Con cần lắm những yêu thương từ mẹ, xin đừng để con một mình! | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Con cần lắm những yêu thương từ mẹ, xin đừng để con một mình!

Quá nhiều sự việc như vậy dẫn tới em tự rạch tay, em cắn, cào xé mình đến khi bầm tím hoặc chảy máu. Bạn em thấy, phát hiện nhưng mẹ lại không. Em cứ thế mà tự chịu một mình không có chỗ dựa. Em đã vài lần tâm sự với mẹ nhưng...

Em hiện nay 18 tuổi. Em là con út, có anh và chị bị ảnh hưởng của chất độc màu da cam nên có ảnh hưởng làm trí tuệ kém; ba và mẹ đều là đã có tuổi, ba em là 1 người rất bảo thủ, thường xuyên chửi vợ con.

 

Ngay từ nhỏ, em đã chứng kiến cảnh ba mẹ chửi nhau, em lúc nào cũng ở bên mẹ nên mỗi ngày mẹ em bị chửi em đều ở đó và nghe hết sự việc. Em không biết có phải vì như thế mà em trở nên rất nhút nhát, sợ người lạ, rụt rè, không được năng động như bạn cùng tuổi hay không.

 

Trong gia đình, em không thân với anh chị, anh chị thường ganh đua, xỉa xói em; em rất ghét ba và chỉ biết ở với mẹ. Mẹ rất quan tâm, chăm sóc em; nhưng khi lên cấp 2, em cảm thấy mẹ không còn như trước nữa. Có lẽ, mẹ nghĩ em lên cấp 2 là đã lớn, không cần sự quan tâm nhiều của mẹ nữa; nhưng vô tình nó đã khiến em bị sốc. Mẹ thay đổi quá đột ngột, em thường xuyên bị la mắng, không được ôm mỗi khi học về, mẹ chỉ vùi vào công việc, mẹ đổ lỗi cho những người bạn cùng xóm cho sự học hành sa sút của em, bắt em chơi chung với nhóm bạn cũ mà không biết rằng em trong lớp em bị chính nhóm bạn đó bêu xấu.

 

Điều đó đã khiến em khủng hoảng tột độ, ngày nào cũng khóc, buồn bã, cảm thấy mẹ không còn yêu thương mình nữa, mỗi lần nhìn thấy mẹ em lại khóc không kiềm lại được. Chỉ khi em nghĩ đó không phải là mẹ, mẹ em đã chết rồi em mới nín khóc.

 

cửa sổ tình yêu, trầm cảm, quan tâm, rạch chân tay, tự tử, tâm sự, mẹ la mắng, trị liệu.

 

Kể từ đó, em không như trước nữa, trong nhà lúc nào cũng buồn bã, không vui cười được, em sợ mẹ mắng, chỉ cần 1 câu la rầy của mẹ đã làm em sợ. Nhưng em che giấu những điều đó bằng sự khó chịu và cáu gắt, thờ ơ với gia đình dù không muốn, lúc nào cũng ở trong phòng một mình. Mẹ em không thấy điều đó, mắng em ở với gia đình mà mặt cứ buồn bã, không có nụ cười. Em chỉ biết nghe nhạc, tự nhốt mình trong phòng, chơi máy tính, tự tạo vỏ bọc của một con người khác trong chính căn nhà của mình, có lẽ điều đó đã giúp em ổn hơn. Nhưng mọi chuyện tồi tệ hơn khi em vào lớp 9, em sợ bị mẹ mắng, nhìn thấy 1 cái nhíu mày của mẹ hay khi mẹ không quan tâm em.

 

Em cảm thấy không được yêu thương dù vật chất khá đầy đủ, em tìm đến những món ăn hồi nhỏ mẹ làm rồi bất giác khóc, em muốn tìm cái gì đó làm em gợi nhớ đến quá khứ. Em lo sợ, căng thẳng, khó chịu, cô đơn, cảm thấy không được yêu thương nên em cứ bám lấy, muốn có được sự chú ý của mẹ. Nhưng mẹ lại tỏ ra khó chịu, nhiều lần tỏ sự ghê sợ em, bảo mẹ sợ em lắm. Em trốn đi, đi học về thì tự kiếm chỗ khác ở một mình, không gặp mẹ nữa thì mẹ lại bảo em giận mẹ, em ghét mẹ.

 

Quá nhiều sự việc như vậy dẫn tới em tự rạch tay, em cắn, cào xé mình đến khi bầm tím hoặc chảy máu. Bạn bè thấy, phát hiện nhưng mẹ lại không. Em cứ thế mà tự chịu một mình, không có chỗ dựa. Em đã vài lần tâm sự với mẹ; nhưng sau đó em lại thấy mọi việc vẫn như cũ, mẹ bảo là tại em như thế này thế kia. Suốt năm cấp 2, nhiều lần em nghĩ tới và có kế hoạch tự tử. Em tự vượt qua bằng cách nghe nhạc, tìm kiếm động lực, em luôn có 2 giọng nói trong đầu, 1 bảo rằng hãy làm theo cảm xúc, 2 bảo đừng làm điều đó, dại dột, mình sẽ hối hận.

 

Đến nay đã lớp 12, em vẫn hay có cảm xúc, suy nghĩ tiêu cực. Dạo gần đây, em thấy em có chiều hướng đổ lỗi bản thân dù sự việc không phải tại em, trong đầu hay có 2 luồng suy nghĩ: việc đó là tại mình, vì mình...; việc đó không phải lỗi của mình đâu. Em thích môi trường năng động, vui vẻ, hoạt bát; nhưng em lại ngại người lạ, ít nói, rụt rè, muốn phát biểu nhưng lại không thể, sợ giao tiếp, sợ mọi người nghĩ gì về mình, lo âu thái quá. Em thường tự kiếm 1 góc nào đó rồi ngồi khóc, cảm thấy mình đang trong 1 cái hộp rất bé, cô đơn. Em không biết phải làm thế nào nữa, vì em đã có suy nghĩ sẽ có một ngày mình chết vì tự tử, sẽ tự kết liễu bản thân.

 

Em rất mong câu trả lời ạ.

Em thân mến!

 

Qua chia sẻ của em, chúng tôi hiểu rằng em cảm thấy thất vọng về bản thân mình khi luôn thua kém người khác, tự thu mình, thiếu sự quan tâm từ gia đình, vì thế nên em tự “chui” vào một vỏ bọc và mong muốn “cách ly” với cả thế giới. Đôi lúc em mong muốn sự quan tâm từ gia đình nhưng lại không có được, vì thế em càng ngày càng cô đơn hơn trong chính cuộc sống của mình. Em đã không ít lần muốn “giải thoát” cho chính mình. Cửa sổ tình yêu chia sẻ cùng em tâm trạng này. Trong cuộc sống, đôi khi em có cảm giác không bằng người khác, cảm giác ấy khiến em mệt mỏi và chán chường. Khi em cảm thấy mình không bằng người ta, em có biết rằng chính em đang tự đánh giá thấp mình hơn những người đó và việc so sánh mình với người khác chính là em không yêu bản thân em.


Em biết đấy, không ai hoàn hảo, mỗi người trong chúng ta ai có những mặt mạnh, mặt yếu riêng. Có những người sinh ra đã thiếu thốn cả vật chất lẫn sự quan tâm về tình cảm; có những người vốn được quan tâm nhưng lại thấy sự quan tâm là chưa đủ… Cuộc sống của mỗi người cũng thế, có những người cứ trách móc số phận là “tại sao mình lại kém may mắn đến thế”; nhưng họ nào biết đâu khi họ than phiền về việc không có giày để đi thì có nhiều người còn không có chân để đi giày. Tuy nhiên, với những điều em chia sẻ như những suy nghĩ tiêu cực, ám ảnh kéo dài, những lần tự hủy họai bản thân và suy nghĩ tự sát… Tôi nhận thấy có thể em đang rơi vào trạng thái trầm cảm, hoặc có những bất ổn, rối lọan tâm lý. Vì thế, em có thể chia sẻ kĩ với gia đình về vấn đề này để có thể tìm đến các cơ sở y tế, khoa tâm bệnh của bệnh viện để có được kết quả và trị liệu tốt nhất tránh những điều đáng tiếc xảy ra. Để có độ tin tưởng và bố mẹ cũng như gia đình em hiểu thì hãy trao đổi rõ ràng và tìm các bằng chứng khoa học để bố mẹ hiểu và vào cuộc cùng em.

 

Bên cạnh đó, em cảm thấy mặc cảm, tự ti và đang thu mình lại, không có cái nhìn tích cực về bản thân. Nếu cứ như vậy sẽ không giải quyết được vấn đề mà còn khiến mọi chuyện tiêu cực hơn. Em nghĩ sao khi mình cố gắng trút bỏ cảm giác mặc cảm của chính mình, khuyến khích bản thân có cái nhìn tích cực về cuộc sống. Để thay đổi em hãy quyết tâm và nỗ lực hết mình thì nhất định sẽ gặt hái được điều mình muốn và đó mới chính cách yêu bản thân em. Ngoài mẹ là người thân yêu em luôn muốn được bao bọc che chở em cũng hãy mở rộng lòng mình đón nhận những người bạn mới, cố gắng tham gia các câu lạc bộ để khám phá những khả năng "tiềm ẩn" của bản thân. Khi đó em sẽ có nhiều người có thể giúp em khi gặp những khó khăn về tâm lý cũng như em sẽ tìm được nhiều hơn ý nghĩa cuộc sống em nhé

 

Chúc em thay đổi bản thân và vui vẻ, hạnh phúc!

Theo CSTY

23.9.2019 - Bây giờ em đang quen người mới; nhưng tụi em thường xuyên xảy ra những cuộc cãi vã....
23.9.2019 - Dạo gần đây em bị ốm nên em không quan tâm được nhiều đến cô ấy, nhưng không nói cho...
23.9.2019 - Nhưng anh ta vẫn không chịu hiểu và buông tha (2 người ly thân 2 năm rồi nhưng mới ly...
23.9.2019 - Bạn gái em biết được điều đó. Lúc đó cố ấy sốc vì cô ấy không ngờ em như vậy và em...
23.9.2019 - Rồi em còn nghe 1 người khác nói với em là anh ấy rất hay nhắc tên em khi nói chuyện...
22.9.2019 - Em đã trả lời lại rằng, em sẽ cố gắng hết sức để chăm sóc bạn gái của em. Tuy nhiên ở...
22.9.2019 - Hồi cấp 2 em có cảm giác có vài bạn nữ thích em và cho đến bây giờ cảm xúc tình yêu...
22.9.2019 - Em yêu, thích con trai nhưng song song đó em cũng sẽ dễ bị thu hút với những bạn nữ...
Có thể bạn quan tâm