xóa phai màu tiếc nuối cho những ngày xưa đã cũ. Khi ta đủ đầy ta đã chẳng còn nhau. Ta vẫn giữ gìn những hoài niệm đó, cất sâu tận trong tim ta mà gặm nhấm, nhớ thương.

Cảm ơn người đã đến bên ta trong những ngày tháng tươi đẹp nhất, rồi người rời ta mà đi mất, để ta hiểu thế nào là tiếc nuối, là tổn thương. Cảm ơn người giúp ta đứng lên sau những vấp ngã đầu đời, để ta trưởng thành và mạnh mẽ. Cảm ơn người đã đến rồi đi như cơn gió thanh xuân gieo vào ta những cảm xúc chân thật nhất, hoài niệm đẹp nhất về những tháng ngày thiếu vắng người. Cảm ơn người đã chọn buông tay để ta dành tình yêu cho người sau trọn ven, một người vì ta mà ở lại, một người vì ta mà bất chấp, một người vì ta mà hi sinh.

Thanh xuân năm đó

Đã bao lần ta nuối tiếc

Về tình yêu không trọn vẹn cùng người

Những kỉ niệm xanh tươi

Xin giữ lấy để mai này

Nếu còn gặp lại

Ta vẫn là người thương năm ấy đã từng.

 

Theo Blogradio
Có thể bạn quan tâm