Căm hận gia đình chồng vì nhẫn tâm hơn cả người dưng mà còn đòi “báo hiếu”.

Ai nhìn vào cũng nói không qua khỏi vì rất nặng. Nhà chồng tôi thấy thế bèn từ chối hỗ trợ chăm sóc, hay tiền bạc gì cho chồng tôi, con tôi. Họ bảo rằng họ không có trách nhiệm, tôi làm vợ, tôi phải lo cho chồng. Lúc đó tôi vừa chăm chồng trong bệnh viện, con tôi phải nhờ mẹ tôi đưa đón.

Tôi cưới chồng đã 10 năm. Năm đầu tôi phải làm dâu nên sống chung với nhà chồng. Chồng tôi là con trai lớn tính theo vai vế của người Bắc. Bố chồng tôi đã mất, trên anh là 2 người chị chưa chồng, dưới anh là 2 người em, 1 em trai và 1 em gái cũng chưa lập gia đình. Trong quá trình chung sống, tôi không được lòng nhà chồng vì họ muốn tôi phải lo cho cả nhà chồng. Nhưng tôi thì cảm thấy vô lý hết sức vì nhà chồng ai cũng đã lớn. Đứa em chồng còn hơn cả tôi tới 2 tuổi. Má chồng thì vẫn mạnh khỏe nên buôn bán ở chợ. Ai cũng có công ăn việc làm, vậy sao tôi phải lo hết? Tôi muốn mọi người cùng đóng góp trong gia đình, nhưng các anh chị em chồng tôi không đồng ý. Họ bảo ai lập gia đình phải lo hết nhà này, còn họ không phải lo, đó là lối sống nhà này từ trước tới nay. Được 1 năm, cuộc sống ngột ngạt nên vợ chồng tôi xin ra riêng, hai nhà cách nhau chỉ 1 con hẻm 50m. Thời gian đầu, vợ chồng tôi cũng thường về thăm nhà chồng. Nhưng mỗi lần về là em gái chồng và chị chồng cứ soi mói, hoạnh họe tôi đủ điều. Nên sau này chỉ có chồng tôi là về, còn tôi là không. Lễ tết tôi vẫn ghé thăm họ cho phải phép.

 

Sau đó, tôi có bầu. Từ lúc có thai đến khi sinh nở, nhà chồng không hề mua cho tôi đồng quà tấm bánh, thậm chí cũng không vào viện thăm mẹ con tôi. Xuất viện về, mẹ chồng kêu mẹ tôi chăm; nhưng vì nhà ngoại xa, mẹ tôi lại đang chăm con cho chị tôi, nên không thể chạy qua chạy lại. Thế là vợ chồng tôi tự chăm nhau. Con tôi được 3 tháng, họ kêu tôi gửi con cho hàng xóm để đi làm. Tôi cũng nghe lời gửi con; nhưng vì hàng xóm không chăm bé được, nên tôi phải đón về. Vừa chăm con, vừa giúp việc theo giờ để có tiền trang trải. Con tôi được 3 năm, 1 lần nữa vợ chồng tôi lại dọn đi. Lần này dọn về gần nhà mẹ đẻ tôi vì trong suốt thời gian chúng tôi ở bên đó, nhà chồng toàn qua lại nhòm ngó và kiếm chuyện, không cho con tôi cái gì. Nhưng hễ khi nhà tôi lại sắm sửa cái gì thì họ qua cạnh khóe và chửi bới.

 

mâu thuẫn với cha mẹ, mâu thuẫn anh chị em, căm hận gia đình chồn, nhẫn tâm hơn cả người dưng, báo hiếu

 

Dọn về gần nhà mẹ tôi được 1 thời gian thì chồng tôi bị tai nạn giao thông. Ai nhìn vào cũng nói không qua khỏi vì rất nặng. Nhà chồng tôi thấy thế bèn từ chối hỗ trợ chăm sóc, hay tiền bạc gì cho chồng tôi hay con tôi. Họ bảo rằng họ không có trách nhiệm, tôi làm vợ, tôi phải lo cho chồng. Lúc đó tôi vừa chăm chồng trong bệnh viện, con tôi phải nhờ mẹ tôi đưa đón. Bé được 5 tuổi, đã học mẫu giáo, hôm nào mẹ tôi bệnh, cô giáo phải chở con tôi về nhà cô tận Long An và sáng hôm sau lại chở bé lên cho bé học. Còn nhà chồng không hề có ý định chăm chồng hay con tôi 1 ngày nào. Tiền họ hàng cho chồng tôi để trị bệnh, nhà chồng lấy hết. Không cần biết là nếu không có tiền đó thì liệu chồng tôi có chữa trị không, có sống sót không? Tôi phải vay mượn bên ngoài. Trời thương, chồng tôi tỉnh lại; nhưng phải mổ thêm 4 lần nữa và nằm 6 cái bệnh viện trong 1 năm trời mới hoàn toàn bình phục. Thời gian đó, tôi vừa chăm con vừa chăm chồng. Chồng xuất viện đợt nào là tôi lại lao đầu vào đi làm để kiếm tiền sống, làm đủ mọi nghề vì không ai cho tôi làm vài ba tháng lại nghỉ 1-2 tháng để vào bệnh viện chăm chồng cả. Nên chồng mổ thì tôi nuôi, chồng xuất viện tôi lại đi làm. Số tiền mượn để chữa trị lên đến con số vài trăm triệu. Nhà chồng không hề thăm hỏi hay đưa tiền. Thậm chí tiền người ta thương mà quyên góp, bên ấy cũng lấy.

 

Nhiều lúc tôi nghĩ, rủi chồng tôi chết, chắc cũng không thể thấy mặt họ lần cuối. Giờ là 3 năm trôi qua sau lần ấy, chồng tôi bình phục hoàn toàn. Và giờ họ lại muốn chồng tôi qua lại, báo hiếu với họ. Họ vẫn coi mẹ con tôi như người dưng, không hề muốn qua lại. Tôi cảm thấy quá vô lý vì tôi đã cứu sống chồng tôi, không phải để họ có con trai, còn mẹ con tôi thì mất chồng, mất cha. Con trai họ đã chết sau lần tai nạn ấy, khi họ ruồng bỏ con họ 1 cách nhẫn tâm rồi. Vậy giờ làm gì còn con trai nữa đâu mà đòi qua lại, báo hiếu? Theo mọi người, tôi có nên cấm chồng về đó không? Và làm sao để chồng hiểu ra những cực khổ, những ấm ức của mẹ con tôi, để mà không qua lại bên đó, dành toàn tâm toàn ý cho mẹ con tôi?

 

Chào bạn.

 

Sâu lắng đọc thư bạn gửi tới chương trình, chúng tôi hiểu được những khó khăn, tủi nhục trong cuộc sống hôn nhân của bạn khi có một gia đình chồng nhẫn tâm, phũ phàng như thế. Có lẽ hiện tại nỗi căm giận gia đình chồng nơi bạn chưa thể nguôi ngoai. Lúc này, bạn không biết phải làm sao để chồng bạn hiểu được những khổ cực của mẹ con bạn và không qua lại với gia đình chồng nữa. Chúng tôi sẽ chia sẻ cùng bạn vấn đề này.

 

Những năm tháng vừa qua, bạn đã mất biết bao tâm sức, mồ hôi, nước mắt để cứu sống chồng và nuôi con cái, những cực nhọc, khổ tâm của bạn có lẽ khó mà nói hết được. Giờ đây, khi mọi chuyện đã qua, bằng sự cố gắng, nỗ lực không ngừng nghỉ của mình, bạn đã gây dựng lại được cuộc sống, cứu sống được một người chồng, người cha cho chính mình và con cái. Vì thế bạn xứng đáng được hạnh phúc, được thấu hiểu từ phía chồng. Những điều bạn làm quá lớn lao mà không phải ai cũng làm được, sự hy sinh và thực sự quả ngọt bạn đã thu về đó là anh chồng đã bình phục. Thật sự bạn là một người vợ, một người mẹ mà nghị lực khiến mọi người đáng ngưỡng mộ.

 

Khi những nỗi uất ức, căm phẫn của bạn bao năm qua với gia đình chồng khó lòng mà phai nhòa được. Càng uất ức hơn khi họ để con cái của họ vào đường chết mà vẫn còn quay lại đòi sự đền đáp. Tuy nhiên, dù là thế nào thì bạn cũng vẫn không thể bắt ép chồng không được qua lại hay quan tâm lại với những người đó, vì thực tế thì đó vẫn là gia đình anh ấy sinh ra, lớn lên. Nhưng không phải như vậy mà bạn cứ đành ôm nỗi căm hận như thế, bạn cần anh ấy thấu hiểu và hướng về đến vợ con. Vậy nên, bạn cần lựa những lúc vợ chồng tình cảm với nhau và tâm sự với anh ấy hết những tủi cực của bạn, của con trong khoảng thời gian anh ấy nằm viện. Hơn nữa, bạn cũng hãy kể lại thái độ mọi người ra sao với gia đình bạn, nhất là với chồng bạn lúc đó. Những nỗi đau, mong muốn của bạn ra sao cũng cần chia sẻ để anh ấy biết rằng anh ấy phải làm gì. Bạn cũng cần lắng nghe chồng để hiểu về cảm xúc, suy nghĩ của chồng. Khi hai vợ chồng hiểu nhau, thương nhau hơn thì chính anh ấy cũng biết rằng mình nên làm gì để cho vợ con hạnh phúc hơn. Và điều đó cũng khiến anh ấy thấy được bạn là người vợ hiểu cảm xúc của chồng. Bởi vì nếu như bạn quá o ép chồng không được qua lại với gia đình chồng thì có thể vô tình làm tình cảm vợ chồng rạn nứt rất lớn. Chúng tôi hy vọng rằng chồng bạn hiểu được những cảm xúc của bạn và hai bạn sẽ cùng nhau gây dựng hạnh phúc vẹn tròn cho con cái.

 

Chúc gia đình bạn vui vẻ, bình yên.

 

Theo CSTY
1.4.2020 - Kết thúc cuộc trò chuyện! Nhưng mà cái tát đó là cái tát đầu tiên đánh em . Trước giờ...
1.4.2020 - Có lẽ vì khoảng cách tuổi quá xa nên cách yêu của anh ấy không như em mong đợi, thời...
31.3.2020 - Gia đình thì chỉ có mỗi mình mẹ đi làm, mà với đồng lương bưu điện thì việc nuôi 4...
31.3.2020 - Nhưng mới đây cô ấy về quê nói chuyện với bố mẹ về vấn đề là quen em nhưng nhận được...
31.3.2020 - Sau 1 vài lần hẹn đi nói chuyện tình cảm của em ngày 1 thêm hơn nhưng vì còn chưa...
31.3.2020 - Em ấy muốn nhanh có nhà có xe, nên chấp nhận đánh đổi đi đường này để nhanh chóng...
30.3.2020 - Cuộc gặp mặt diễn ra bình thường, cả hai nói chuyện bình thường nhưng người đó không...
30.3.2020 - Con sinh năm 1999 và anh trai sinh năm 1986 cách mẹ bạn gái có vài ba tuổi kéo theo...
Có thể bạn quan tâm