"Chăn gối" hòa hợp khiến vợ không thể xa chồng dù những trận đánh chửi kinh hoàng vẫn xẩy ra...

Nhiều lần tôi nhịn để yên ấm, nhưng có lúc tôi không chịu được lại cãi lại hoặc nói lý lẽ phân tích thì càng làm chồng tôi nổi nóng, chửi bới, đạp phá, thậm chí đánh tôi thậm tệ. Rồi lại làm hoà, vì chồng tôi vẫn là người thương con, vẫn yêu vợ theo cách gia trưởng - ngoan vâng lời thì sẽ có hết. Trong chuyện quan hệ vợ chồng, chúng tôi khá hoà hợp, có thể đó là lý do vì sao đến giờ chúng tôi cẫn sống với nhau dù có những trận đánh chửi kinh hoàng của chồng tôi. Nhiều lúc tôi thấy mình như một người giúp việc tài năng từ A-Z.

Chào chuyên gia.

 

Tôi năm nay 40 tuổi, lấy chồng được 15 năm. Xét về điều kiện kinh tế, công việc, vị thế của cả 2 vợ chồng thì đều thuận lợi, may mắn. Con cái đủ nếp tẻ, khoẻ mạnh, ngoan. Cuộc sống hôn nhân cũng như nhiều gia đình khác có lúc cơm không lành canh không ngọt. Chồng tôi là chỉn chu với gia đình nhưng gia trưởng, nóng tính, đôi phần thô lỗ. Cách chồng tôi đối xử nghiêm khắc với con, hoặc tỏ thái độ, nói năng trịnh thượng, ra lệnh, ép buộc vợ làm theo y minh khiến tôi cứ dồn nén trong người.

 

Chồng tôi luôn yêu cầu như ra lệnh đối với việc lo toan cho chồng con, bố me chồng. Tôi vẫn cố gắng nhưng sai ý là bị nhiếc móc, chê bai. Tôi được mọi người xung quanh nhận xét là nhanh nhẹn, tháo vát. Tôi luôn cố gắng chu toàn việc nhà việc cơ quan nhưng lúc nào cũng cảm thấy trách nhiệm nặng nề vì áp lực của chồng. Tôi luôn cảm thấy mình sống theo cảm xúc của chồng tôi, bố mẹ chồng tôi. Tôi thấy ngột ngạt!

 

chồng bạo hành, chịu đựng, chửi gia đình vợ, đuổi ra ngoài, không dám ly hôn

 

Nhiều lần tôi nhịn để yên ấm, nhưng có lúc tôi không chịu được lại cãi lại hoặc nói lý lẽ phân tích thì càng làm chồng tôi nổi nóng, chửi bới, đạp phá, thậm chí đánh tôi thậm tệ. Rồi lại làm hoà, vì chồng tôi vẫn là người thương con, vẫn yêu vợ theo cách gia trưởng - ngoan vâng lời thì sẽ có hết. Trong chuyện quan hệ vợ chồng, chúng tôi khá hoà hợp, có thể đó là lý do vì sao đến giờ chúng tôi vẫn sống với nhau dù có những trận đánh chửi kinh hoàng của chồng tôi. Nhiều lúc tôi thấy mình như một người giúp việc tài năng từ A-Z. Chưa kể đến, chồng tôi luôn mang gia đình nhà vợ ra nhiếc móc mỗi khi vợ chồng cãi nhau, tôi vẫn nhịn ( vì bố mẹ tôi cũng không hạnh phúc, tôi đã từng rất giận và trách bố tôi, nhưng bây giờ ông ốm đau, thì mẹ con tôi vẫn chăm sóc chu đáo). Và cũng chính vì thế mà khi cãi nhau, chồng tôi lại đuổi tôi đi, hoặc gọi mẹ tôi để mẹ tôi biết đường dạy con hoặc nhận về. Mẹ tôi vì không muốn gia đình con tan vỡ nên cứ nhịn.

 

Còn rất rất nhiều chuyện chồng tôi hành xử coi thường mẹ tôi. Mẹ con tôi vẫn nhịn để gia đình trọn vẹn, con cái đủ bố mẹ. Nhưng cứ vài tuần, vài tháng chúng tôi lại cãi vã, xô xát. ( xác định bố mẹ chồng luôn bênh con trai nên tôi không thanh minh, kể lể - sau 2 lần cách đây nhiều năm) Tôi thực sự mệt mỏi! Về kinh tế thì tôi đủ tự tin độc lập, có việc lam, vị trí nhất định trong xã hội, có nhà riêng mà mẹ tôi mua cho vi bà luôn chuẩn bị tinh thần ngày tôi bị đuổi đi, dù thâm tâm bà không muốn chứng kiến ngày đấy. Vậy mà tôi vẫn lúng túng không biết nên tiếp tục hay không cuộc hôn nhân này. Tôi sợ những đứa con không đủ bố mẹ, nó oán trách mẹ không đủ kiên nhẫn nhịn để vun đắp cho gia đình ( Mẹ chồng tôi luôn trách móc tôi ích kỷ, không biết nhịn để nhà cửa yên ấm) Vậy tôi nên làm gì để tháo gỡ bế tắc này khi sự thiếu tôn trọng đã xuất hiện trong cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Chào chị! Tôi hiểu là chị đã bế tắc và dồn nén thế nào trong cuộc hôn nhân tưởng như hoàn hảo ấy. Sự chịu đựng bên trong của chị thật không dễ dàng nhận ra, điều đó càng làm chị áp lực và mất thăng bằng. Tôi chân thành chia sẻ với chị về những ngột ngạt mà chị đã phải chịu trong suốt nhiều năm qua.

 

Chị thân mến! Qua lời tâm sự tôi thấy cuộc hôn nhân của chị thiếu sự tôn trọng nhau. Điều này có lẽ nó đã hiện diện trong gia đình chị từ khi cuộc hôn nhân mới bắt đầu. Có lẽ sai lầm là ngay từ ban đầu trong cuộc sống hôn nhân chị đã không thiết lập cho mình một nguyên tắc sống và không có thỏa hiệp về ranh giới sự tôn trọng, nhất là với bố mẹ 2 bên. Cũng biết đây không phải là lúc để trách chị, nhưng cũng phải nói ra để chị nhận diện cuộc hôn nhân của chị như thế nào và chồng chị đã đối xử với chị và bố mẹ chị như thế nào? Chị à, dường như sự chịu đựng của chị nó đến mức chị đã vô tình với chính bản thân mình, xa hơn nó đã làm tổn thương đến cả bố mẹ và gia đình bên ngoại đó chị ạ. Chị có thấy mình đã quá thỏa hiệp trong 15 năm qua không? Người ta nói: “Cơm sôi nhỏ lửa, chồng giận vợ bớt lời” nhưng cũng có câu: “được đằng chân lân đằng đầu”. Ý tôi là chị dường như chị đã bỏ qua nhiều cơ hội để cải thiện bế tắc của hôn nhân, thay vào đó là dễ dàng chấp nhận cả những tật xấu của người chồng. Sự im lặng của chị không giúp cho gia đình bình yên như chị mong muốn mà chính là đang tích lũy những cơn giông gió trong lòng chị và các con đấy. Còn sự “chỉn chu” của chồng chị thực chất là sự áp đặt nguyên tắc gia trưởng lên vợ con đấy. Bất chấp cảm xúc của vợ con, thậm chí có cả bạo lực thì rất khó chấp nhận.

 

Hẳn chị từng nghe câu: “Vợ chồng tương kính như tân” phải không ạ? Không chỉ dừng lại ở đó, chị cũng bị chi phối cả từ phía bố mẹ chồng. Sự mâu thuẫn, chịu đựng cũng quá lâu rồi nhưng chị không đủ lý trí để chị vượt qua những cái đó. Thực tế cuộc sống của chị thể hiện rõ tính chất bạo lực: Tinh thần và thể xác, nhưng tại sao chị vẫn chấp nhận nó? Phải chăng như chị chia sẻ vì bố mẹ chị cũng không hạnh phúc? Chị nghĩ vậy có thiếu công bằng cho cha mẹ và chính mình không? Là người đàn ông có trách nhiệm nếu chị trong hoàn cảnh ấy càng phải yêu thương, bù đắp cho chị chứ? Đằng này lại lấy đó để miệt thị gia đình chị, thật khó chấp nhận. Người xưa nói: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, dường như anh ấy đã “xếp hạng” chị và chị chấp nhận “thứ hạng” đó trong gia đình mình. Chị thân mến, hầu hết các gia đình có bạo lực đều xuất phát từ nguyên nhân dễ dàng bỏ qua sự thiếu tôn trọng nhau và chấp nhận cuộc chơi bị áp đặt đó. Không chỉ vậy, bố mẹ chị cũng âm thầm chịu tổn thương cùng con gái. Hẳn là bố mẹ chị xót xa con gái thế nào, nhưng họ không làm gì được ngoài việc mua sẵn cho chị một ngôi nhà để phòng thân. Chính sự khoan nhượng bạo lực của chị làm cho bố mẹ cũng ngậm ngùi chấp nhận theo. Nói vậy, để thấy chị không chỉ làm tổn thương tâm hồn mình mà còn làm bậc làm cha mẹ thêm lo lắng. .

 

Chị mến, sống như vậy, chị hẳn không có cơ hội cho bản thân mình được hy vọng, thì làm sao ai có thể kỳ vọng gì ở chị. Hơn nữa, nếu chị cho rằng sự chịu đựng của chị là giữ ấm ngôi nhà cho các con. Điều này rất vô lý, bởi chính những đứa trẻ rất nhạy cảm, chúng cảm thấy không được an toàn về tinh thần trong chính ngôi nhà của mình nhưng vì sự cam chịu của chị làm các con cũng phải chịu đựng theo, chúng âm thầm sống trong bạo lực mà không có cơ hội được nói ra vì chính mẹ của chúng cũng thế. Thực tế cho thấy những đứa trẻ chứng kiến bạo lực thì xu hướng lối sống cũng bạo lực hoặc sẽ hoài nghi về hôn nhân trong tương lai rất nhiều. Vậy vì cái gì đó mà một người phụ nữ có học thức, có thu nhập, có vị trí như chị lại chịu đựng sự cư xử vừa thiếu tôn trọng vừa thiếu công bằng từ người chồng dai dẳng thế? Cho dù vì bất kỳ lý do nào, nhưng nếu chị và các con cảm thấy không được an toàn, không được yêu thương và tôn trọng trong chính ngôi nhà của mình thì cuộc sống ấy thật vô nghĩa. Không bao giờ là muộn, chị hãy thiết lập cho mình và các con một cuộc sống được tôn trọng và yêu thương chị nhé, và trước hết hãy yêu thương và tôn trọng chính bản thân mình chị à. Hãy nhớ rằng khi “cái tôi”, cái ý chí bị lu mờ thì làm sao có thể làm chủ cảm xúc và cuộc sống của mình nữa phải không chị? Tôi tin là chị đủ mạnh mẽ , có khí chất để làm chủ cuộc sống của mình nhé!

 

Chúc chị sức khỏe và nhiều động lực để có được sự lựa chọn tốt nhất cho bản thân cũng như cho các con

Theo CuaSoTinhYeu
2.4.2020 - Một năm sau thì em quen một bạn khác và có nói với gia đình và lần này được gia đình...
2.4.2020 - Cho đến 1 ngày vợ xin phép em về quê ngoại đi ăn cưới bạn. Em không đồng ý nên vợ có...
2.4.2020 - Những thời gian đầu chồng và con trai không gần nhau suốt 9 năm. Em với con trai sang...
1.4.2020 - Em không nói một lời nào về chuyện 2 người mà chỉ âm thầm buồn nhưng em lại thấy hai...
1.4.2020 - Những lần bạn ấy đi đâu đó em hỏi, lại nói đi công việc. Em hỏi công việc gì thì bạn...
1.4.2020 - Kết thúc cuộc trò chuyện! Nhưng mà cái tát đó là cái tát đầu tiên đánh em . Trước giờ...
1.4.2020 - Có lẽ vì khoảng cách tuổi quá xa nên cách yêu của anh ấy không như em mong đợi, thời...
31.3.2020 - Gia đình thì chỉ có mỗi mình mẹ đi làm, mà với đồng lương bưu điện thì việc nuôi 4...
Có thể bạn quan tâm