Câu lạc bộ Đá Lăn

câu lạc bộ, đá lăn, câu chuyện cuộc sống, bài học cuộc sống, câu chuyện ý nghĩa, những tấm lòng cao cả, từ thiện, người không nhà

Nếu bạn không thích thế giới như vậy thì bạn có thể đổi thay nó.

Bạn có nhiệm vụ đổi thay nó. Nhưng bạn nên làm từng bước một.

Marian Wright Edelman

 

Khi tôi ở tuổi học lớp hai, một tối nọ tôi thấy có đoạn tin trên TV làm tôi suy nghĩ. Đó là phóng sự về một nhóm người không  nhà sống ngoài trời giá lạnh, không chút ấm áp hoặc tiện nghi. Tôi thấy thương họ và có ý muốn giúp họ.

 

Vì vậy tôi quyết định thành lập một câu lạc bộ. Mục đích là quyên góp quỹ giúp người không nhà. Tôi đặt tên là câu lạc bộ Đá Lăn. Ban đầu chúng tôi chỉ có năm thành viên, nhưng câu lạc bộ nhanh chóng tăng lên hai mươi người.Tôi hiếm khi mời ai tham gia mà các thành viên đều tự nguyện đến hỏi tôi và xin gia nhập.

 

Chúng tôi dành thì giờ nghỉ để vẽ trên đá. Chúng tôi vẽ muông thú, hoa cỏ, hình ảnh, và tên các đội thể thao. Bất cứ những gì vẽ được là chúng tôi vẽ.

 

Sau đó chúng tôi đi khắp trường mời thầy cô mua đá được vẽ làm cái chặn giấy. Chúng tôi bán viên thì 5 cent, viên 10 cent, có viên tới 20 cent. Có lần một viên tổ đá thật lớn giá tới 5 đô! Đến lễ Giáng sinh thì quỹ của chúng tôi lên đến 33 đô. Chúng tôi quyết định đem tặng nhà mở dành cho người không nhà ở khu phố.

 

Mẹ tôi tự nguyện trở tôi và một người bạn đến nhà mở. Mới đến nhà mở chúng tôi đã thấy nhiều gia đình không nhà ngồi ở bên ngoài. Hình ảnh những đứa trẻ, những người lớn không dời khỏi tâm trí tôi khi chúng tôi vào đến bên trong.

Cô quản lý có vẻ rất mừng khi nhận tiền quyên góp của chúng tôi. Cô mời chúng tôi đi tham quan nhà mở. Đây là lần đầu tiên tôi đi thăm quan nhà mở cho người không nhà. Điều gây ấn tượng nhất là hàng dãy dái f bàn ghế để cho người không nhà được ngồi ăn bữa tối. Trong bếp những người giúp việc đang nướng bánh gừng. Hàng chuỗi bánh hình người. Dường như mỗi chiếc bánh là một mong mước đem niềm vui ấm áp đến cho một người không nhà cần bữa tối và mái che vào tối Noel ấy.

 

Khi chúng tôi rời khỏi nhà mở tôi thấy một chú ngồi nơi vệ đường phủ đầy tuyết. Chú mặc bộ quần áo lấm lem bùn và đang ôm chặt bên mình cây thông trang hoàng dây đỏ. Tôi xót xa khi thấy chú ấy không còn chỗ nào để trưng cây Noel ngoại trừ lề đường mình ở. Tôi chợt hiểu ra dù một người có không nhà đi nữa thì vẫn muốn hưởng ngày lễ Giáng sinh.

 

Ngày hôm sau báo cho đăng hình chú đó. Tôi nghĩ hình ảnh đó sẽ giúp mọi người nghĩ đến người không nhà quanh năm chú không chỉ riêng ngày lễ, Tết.

 

Ngày hôm sau nữa nhà báo tìm đến trường tôi phỏng vấn câu lạc bộ của chúng tôi. Và hôm sau báo lại đưa tin về chúng tôi. Chúng tôi rất hãnh diện vì tạo sự quan tâm đến người không nhà.

 

Trường chúng tôi cũng kêu gọi học sinh toàn trường quan tâm gây quỹ giúp người không nhà và những tổ chức xã hội khác.

 

Chỉ cần đơn giản như là vài viên đá, ít sơn, một số bạn nhỏ biết nghĩ đến người khác, là đủ để tôi nhận ra là bạn không bao giờ quá nhỏ - hoặc cần phải nhiều tiền – để có thể thay đổi thế giới.

 

 

(Còn nữa...)

 

-Vanessa Clayton, 14 tuổi
Có thể bạn quan tâm