Phải "chơi đá" để cứu gia đình nhưng cũng vì "đá" mà mẹ không còn "thương" con nữa...

Giờ mẹ em đã về... nhưng em đã 37 tuổi... không còn gì cả..con cái cũng không được sống chung . Thời gian gần đây em chỉ muốn lủi vào ma túy đá để không muốn đối diện với hiện tại. Mẹ em chẳng những không thương em còn trách em vì biết em hay sử dụng đá.

Dạ em xin chào chương trình, em năm nay 37 tuổi. Em sinh ra trong gia đình khó khăn. Em đã hy sinh cả hạnh phúc và tương lai để lo cho gia đình. 17 tuổi em đã đi làm nhà hàng để lo gia đình. Vì kiếm tiền em đã chấp nhận sử dụng ma túy. Vừa trả xong nợ này lại đến nợ khác của gia đình. Sau mười mấy năm em vẫn không thể giữ được căn nhà vì gia đình em chỉ phụ thuộc vào em. Rồi đến khi em không thể lo nổi nữa thì phải bán nhà. Em cảm thấy buồn.... và tuyệt vọng, những gì em đã hy sinh đều dã tràng.

 

Sau đó em mệt mỏi muốn dừng cuộc sống đó để sống 1 cuộc sống yên bình như bao phụ nữ khác. Em lấy chồng và sinh được 1 bé trai. Chỉ mới 1 năm sau, mẹ em đã bị bắt oan vì người ta bỏ tiền ra lo và mẹ em phải chịu tội thế với mức án 9 năm. Trong thời gian đợi tòa xử, chồng em là người sống tự lập từ nhỏ vì phải ở với ngoại nên cũng không có tiền lo được cho mẹ em. Trong khoảng thời gian đó, em cũng vì kiếm tiền ( vì em còn trải qua nhiều sự đau lòng và có thêm 1 bé trai với người nước ngoài, sau khi sinh được vài tháng, anh ấy bỏ rơi mẹ con em không chu cấp tiền lo cho bé) em đã phải sử dụng ma túy đá để có tiền lo cho 2 con và mẹ trong tù với tiền thuê nhà.

 

Khó khăn, cuộc sống, ma túy đá, không còn gì, giúp gia đình, sa ngã, không thể bỏ ma túy

 

Đã nhiều lần em nghĩ đến cái chết vì tất cả người trong gia đình em, những người mà em đã hy sinh tất cả vì họ...khi em đã tổn thương đến vậy mà họ còn chẳng ai quan tâm mà ngược lại càng đẩy em xuống vực thẳm nữa. Không ai phụ em nuôi mẹ mà còn cần sự giúp đỡ của em. Giờ mẹ em đã về... nhưng em đã 37 tuổi... không còn gì cả..con cái cũng không được sống chung .

 

Thời gian gần đây em chỉ muốn lủi vào ma túy đá để không muốn đối diện với hiện tại. Mẹ em chẳng những không thương em còn trách em vì biết em hay sử dụng đá. Em thực sự rất cầu tiến... nhưng giờ em cảm thấy mình tổn thương trầm trọng và không thể cương quyết rời bỏ đá....em sợ...em không thể đứng lên nổi nữa. Xin hãy giúp em cho e lời khuyên mà em có thể có đủ sức mạnh và nghị lực đứng lên vì con em .

Chào em! Khi viết ra những dòng tâm sự này chắc hẳn em cảm thấy rất đau lòng, xót xa cho chính bản thân của mình. Từ bé đến lớn, em sinh ra trong hoàn cảnh gia đình khó khăn, em đã phải đi làm từ rất sớm để lo toan cho gia đình. Trải qua bao nhiêu chông gai trong cuộc sống, đến thời điểm hiện tại em vẫn luẩn quẩn trong vòng xoáy của số phận, không tìm thấy lối thoát, không biết phải làm gì, tôi thật tâm chia sẻ với hoàn cảnh của em.

 

Chẳng ai lựa chọn được cha mẹ, chẳng ai muốn phải sống trong hoàn cảnh khó khăn, nhưng đó không phải là lí do để chúng ta bao biện rằng vì hoàn cảnh mà buộc chúng ta phải sử dụng ma túy. Và nếu như lấy lí do là vì phải kiếm tiền nuôi con, vì không muốn đối diện với thực tại mà em tìm đến ma túy đá thì nhận thức, suy nghĩ của em đã không đúng rồi em ạ. Ở ngoài kia, có biết bao nhiêu người sinh ra còn khổ hơn em rất nhiều lần, có những người bị khuyết tật, có những người sinh ra mồ côi cả cha cả mẹ...nhưng cứ lấy lí do như vậy mà lao vào con đường sử dụng ma túy thì xã hội này sẽ loạn lạc hết. Chúng ta không thể lấy hoàn cảnh để biện minh cho lí do, mà em cần xem lại liệu có phải em đã quá "nuông chiều" bản thân của mình không?

 

Chị mới chỉ thấy em nói qua về việc em kết hôn và có một bé trai, sau đó em có thêm một bé trai với người nước ngoài nhưng anh ấy đã bỏ rơi hai mẹ con và không chu cấp tiền cho cháu bé. Vậy mối quan hệ của em và người chồng trước là thế nào, các em đã ly hôn với nhau chưa? Lúc trước thì em nói rằng em phải sử dụng ma túy để kiếm tiền nuôi hai con và mẹ trong tù, nhưng về sau thì em nói rằng giờ em đã 37 tuổi nhưng con cái cũng không được sống chung với em. Vậy giờ các cháu đang ở với ai, các cháu có cuộc sống như thế nào?

 

Giờ mẹ em cũng đã về, em cũng không còn phải lo lắng cho mẹ như quãng thời gian mẹ vướng vào lao lý nữa. Tuy nhiên, đến lúc này em lại cảm thấy đau khổ về việc mẹ trách em đã sử dụng ma túy đá. Em thử nghĩ xem, có người mẹ nào lại ủng hộ con cái sử dụng chất cấm, chất gây nghiện không, nhất là mẹ em cũng đã có quãng thời gian khá dài ở trong trại giam, mẹ em cũng chứng kiến có biết bao nhiêu người vì sử dụng ma túy gây nên những hậu quả nghiêm trọng mà bị bắt giam vào tù, mẹ em cũng chứng kiến có biết bao nhiêu người vì sử dụng ma túy mà đến mức " thân tàn ma dại", vì thế mẹ giận em, trách em là điều rất dễ hiểu thôi em

 

Em gái ạ. Chị biết khi em viết ra những dòng tâm sự này thì có nghĩa là em đang phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều: có nên tiếp tục dùng ma túy đá hay là sẽ dừng lại. Ở đâu đó trong nhận thức của em đã muốn níu bản thân mình không đi vào con đường sai lầm nữa. Em hãy nghĩ xem, em có hai bé trai vô cùng đáng yêu, dù được ở với con hay không nhưng em vẫn là mẹ của các cháu, vẫn phải có trách nhiệm nuôi dậy các cháu nên người. Nếu như khi lớn dần lên, chúng biết được mẹ nó là một người đang làm việc trái với luật pháp, chúng nhìn thấy hình ảnh một người mẹ đầu óc không tỉnh táo vì sử dụng quá nhiều ma túy thì chúng sẽ nghĩ gì, liệu chúng có muốn nhận em không? Và em thử nghĩ xem, nếu cứ nói là vì kiếm tiền nuôi mẹ nuôi gia đình mà sử dụng ma túy thì chắc chắn mẹ em cũng sẽ không muốn nhận những đồng tiền " không trong sạch" đó đâu em ạ. Quan trọng nhất, em hãy nghĩ cho tương lai của em, việc sử dụng ma túy đá sẽ gây cho em những ảo giác, gây cho em rất nhiều những căn bệnh tiềm ẩn bên trong, thậm chí đây là chuyện liên quan đến luật pháp, em có đảm bảo rằng cảnh sát sẽ không biết đến những hành vi phạm tội này của em.

 

Nếu em nói rằng em là người cầu tiến thì hãy chứng minh điều đó với bản thân em và với mọi người thân xung quanh em. Hãy thay đổi bản thân và tìm một công việc lương thiện em ạ. Có thể thu nhập mang lại sẽ không cao nhưng đó là đồng tiền bằng mồ hôi, công sức, bằng danh dự của em, quan trọng nhất khi tránh xa được ma túy thì sức khỏe của bản thân em sẽ không bị tổn hại và mẹ sẽ dang rộng vòng tay đón chào em. Việc từ bỏ ma túy chưa bao giờ là điều dễ dàng nhưng không phải là không thể. Em hãy trao đổi với mẹ, người thân để họ có thể hỗ trợ em ở thời gian đầu cai nghiện. Hãy hít thở thật sâu và quyết tâm thay đổi bản thân em ạ, chị tin rằng cuộc sống khó khăn trước đây đã rèn cho em sự cứng cỏi và bản lĩnh, giờ là lúc sử dụng điều đó để mang đến cho mình một tương lai khác em nhé!

Theo CuaSoTinhYeu
2.6.2020 - Nhưng đến hiện tại bây giờ, đã gần kết thúc năm học 11 thì em lại cảm thấy bản thân...
2.6.2020 - Nhưng ngoài những lúc hỏi về bạn gái em, em có trêu đùa bạn ý, quá đáng, kiểu thả...
2.6.2020 - Em không biết tại sao bản thân lại chịu ảnh hưởng tác động từ những câu chuyện yêu...
2.6.2020 - Em cũng đồng ý vì muốn quay lại với anh ấy. Những ngày tháng quay lại tụi em vẫn bình...
1.6.2020 - Do em tin tưởng người làm mai nên em đồng ý cưới, cưới về em mới biết anh ý không được...
1.6.2020 - Em không còn có thể làm những hành động thân mật như lúc 2 đứa còn cấp 3 nữa, mỗi lần...
1.6.2020 - Cách đây hơn 1 năm chồng em có ngoại tình với chị làm chung công ty, và rồi chị ấy báo...
1.6.2020 - Con 16 tuổi và con có thích 1 bạn bằng tuổi con và nhà bạn ấy ở gần nhà con luôn. Bạn...
Có thể bạn quan tâm