Con đường tương lai ấy, anh không còn mong có em cùng đi về!

Sau này càng ngày mối quan hệ của chúng em càng tệ đi. Ngoài chuyện trinh tiết em nói trên, còn một lý do mà theo anh ấy là cực kỳ quan trọng khiến anh ấy không thể cho em cơ hội cứu vãn mối quan hệ vợ chồng của chúng em đó là em làm mất niềm tin của anh.

Xin chào chương trình! Hiện tại em đang trải qua một thời điểm cực kỳ khó khăn trong đời của em, và hoàn toàn không có một điểm dựa nào về mặt tinh thần nên em chỉ còn cách tìm đến chương trình để mong có được lời khuyên giúp em lúc này. Câu chuyện của em thật sự rất dài dòng nên xin các cô chú anh chị chuyên viên tâm lý hãy thông cảm giúp em.

 

Em và chồng em hiện giờ hồi trước là bạn học chung lớp cấp 3. Chúng em lúc đó khá thân thiết, hợp và chơi chung với nhau. Thật ra lúc học cấp 3 em đã có cảm tình với anh ấy rồi nhưng vì còn nhỏ nên không thổ lộ và cũng không chắc anh ấy đối với mình có đặc biệt gì không, nên em chỉ thích vậy thôi chứ không có gì để tiến xa hơn.

 

Vào đại học, tụi em ở xa và thời đó cũng không có điện thoại, tin nhắn facebook như bây giờ nên chúng em có một đoạn ít liên lạc. Cũng trong những năm tháng ít liên lạc này mỗi người đều có người yêu của riêng mình. Em đã có người yêu, và lúc mới ra trường đi làm cũng là thời điểm em đã quyết định đi quá giới hạn với người yêu em lúc đó. Em không suy nghĩ nhiều chỉ nghĩ là tình cảm lúc đó đủ sâu đậm và bản thân mình đủ chính chắn, đủ có trách nhiệm với cuộc đời mình, cũng như nghĩ rằng với giới trẻ hiện nay trinh tiết không phải là điều tối quan trọng của một mối quan hệ.

 

Sau này em đã chia tay với người yêu lúc đó. Và em gặp lại một người bạn là chồng em hiện tại. Cảm tình của em vẫn còn. Lúc đó cả anh ấy và em đã chia tay người yêu nên em đã chủ động theo anh ấy và đã thành công. Có một điều này là lúc chưa bắt đầu mối quan hệ yêu đương, em cũng thành thật kể lại chuyện mình đã không "còn" nữa. Anh ấy có vẻ thất vọng vì bản thân anh ấy là đàn ông, cũng từng có người yêu nhưng chưa vượt giới hạn, tuy nhiên anh ấy đã chấp nhận bắt đầu mối quan hệ với em.

 

Sau này anh ấy biết được người yêu cũ em là người anh ấy có quen biết (cũng do em nói ra) thì tỏ ra rất giận, trách em sao không nói sớm hơn là anh ấy đã không chấp nhận ngay từ đầu. Nhưng em không cố ý, chỉ là em thấy mình không cần thiết phải nói rõ tận tình như vậy. Bản thân em cũng đã là thành thật và không hề dối gian gì. Nếu em đủ tỉnh táo và biết anh ấy quan trọng chuyện này như thế nào thì nên dừng ngay từ lúc này. Nhưng không, lúc đó em có vẻ rất si mê anh ấy nên ra sức níu kéo. Anh hỏi em nếu tiếp tục thì có mang hạnh phúc đến cho anh không thì em không cần suy nghĩ nhiều nói chắc chắn em sẽ mang hạnh phúc cho anh. Nhưng mọi việc không dễ dàng như thế.

 

Hai đứa có thời gian yêu xa. Em đã bỏ việc ở chỗ em để đến chỗ anh sống và làm việc cho gần nhau. Anh ấy vì thấy em một thân một mình nên quyết định sống chung cùng em. Và cũng vì sống chung trước khi cưới và vì là người có trách nhiệm nên anh ấy đã cưới em làm vợ.

 

cửa sổ tình yêu, ly hôn, không cần, trầm cảm, chia tay, hết yêu, chấp nhận, sang mỹ.

 

Sau này càng ngày mối quan hệ của chúng em càng tệ đi. Ngoài chuyện trinh tiết em nói trên, còn một lý do mà theo anh ấy là cực kỳ quan trọng khiến anh ấy không thể cho em cơ hội cứu vãn mối quan hệ vợ chồng của chúng em đó là em làm mất niềm tin của anh. Em đã từng hứa làm nhiều việc nhưng đã không thực hiện được.

 

Em hứa sẽ cố gắng học hành tiến thân (mặc dù em đã học xong đại học ở Việt Nam nhưng anh nói anh tin em cố gắng sẽ tiến xa hơn nữa; nhưng sự cố gắng của em không đủ và em đã không làm được). Em hứa sẽ là một người vợ người mẹ tốt, nhưng anh nói anh thấy em không chăm lo được cho gia đình, không nấu được một bữa ăn tử tế, trong nhà mẹ chồng vẫn là người chăm lo quán xuyến là chính.

 

Anh nói em không đủ tinh tế, không biết được anh thích gì, cần gì. Đỉnh điểm là em có hứa sẽ xây dựng vun đắp cho gia đình nhỏ, không đi định cư Mỹ (vì ba mẹ có làm giấy tờ bảo lãnh em đi Mỹ). Nhưng tới hạn đi, em đã quyết định đi và mang theo con của chúng em đi. Mặc dù anh ấy cũng đồng ý và cũng để em làm giấy tờ bảo lãnh anh ấy đi sau. Nhưng lúc xa nhau anh ấy vì cô đơn, mất động lực nên đã bỏ việc. Và mọi việc càng đi theo hướng tệ hơn. Em thấy anh ấy có dấu hiệu trầm cảm, mất động lực sống và thậm chí nhiều lần nhắc đến việc không muốn sống nữa.

 

Anh ấy cũng nói em đã tàn phá cuộc sống của anh ấy. Anh ấy chỉ muốn có một cuộc sống gia đình bình thường ở Việt Nam, có vợ chu toàn nhà cửa con cái, còn anh ấy đi làm. Anh ấy không muốn đi Mỹ, mà đi Mỹ nếu có người anh ấy yêu thương thì cũng được, nhưng anh ấy không yêu em nữa, cũng không muốn đi chung con đường tương lai cùng em. Nhưng em hỏi muốn ly hôn em không thì nói sợ gia đình nói anh ấy. Có nghĩa là anh ấy đã hết tình cảm với em nhưng sợ áp lực gia đình xã hội nếu tuyên bố muốn ly hôn. Còn về phía em lúc nào cũng muốn níu kéo.

 

Em nói anh cứ đi Mỹ với em, làm lại từ đầu, cho em cơ hội, vì con. Nhưng cứ nhắc vì con là anh ấy lại nổi điên với em vì nói em đã mang con rời xa anh. Nói chung điều cốt lõi là anh ấy không có tình cảm với em ngay từ đầu mà đến với em bằng niềm tin là em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh, đến lúc em không làm theo những điều anh ấy mong muốn cho nến mọi thứ trở nên tồi tệ. Còn em ngay từ đầu thấy người ta đã không thật sự yêu và chấp nhận dù mình thế nào mà lại hứa và không chịu cố gắng. Em lại đi Mỹ như một cách chạy trốn và thay đổi cuộc sống, nhưng nó lại bị phản ứng ngược là làm chồng em giờ lâm vào tình trạng trầm cảm. Giờ em thật sự thấy quá khó khăn. Em mong có một con đường cho cả 2, nhất là cho anh ấy.

 

Mong chương trình cho em một lời khuyên. Em cám ơn.

Thân chào em!

 

Hiện tại ở trong hoàn cảnh của em thì thật khó để có thể lựa chọn được một con đường rõ ràng cho mình. Thế nhưng, đến khi nhất định phải đưa ra lựa chọn thì ta phải lựa chọn thôi em ạ. Mỗi lựa chọn thì đều sẽ là một sự đánh đổi. Có một gia đình vẹn tròn, hạnh phúc, đầm ấm là điều mỗi người hằng mong ước, nhưng không phải ai cũng may mắn có được điều đó. Trong hoàn cảnh gia đình em cũng đang ở tình trạng như thế, chúng tôi sẽ cùng em tháo gỡ những khó khăn này nhé!

 

Em có chia sẻ là chồng em có dấu hiệu của trầm cảm thì chúng tôi cũng chưa có những cơ sở, dấu hiệu cụ thể để chẩn đoán, đánh giá cho chồng em được. Tuy nhiên, gia đình em cần ngồi lại nói chuyện kĩ với gia đình hai bên về vấn đề của chồng em. Nếu có thể đưa chồng em đi khám thì cần càng sớm càng tốt. Bởi trầm cảm nếu càng để lâu sẽ càng nhiều vấn đề nan giải và có thể dẫn đến tình trạng xấu xảy ra khi người bệnh suy nghĩ tiêu cực, dại dột. Hiện tạ, nếu chưa giải quyết xong vấn đề bất ổn tâm lý của chồng em (nếu có) mà em bỏ đi sẽ khiến anh ấy có yếu tố tăng nặng bệnh và khi em rời bỏ mang theo con sẽ là sang chấn tâm lý lớn đối với anh ấy. Vì vậy em cần thực sự nhìn nhận cân nhắc kĩ trước vấn đề này.

 

Nếu khi có kết luận chính thức của chuyên gia tâm lý hay bác sĩ thì em hãy ở lại bên cạnh cùng chồng vượt qua khó khăn này. Vượt qua căn bệnh trầm cảm là điều hết sức khó khăn. Khi một ai đó, đặc biệt là người “đầu gối tay ấp” của em bị trầm cảm thì mọi thứ trở nên thật khắc nghiệt, em cần dũng cảm hơn để vượt qua hoàn cảnh này. Hãy xem đó là thử thách cho cả hai, điều quan trọng là em cũng cần phải khỏe mạnh để luôn bên cạnh chồng mình.

 

Khi trầm cảm, chồng em thích ở một mình và thờ ơ với mọi thứ. Điều em cần nhớ là phải kiên nhẫn. Hãy nhớ, trầm cảm là bệnh kinh niên đòi hỏi sự quan tâm và chăm sóc thật nhiều. Em cần hiểu những điều mà chồng mình đang nói hoặc làm là vì bị bệnh nên đừng trách anh ấy vì những câu nói hết yêu hay muốn rời bỏ, ly hôn… Khi một ai đó bị trầm cảm, anh ta sẽ rất thụ động, vì vậy em không nên trông mong họ làm những điều họ thích thú trước đây kể cả việc yêu em cũng thế.

 

Em chỉ nên khuyến khích chồng từ từ làm những điều mà anh ấy đã từng thích, nhưng đừng bao giờ thúc giục. Có thể bắt đầu bằng việc đi bộ cùng nhau, kể những câu chuyện hay và truyền cảm hứng, cố gắng tìm những thứ sẽ làm anh ấy cười hoặc những tấm hình của anh ấy ngày xưa để khơi gợi lên những cảm xúc tích cực. Bên cạnh đó, cần có sự vào cuộc của các chuyên gia để cùng giúp đỡ gia đình vượt qua khó khăn này.

 

Còn nếu anh ấy không có vấn đề gì về rối loạn tâm lý thì em có thể lựa chọn hoặc là ở lại để cùng anh ấy xây dựng lại gia đình, bỏ qua mặc cảm việc anh ấy nói còn yêu hay hết yêu và nói chuyện với anh ấy về việc xây dựng lại niềm tin, tình yêu với nhau. Còn nếu em muốn đi thì chắc hẳn người khó chấp nhận chuyện này là anh ấy và việc gia đình tan vỡ là điều khó tránh khỏi. Bên cạnh đó, nếu anh ấy không còn yêu em thì sống tiếp tục những ngày chịu đựng cũng chỉ là cách làm cả hai gò bó, đau đớn thêm mà thôi. Sau này khi con cái lớn hơn một chút thì chắc hẳn việc đi hay không còn phụ thuộc cả vào quyết định của hai em.

 

Dẫu biết là thực sự khó khăn trong giai đoạn này nhưng mong rằng với sự giúp đỡ của hai bên gia đình thì hai em sẽ cùng nhau vượt qua để cho con cái có một gia đình hạnh phúc. Còn nếu không thể thì cũng hãy cùng nhau ngồi nói chuyện lại để biết được mong muốn, tình cảm và suy nghĩ của nhau cũng như biết được quyết định đi tiếp hay dừng lại.

 

Chúc gia đình em sức khỏe, sớm vượt qua giai đoạn khó khăn này.

 

Theo CSTY
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.

Có thể bạn quan tâm