Cả cuộc đời hy sinh vì chồng mà chẳng có nổi hạnh phúc! | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Cả cuộc đời hy sinh vì chồng mà chẳng có nổi hạnh phúc!

Trong khi tôi ngày đi làm, tối về phải thức trông con (vì con tôi hay quấy đêm) vậy mà anh ta không hề quan tâm, thương vợ vất vả; Mà trong thời gian đó anh ta lại đi ngoại tình, thậm chí có lần cãi nhau anh ta còn đánh tôi.

Xin chào chương trình! Hiện giờ tôi đang ở trong tâm trạng rối bời không biết nên phải như thế nào, rất mong chương trình tư vấn giúp tôi. Câu chuyện của tôi như sau:

 

Vợ chồng tôi kết hôn năm 2008, đến nay đã được 11 năm, chúng tôi đã có với nhau được 2 con trai. Lúc chưa cưới anh ấy đi làm công ty, nhưng cưới được 1 tháng thì anh ấy nghỉ làm và đi học lên Đại học (ngày trước mới học hết trung cấp), thời gian học là 5 năm. Cưới nhau được 1 tháng thì tôi mang thai con đầu lòng. 5 năm đi học anh ấy không trợ giúp gì cho tôi, mình tôi phải đi làm nuôi con; tuy có vất vả nhưng vợ chồng cũng không xảy ra vấn đề gì. Mọi chuyện bắt đầu từ khi anh ấy học xong ra trường. Suốt 5 năm đi học chỉ mong đến ngày chồng học xong đi làm phụ giúp vợ về kinh tế để nuôi con; nhưng những mong mỏi đó đã không đến mà ngược lại còn xảy ra biết bao nhiêu chuyện.

 

mâu thuẫn, thay đổi, đổ vỡ trong hôn nhân, cơ hội, không nỡ buông tay, thiệt thòi, cửa sổ tình yêu.

 

Sau 1 năm ra trường, anh ấy đi làm nhưng công việc cũng không ổn định, thỉnh thoảng lại chuyển công ty nên cũng không phụ giúp tôi được nhiều về kinh tế. Đến năm 2014, anh ấy chơi bời bị nợ mấy trăm triệu. Lúc mới nghe tôi thực sự sốc lắm vì nghĩ tiền đâu mà trả hết số nợ đó; nhưng anh ta cầu xin tôi giúp và sẽ thay đổi. Vì mủi lòng tình nghĩa vợ chồng nên tôi đã về nói chuyện với bố mẹ chồng, ông bà đồng ý vay cho một nửa, còn tôi đứng ra vay mượn khắp nơi cho một nửa. Tôi cứ nghĩ rằng tôi làm như vậy chồng tôi sẽ biết ơn và thay đổi. Trong khi tôi đi làm vừa nuôi con, vừa phải lo trả nợ thì anh ấy chẳng quan tâm gì, tháng nào có tiền thì đưa còn không có thì thôi, mặc tôi phải tự lo số nợ đó.

 

Đến năm 2016, tôi sinh con thứ 2, con mới được 3 tháng tôi đã xin đi làm sớm vì tiền nợ vẫn chưa trả hết. Trong khi tôi ngày đi làm, tối về phải thức trông con (vì con tôi hay quấy đêm) vậy mà anh ta không hề quan tâm, thương vợ vất vả; Mà trong thời gian đó anh ta lại đi ngoại tình, thậm chí có lần cãi nhau anh ta còn đánh tôi. Ngày đi làm, tối về là anh ta ôm cái điện thoại đến khi đi ngủ, con cái không quan tâm, không tâm sự, chia sẻ hay trò chuyện gì với vợ. Giờ đây sống cùng một nhà, nhưng lúc nào tôi cũng cảm thấy như sống trong khu nhà trọ, ai biết thân người đó, cả ngày vợ chồng không chuyện trò, tâm sự (trừ những việc gì phải hỏi thì mới nói chuyện thôi). Tôi cảm thấy cô đơn trong chính căn nhà của mình. Đã nhiều lần tôi có ý định hoặc là dắt con bỏ đi, hoặc sẽ tự tử cùng  hai đứa con cho đỡ mệt mỏi; nhưng lại nghĩ đến bố mẹ già, hai con vô tội, mà bỏ đi một mình thì thương con. Vì chồng tôi sống vô tâm, vô trách nhiệm chẳng bao giờ quan tâm đến con cái, tất cả mọi việc là do tôi lo toan hết, nên bỏ đi tôi cũng không yên tâm về con. Mà bây giờ ở với nhau thì tình cảm không còn, lúc nào cũng cảm thấy ức chế, chán chường. Đã nhiều lần tôi ngồi nói chuyện nghiêm túc với chồng tôi nhưng anh ta không nói một lời nào. Anh ấy bảo sẽ không bao giờ ly hôn, nhưng anh ta cũng không chịu thay đổi. Tôi không biết là có nên ly hôn hay không? Tôi chỉ sợ ly hôn tôi sẽ không được nuôi cả hai đứa con, rồi mỗi đứa một nơi sẽ khổ cho các con.

 

Rất mong chương trình cho tôi một lời khuyên.

Chào bạn!

 

Lắng đọc tâm sự của bạn tôi cảm nhận được những đau khổ, bất lực, bế tắc mà tôi đang trải qua trong chính cuộc hôn nhân của mình. Trải qua 11 năm chung sống, là một người mẹ vất vả, tảo tần lo cho con cái, gia đình, nhưng tôi lại không được hiểu, thông cảm, sẻ chia; ngược lại còn phải lo tiền trả nợ cho chồng, còn bị chồng phản bội. Bây giờ khi tình đã cạn, nghĩa không còn; nhưng vì thương con, lo lắng cho con mà tôi cũng không nỡ buông tay. Đúng quả thực không tình cảm, không sự lớn lao nào lớn bằng tình yêu thương của người mẹ dành cho các con của mình. Tuy nhiên, khi cuộc sống đưa đẩy ta vào những hoàn cảnh như vậy, dù ta không thể nào lựa chọn được việc nó có xảy đến hay không; nhưng ta hoàn toàn có thể lựa chọn về cách ta đối mặt với nó bạn ạ.

 

Điều trước hết bạn cần nhìn nhận lại xem cuộc hôn nhân của mình còn lý do nào, cơ sở nào để có thể tiếp tục hàn gắn hay không. Những cái “tật” nơi anh ấy thì bạn đã rõ, ý định của anh ấy rằng không muốn từ bỏ gia đình, nhưng cũng quyết không thay đổi những tật xấu của mình thì bạn cũng đã nghe anh ấy trao đổi rồi. Bạn thử xem một cuộc nói chuyện lại với anh ấy cho rõ ràng, một sự tác động từ người khác như bố mẹ, anh chị em, bạn bè… liệu có tác động khiến anh ấy nhìn nhận, suy nghĩ lại mà thay đổi hay không? Bạn có còn lý do nào để có thể tiếp tục ở bên cạnh anh ấy nữa hay không? Vì đổ vỡ trong hôn nhân là điều chẳng ai mong muốn bởi nó mang lại sự thiệt thòi cho tất cả, nên nếu có thể cố gắng được gì thì bạn có thể cố gắng để sau này không phải nuối tiếc điều gì.

 

Tuy nhiên cũng chia sẻ với bạn rằng, sức chịu đựng của con người là có giới hạn và mỗi người chúng ta sinh ra không ai có nghĩa vụ phải chấp nhận, chịu đựng ai mãi cả. Nếu thực sự bạn đã đủ mệt, đủ thất vọng, tình cảm, niềm tin của bạn đối với chồng không còn nữa thì bạn cũng nên tìm lối thoát cho chính bản thân bạn. Xa bố, xa mẹ là điều các con không muốn, nhưng ở lại trong một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, biết được người mẹ sinh ra mình phải hy sinh, thiệt thòi nhiều như vậy cũng không vui vẻ, tốt đẹp gì cho các con của bạn đâu bạn ạ. Hơn nữa, bạn gần như là người chăm con, nuôi con, lo lắng cho con; vậy nếu bạn không sống tốt, sống vui thì thử hỏi làm sao bạn có thể lo lắng tốt cho con bạn? Cuộc sống không hoàn hảo, nhưng khi thiếu hụt điều này thì ta có thể bù đắp sự thiết hụt đó bằng một cách khác bạn ạ. Nếu anh ấy là người bố thương con thì chắc hẳn kể cả khi hai bạn không còn là vợ chồng nữa thì anh ấy cũng sẽ có cách để có trách nhiệm với con. Còn vấn đề nuôi con, nếu bạn chưa rõ thì bạn có thể tìm hiểu thêm về mặt pháp luật để cân nhắc và chắc chắn hơn cho những quyết định của mình bạn nhé.

 

Mong bạn sẽ đủ mạnh mẽ, vững vàng vượt qua tất cả và có một cuộc sống thật tốt, thật vui vẻ bên các con của bạn. Cố gắng lên bạn nhé!

Theo CSTY
12.12.2019 - Anh ấy phải chấm dứt hoàn toàn chuyện đi lại với cô kia thì em mới yên tâm mà đi cấy...
12.12.2019 - Ngày hôm nay, em có hỏi liệu 2 năm đối với cô ấy là một khoảng thời gian ngắn hay...
12.12.2019 - Mấy bữa nay bạn trai em nói là tính đến chuyện cưới xin, mà anh nói giờ tính tới...
12.12.2019 - Đôi lúc em nhìn các bạn nữ dễ thương thì em cũng có cảm tình nhưng cảm giác nhớ về...
12.12.2019 - Trước khi em quen nói chuyện với anh này thì bạn em đã bỏ anh này rồi. Bạn em có vẻ...
11.12.2019 - Sáng thì cafe, trưa đến tối thì đi ăn nhậu, càng ngày càng nhiều. Có khuyên ngăn...
11.12.2019 - Em có quen anh người yêu hơn em 12 tuổi, tức anh 32 tuổi Mới gần đây em mới qhtd;...
11.12.2019 - Công việc thứ 2 em đang làm cũng không mang lại sự phát triển về lâu dài cho em...
Có thể bạn quan tâm