Chồng chỉ được "nết" hay dỗi, hay ghen, nghe lời mẹ lại còn thêm gia trưởng nữa...

Chồng em tính trẻ con, hay dỗi nhưng lại gia trưởng, đặc biệt là nghe lời mẹ. Bố chồng em thì quá nông cạn, mọi việc trong nhà đều do mẹ chồng em quyết định. Mẹ chồng em hay soi mói, hay nói mỉa mai và đặt điều. Có lần em phát hiện ra mẹ chồng em đứng nấp ngoài cửa sổ phòng em để nghe lén.

Em chào chương trình. Câu chuyện của em hơi dài mong các chuyên gia đọc hết và tư vấn giúp em với ạ.

 

Em năm nay 26 tuổi, em đã lấy chồng được hơn 2 năm. Vợ chồng em cùng tuổi nhau, đi học Đại học nên biết nhau. Em lấy anh là vì lỡ có bầu chứ thời điểm đó em cũng chưa hiểu hết về anh và em chưa có ý định lấy anh. Em sinh ra trong gia đình khá giả, bố mẹ em đều làm công việc nhà nước, từ nhỏ đến lớn em đi học, học xong rồi đi làm. Còn chồng em là gia đình làm nông, kinh tế không được bằng nhà em, tư tưởng có phần lạc hậu, ví dụ như đàn bà là phải làm việc nhà rửa chén bát,... còn đàn ông không được làm,....

 

Đám cưới xong vợ chồng em lên thành phố ở trọ và đi làm, thi thoảng về thăm ông bà, mỗi lần về em đều cho bà tiền hoặc quà bà đều nhận. Đến ngày sinh em về nhà chồng. Nhà mẹ đẻ em ở gần nên bà hay xuống thăm cháu, vì biết nhà chồng khó khăn nên mẹ em hay gần gũi cởi mở để gia đình chồng em không tự ti. Vì con em bú mẹ hoàn toàn nên mẹ em mua thức ăn xuống nhiều cho em để đủ sữa cho con bú , cả gia đình chồng em cũng ăn. Ở gần nên dần dần em mới hiểu hết về nhà chồng em.

 

Chồng em tính trẻ con, hay dỗi nhưng lại gia trưởng, đặc biệt là nghe lời mẹ. Bố chồng em thì quá nông cạn, mọi việc trong nhà đều do mẹ chồng em quyết định. Mẹ chồng em hay soi mói, hay nói mỉa mai và đặt điều. Có lần em phát hiện ra mẹ chồng em đứng nấp ngoài cửa sổ phòng em để nghe lén. Áp lực nuôi con nhỏ và việc sống chung em mệt mỏi vô cùng.

 

Chồng em vẫn đi làm trên thành phố sáng đi tối về bằng xe buýt, lương không đủ chi tiêu, may có nhà ngoại giúp đỡ không thì em cũng không biết làm sao. Chồng em đi làm về nghe mẹ chồng chê em, nói xấu em nên không nói với em câu nào cứ lầm lì nói em nhác, không biết chăm con,.... Mẹ đẻ em biết chuyện nên mới bàn mẹ chồng em cho xây ốt ra ở riêng để em bán hàng, khi đó con em cũng được 6 tháng rồi. Mẹ chồng em đồng ý, nhưng nói là có thửa đất đó rồi nhưng nhà ông bà không có tiền. 2 bên vui vẻ đồng ý là nhà mẹ đẻ em lo vật liệu còn nhà chồng em lo việc xây nhà, vì bố chồng em cũng là thợ xây.

 

Về phía chồng em thì không muốn ra ở riêng, anh bảo là giờ có mình anh con trai ở nhà nữa, không ở chung với ông bà ra ở riêng người ta cười cho,...rồi ở riêng không tự lo được, ở chung mà nhờ ông bà. Mẹ chồng em thì ngày càng không ưa em, em cảm thấy cô độc trong gia đình chồng, mẹ chồng em bênh chồng em ra mặt. Còn chồng em chửi em rất thậm tệ, đòi đuổi em về ngoại, đòi ly hôn rất nhiều lần. Mấy ngày đó em không nhịn nữa, em với chồng cãi nhau. Mẹ đẻ em mới nói khéo với chồng em ra ở riêng, con cái có gia đình rồi nên ở riêng để tự lập nên chồng em đồng ý ra ở riêng, lúc này mẹ chồng em không đồng ý cho ra ở riêng nữa vì bà sợ ly hôn chia đất của bà.

 

chồng trẻ con, hay dỗi, hay ghen, không kiếm được tiền, nghe lời mẹ

 

Rồi em đi bán thuốc thuê cho anh trai em, con ở nhà ông bà nội trông. Anh trai em ở xa nên việc nhà thuốc em quản lý cả. Em tâm sự với chồng là anh trai em bàn giao lại nhà thuốc cho vợ chồng mình rồi, đưa con ra ở ngoài cửa hàng cho tiện bán hàng. Em cũng muốn tách ra khỏi nhà chồng, em sợ ở nữa vợ chồng em sẽ ly hôn vì bà mẹ chồng của em. Nhưng chồng em không đồng ý, chỉ im lặng thôi. Nhưng sau may có chú em cha chồng hiểu chuyện nên bàn chồng em ra ngoài cửa hàng ở. Chồng em nghe lời chú nên ra.

 

Con thì bữa em gửi bà ngoại bữa em gửi bà nội. Em nói với chồng đem tủ ra để đồ quần áo cho gọn, em nói anh cũng không trả lời. Tính anh trước giờ như thế, em nói gì cũng im lặng, sau đó em không thấy đưa tủ ra. Mấy bữa nay mưa lạnh em bảo anh đưa nệm ra cho con nằm cho ấm anh cũng không đưa. Thi thoảng anh dỗi chuyện gì là lại đưa con về trong nhà ông bà ngủ. Tính anh hay dỗi, nói chuyện cộc cằn rất khó nghe, em nói gì không vừa ý cái là dỗi.

 

Anh hay ghen nữa. Hồi em ở nhà nuôi con được mấy tháng anh còn cài định vị trong điện thoại em để theo dõi, em đi đâu mà anh không biết là về mặt nặng. Mặc dù em không làm gì để mà phải ghen cả, nhưng anh cứ đa nghi như vậy. Mọi chi phí sinh hoạt trong nhà em lo cả, lương chồng em chỉ đủ để mua sữa cho con. Hôm trước em có bảo chồng em lắp cho cái cammera ngoài cửa hàng để nhiều lúc khách đông có gì nhầm lẫn còn coi lại được. Anh lắp cam rồi anh cài vô trong điện thoại của anh, thế là em không dám cắm cam để dùng, vì chồng em mà theo dõi em qua cam thì nhất định sẽ sinh chuyện.

 

Đôi lúc em đi đâu tí hay có trình dược nào là nam vào chào hàng lâu tí là anh lại nghi ngờ em. Chồng em bảo là không tin tưởng chồng, không dám cho chồng coi cam....rồi giận dỗi. Mấy hôm nay ở trên thành phố với bạn không về, mà bạn này hay rượu chè nên em cũng lo.

 

Nhờ chương trình tư vấn cho em làm sao cho chồng em bớt trẻ con, biết lo nghĩ hơn được không ạ. Em cảm ơn rất nhiều.

Chị chào em. Em mới bắt đầu cuộc sống hôn nhân khoảng 2 năm trở lại đây và kể từ sau khi sinh em bé xong, khi hai vợ chồng em trở về ở nhà chồng thì em bắt đầu nhận thấy sự chênh vênh, khác biệt, mâu thuẫn giữa em và gia đình bên chồng. Chuyên gia trang www.cuasotinhyeu.vn thấy rằng những trăn trở của em và đặc biệt em đang rất cần một giải pháp nhằm giúp cho chồng em bớt trẻ con, biết lo nghĩ để vợ chồng em được thuận hòa.


Em có mong mỏi rất chính đáng bởi “trong có ấm” thì “ngoài mới êm. Có hai vấn đề chị nhìn thấy trong cuộc sống hôn nhân của em: một là vấn đề giữa em và mẹ chồng, vấn đề thứ hai quan trọng hơn đó là thái độ, cách cư xử của chồng em đối với cuộc hôn nhân này. Nhưng em đã rất may mắn vì có được một người mẹ đẻ tốt, thương yêu em hết mực và có lẽ cũng nhờ mẹ động viên mà em cũng đã vượt qua được những lúc cảm xúc bị tổn thương đúng không em?

 

Thực ra, mỗi gia đình có văn hóa, lối sống khác nhau. Từ trước đến nay, em được ở trong một môi trường êm ả, có được người mẹ tâm lý, được yêu thương. Đến khi làm dâu, em đảm nhiệm vai trò mới, và cũng phải thích nghi dần với cuộc sống bên ấy. Ai cũng vậy thôi em, “nhập gia tùy tục, xuất giá tòng phu”, vì em chưa quen nên em cảm giác bị hẫng hụt. Sau em hiểu dần tính cách của mọi người thì em cũng sẽ cảm thấy mọi chuyện nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Chị hiểu, so với kinh nghiệm, kỹ năng của một nàng dâu mới hơn 20 tuổi với mẹ chồng em, thì nhiều khoản em còn chưa được khéo léo, vụng về. Mình cứ chịu khó quan sát, học hỏi dần dần em nhé. Cái gì tốt thì em thay đổi, còn cái gì em cảm thấy chưa hài lòng thì cũng cư xử khéo léo, bởi có chuyện gì xảy ra thì bản thân em sẽ chịu thiệt thòi trước tiên.


Còn về cách cư xử của chồng em với em, chị cũng rất chia sẻ với em về những ấm ức, tổn thương trong lòng. Nhưng tại sao chồng em lại ghen tuông như vậy, phải chăng có hiểu nhầm gì giữa hai em? Mấy năm đầu của cuộc sống hôn nhân cũng không tránh khỏi những thử thách và hụt hẫng vì cảm giác người mình yêu không giống như trong mơ ước. Có lẽ chồng em cũng chịu áp lực và có phần thất vọng khi nghe mẹ đẻ nói con dâu không thiếu kiên nhẫn, không nghe lới rồi thế nọ thế kia. Rồi một phần nữa cũng là do bản tính thiếu độc lập sống phụ thuộc vào mẹ của anh ấy từ trước, nên anh ấy không được khéo léo, nhẹ nhàng với em cũng như thiếu trách nhiệm để làm trụ cột trong gia đình. Như em cũng biết để thay đổi một người cũng không phải dễ dàng gì, người ta nắn cái cây từ khi còn non, chứ để thân cây cứng cáp thì nắn chỉnh làm sao, trừ khi tự bản thân chồng em muốn thay đổi, mà điều đó có được là anh ấy phải thực lòng thương yêu em, nể em và tôn trọng em.


Nhà là nơi để về chứ không phải cứ bước chân vào rồi lại cảm thấy áp lực. Nhìn lại thời gian vừa qua, em cũng cần xem lại bản thân em đã đủ tốt, đủ tâm lý với chồng con, với gia đình chồng chưa? Tốt hơn hết, hai vợ chồng em cần có thời gian ngồi lại với nhau để chia sẻ với nhau về cảm nhận của mỗi người, về những vướng mắc mà các em gặp phải, cùng nhau gỡ rối. Nếu cần thiết, hãy nhờ mẹ em hoặc người thân nào đó trong gia đình trở thành cầu nối, giúp cho hai vợ chồng em hiểu nhau hơn bởi cách này dường như khá hiệu quả với chồng của em.

 

Chúc em mạnh khỏe, cuộc sống suôn sẻ và cân bằng tốt các mối quan hệ trong gia đình nhé!

Theo CuaSoTinhYeu
26.11.2020 - Trong buổi hẹn đó em có tỏ tình thì nhận được lời từ chối, cô ấy nói rằng bây giờ...
26.11.2020 - Mỗi lần gần nhau là anh lại không kìm chế được mình, đòi em q.hệ nhưng em từ chối...
26.11.2020 - Tôi vô tình thấy mấy tờ giấy ghi nhật kí của con gái tôi vứt trong thùng giác, tôi...
25.11.2020 - Hai tuần trước gặp mặt là em gợi ý muốn gặp anh chứ anh không chủ động như trước,...
25.11.2020 - Rồi thời gian cứ thế trôi, em lớn lên trong trạng thái mẹ thường xuyên trút hết bực...
24.11.2020 - Trước đây nhiều lần anh ấy hẹn đi cafe nhưng tôi không chịu. Anh có bệnh tim mạch...
24.11.2020 - Cháu là nữ, năm nay cháu 15 tuổi. Thầy giáo của cháu là thầy giáo dạy thể dục cho...
23.11.2020 - Trước khi lấy tôi, người vợ của tôi đã từng quen một người đàn ông đã có vợ và đã có...
Có thể bạn quan tâm