Nỗi ân hận của người mẹ luôn muốn con "phục tùng"... | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Nỗi ân hận của người mẹ luôn muốn con "phục tùng"...

Cứ thế vật vã bao nhiêu năm. Hai đứa đã ra ở riêng nhưng vẫn không thể chia tay, vẫn tìm gặp nhau, cũng phần vì sống xa gia đình, quê hương nên không có ai bên cạnh rất buồn. Con tôi đau đầu không làm việc được. Có lúc đau đầu quá phải nghỉ việc mấy ngày rồi xin nghỉ luôn, cầm dao cứa tay mình, xô đẩy la mắng bạn gái rồi lại xin lỗi. Nếu kéo dài nữa con tôi sẽ không khỏi bị tâm thần. Giờ có khuyên nó đến với bạn gái nó cũng không đến mà bảo chia tay thì cũng không chịu.

Kính gửi chương trình tư vấn! Tôi viết thư này gửi Chương trình trong tâm trạng bất an và bối rối vô cùng, không biết nên làm thế nào và rất mong nhận được từ Chương trình một lời khuyên.

 

Con trai tôi từ bé luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn học giỏi, vâng lời cha mẹ và chỉ có biết việc học hành nên kiến thức cuộc sống rất kém. Cho đến ngày chia tay gia đình sang Mỹ học cao học thì có thể nói cháu vẫn là đứa trẻ rất lơ ngơ trong cuộc sống và rất khó khăn trong cuộc sống tự lập và giao tiếp xã hội. Vì thế, trong hoàn cảnh xa nhà, thiếu thốn tình cảm và khó khăn trong cuộc sống cháu đã nhanh chóng kết thân với 1 bạn nữ cũng sang đó học. 4 bạn thuê chung căn hộ nấu ăn chung nhau và tình cảm con tôi cùng bạn gái ngày càng thân thiết. Chúng vô tư, không nghĩ gì nhiều. Chia sẻ với nhau từng bát cơm miếng cháo theo đúng nghĩa đen vì cả 2 đứa gia đình rất nghèo, không có tiền chu cấp. (con tôi đi vì tìm được học bổng tuy không nhiều, cháu gái thì do họ hàng bên này chu cấp để mẹ cháu ở Việt Nam nuôi ông ngọai).

 

Đó là thời tuy nghèo khổ nhưng chúng rất gắn bó và hạnh phúc. Hai năm sau con tôi học xong đến 1 thành phố khác tìm việc và rất may mắn cháu đã tìm được công việc tốt. Cháu gái hàng tuần ra bưu điện gửi đồ ăn cho con trai tôi. Con tôi đi làm chu cấp tiền cho cháu gái sinh hoạt và cả học phí.

 

Trong thời gian này có lần cháu gái về Việt Nam có đến chơi nhưng vợ chồng tôi không có tình cảm với cháu (về hình thức, gu thẩm mỹ, hoàn cảnh gia đình). Ông xã tôi từng nói: Nếu cháu gái là con dâu thì ông bỏ nhà đi. Cháu tỏ ra rất lễ phép và tình cảm với con trai tôi cũng như với gia đình tôi Sau đó con trai tôi về phép. Nhận thấy gia đình không chấp thuận nên cũng băn khoăn.

 

Vốn nghe lời bố mẹ, lại không bao giờ để bố mẹ buồn nên tình cảm của cháu dành cho bạn gái không còn vô tư được nữa. Mặt khác có lẽ lúc này cháu cũng mới nhìn đến những chuyện như hình thức của bạn. Tuy nhiên do tình cảm trước đó sâu đậm, lại thương bạn nên tuy thấy tình cảm mình với bạn không còn như trước nhưng cháu không dám nói, định đợi bạn học xong.

 

 

Khi cháu gái học xong thì phát hiện bị bệnh phải về Việt Nam mổ u nang buồng trứng, cháu thương bạn lại không nói. Rồi cháu gái đến chỗ con trai tôi ở, thuê phòng ở chung. Lúc này cháu gái không công ăn việc làm, không nơi ở, sống dựa hoàn toàn vào con trai tôi nên con tôi lại càng thương, không dám nói chia tay. Sau đó cháu gái tìm được việc, tập lái xe...

 

Cuộc sống ngày càng tự lập nhưng thời gian cũng đã quá dài, kết gắn tình cảm càng sâu đậm nên càng không dứt được. Triền miên mấy năm con trai tôi và cháu gái đau khổ. Vợ chồng tôi không một mực cấm đoán nhưng nói thích thì không thể được nên khuyên cháu chia tay nhưng vẫn nói quyết định là cháu. Cháu thì vốn nghe lời cha mẹ lại không thể để cha mẹ buồn nên không thể đến với cháu gái. Phần nữa thì có lẽ những suy nghĩ của bố mẹ cũng phần nào tác động đến suy nghĩ của cháu khiến cháu càng không đủ sức đến với cháu gái kia.

 

Cứ thế vật vã bao nhiêu năm. Hai đứa đã ra ở riêng nhưng vẫn không thể chia tay, vẫn tìm gặp nhau, cũng phần vì sống xa gia đình, quê hương nên không có ai bên cạnh rất buồn. Con tôi đau đầu không làm việc được. Có lúc đau đầu quá phải nghỉ việc mấy ngày rồi xin nghỉ luôn, cầm dao cứa tay mình, xô đẩy la mắng bạn gái rồi lại xin lỗi. Nếu kéo dài nữa con tôi sẽ không khỏi bị tâm thần.

 

Giờ có khuyên nó đến với bạn gái nó cũng không đến mà bảo chia tay thì cũng không chịu. Chúng quen nhau 8 năm rồi. Khi con tôi 24, cháu gái 21 nay con tôi 32, cháu gái 29. Mà bác sĩ mổ u nang nói cháu gái khó có khả năng có em bé nếu để sau 30 tuổi. Thật tình tôi cũng không biết giờ phải làm sao. Mong chương trình cho tôi một lời khuyên. Rất cám ơn. Hiện tôi đang ở cũng cháu bên Mỹ nên xin được liên hệ với chương trình theo địa chỉ email.

 

 

Chị thân mến!

 

Từ nhỏ, con trai chị đã là một cậu bé ngoan ngoãn, biết nghe lời cha mẹ, chỉ biết đến việc học, không giao lưu, tiếp xúc với bên ngoài nhiều, điều đó khiến khả năng giao tiếp, kiến thức xã hội, kinh nghiệm sống của cháu bị hạn chế. Rồi khi lớn lên, đi du học ở một đất nước xa xôi, cháu đã gặp và có tình cảm với một bạn nữ khác. Đó là thứ tình cảm vô cùng trong sáng, đẹp đẽ, không vụ lợi, đầy tình nghĩa, đã giúp hai người họ vượt qua bao khó khăn nơi đất khách quê người.

 

Nhưng vợ chồng chị không nhìn nhận điều đó, vì những yếu tố bề ngoài của cháu gái (ngoại hình, gu thẩm mỹ, hoàn cảnh gia đình...) mà phủ nhận những giá trị con người của cháu (ngoan ngoãn, lễ phép, chung thủy, chân thành...), phủ nhận tình cảm đáng quý mà hai cháu dành cho nhau. Bên cạnh đó, vợ chồng chị còn áp đặt quan điểm, cách nhìn nhận chủ quan của cá nhân lên vấn đề của cháu, gây sức ép để buộc cháu phải nghe lời (dọa bỏ nhà đi...).

 

Về phía cháu, phần vì bản tính vốn đã không có chính kiến, không có bản lĩnh, kinh nghiệm sống, lại bị tác động từ phía gia đình, nên tình cảm dành cho bạn gái cũng có phần bị dao động. Rồi sau đó, trải qua nhiều biến cố, mặc dù biết rõ tình cảm, tình nghĩa mình và bạn gái dành cho nhau sâu đậm đến mức nào nhưng cũng không biết cách làm thế nào để thoát ra khỏi mớ bòng bong giữa một bên là gia đình, cha mẹ phản đối, một bên là tình yêu, hạnh phúc tương lai. Khi chuyện đó diễn ra dai dẳng trong một thời gian dài đã dẫn tới việc cháu có những dấu hiệu tress, trầm cảm (căng thẳng, không tập trung vào công việc, có những hành vi mất kiểm soát, tự làm đau bản thân...). 

 

Là người cha, người mẹ, có lẽ vợ chồng chị cũng không muốn cháu rơi vào tình trạng này, cũng mong muốn những điều tốt đẹp đến cho cháu. Nhưng đã khi nào chị suy nghĩ, tìm hiểu nguyên nhân sâu xa để có hướng giải quyết cho phù hợp? Giả sử như từ khi cháu còn nhỏ, vợ chồng chị không quá bao bọc cháu, không quá quan trọng việc học hành, điểm số, động viên cháu đi giao lưu, gặp gỡ mọi người, tham gia vào những hoạt động xã hội, để cháu tự làm, tự quyết những vấn đề trong khả năng của mình, để cháu có cơ hội trải nghiệm, học hỏi, tích lũy kinh nghiệm, phát huy khả năng, sự sáng tạo, độc lập, tự chủ của mình thì cháu có rơi vào tình trạng lệ thuộc vào bố mẹ, không có chính kiến, không có lập trường và càng không có khả năng bảo vệ quan điểm, suy nghĩ, tình yêu, hạnh phúc của mình như vậy? Chị có bao giờ quan tâm đến cảm xúc, mong muốn của cháu, khuyến khích cháu bộc lộ, chia sẻ nó để cháu có cảm giác an toàn, tin tưởng vào chính bản thân cũng như tạo lập mối quan hệ bình đẳng, lành mạnh với cha mẹ?

 

Cha mẹ mặc dù thương con, yêu con nhưng rồi theo quy luật đào thải của tự nhiên, cũng có ngày già yếu, mất đi nên không thể theo sát mà bảo vệ con suốt cuộc đời được. Do vậy, yêu thương con đúng cách không phải là luôn luôn kiểm soát, theo dõi, bao bọc, chỉ bảo từng tí một, mà là cung cấp cho đứa trẻ những điều kiện cần thiết (sức khỏe, tri thức, đạo đức, niềm tin, kĩ năng sống...) để nó bước vào đời với  phong thái tự tin, mạnh mẽ nhất, để có thể có nhiều trải nghiệm nhất, khám phá bản thân mình, bộc lộ bản thân mình, phát huy hết khả năng của mình.  

 

Không bao giờ là muộn cả, ngay bây giờ, nếu vợ chồng chị muốn con trai có sự phát triển bình thường về nhân cách, tâm sinh lý, hãy tôn trọng những suy nghĩ, mong muốn của nó, để nó được sống với chính con người thật, cảm xúc thật của mình, với những gì mà nó mong muốn... Hãy để con được sống cuộc đời của chính con.

 

Hiện tại, với những biểu hiện mà chị mô tả, rất có thể con trai chị đang gặp phải những vấn đề về tâm lý (trầm cảm, stress) sau một khoảng thời gian dài chịu áp lực vô hình từ phía gia đình, cũng như trong công việc và những lĩnh vực khác trong cuộc sống, do khả năng đương đầu còn hạn chế... Để cháu vượt qua tình trạng này, rất cần có sự hỗ trợ của chuyên gia tâm lý và sự giúp đỡ từ phía người thân (gia đình, bạn gái...). Cần phải chia sẻ thêm rằng, đây là giai đoạn vô cùng nhạy cảm, nếu như vợ chồng chị tiếp tục gây áp lực cho cháu (buộc cháu chia tay bạn gái hoặc ép hai người kết hôn...) thì điều đó có thể khiến tình trạng của cháu nặng nề hơn. Thay vì đó, vợ chồng chị nên để cho cháu có thời gian tĩnh tâm, lắng nghe và tôn trọng những cảm xúc, suy nghĩ cũng như những quyết định của cháu. Đó là cách tốt nhất để cháu vượt qua được những khó khăn hiện tại, cũng như tìm lại được con người thật của chính mình, lấy lại cân bằng trong cuộc sống, cũng là cách để xây dựng lại mối quan hệ giữa cha mẹ - con cái với ý nghĩa tốt đẹp vốn có của nó. 

 

Thân chào chị!

 

 

 

CửaSổTìnhYêu

18.7.2019 - Em có níu kéo trong vòng 1 tháng nhưng bạn không muốn quay về. Em thì vẫn cứ cố gắng...
18.7.2019 - Em với người yêu cũ đã chia tay gần 7 tháng rồi; nhưng khi vô học em phát hiện ra em...
18.7.2019 - Em đang thích một cô gái cô ấy nhỏ hơn em 1 tuổi, cô ấy cũng tỏ ra quan tâm em và em...
18.7.2019 - Lúc chia tay em rất đau khổ, em níu kéo cô ấy đủ cách. Cô ấy bảo xin cho cô ấy thời...
17.7.2019 - Từ lúc đó anh ấy muốn quan hệ với em. Em rất ngại về vấn đề này. Chúng em nhắn tin...
17.7.2019 - Sở dĩ em lo lắng đến vậy cũng là vì năm cấp 2 em đã không thể hòa đồng được với lớp...
17.7.2019 - Buồn 1 nỗi, em chồng em cũng khá lười, chắc do là con trai nên vậy. Lười làm việc nhà...
17.7.2019 - Bây giờ em rất hối hận và muốn xin lỗi mẹ nhưng không những không nghe em mà còn bảo...
Có thể bạn quan tâm