Con trai gầy đổ gầy xiêu vì mẹ không thương con cháu lại lười làm... | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Con trai gầy đổ gầy xiêu vì mẹ không thương con cháu lại lười làm...

Cuộc sống bế tắc, đi đâu người ta cũng dị nghị sao nhà mày lại ăn riêng, sao bà không trông cháu...? Chồng em nghĩ nhiều nên cũng chẳng thể tập trung làm ăn, gầy đổ gầy xiêu.

Em chào anh/chị!

 

Em đã làm dâu được 3 năm trong một gia đình cách nhà đẻ chỉ có hơn 1km, và em đã có một cháu gần 3 tuổi, giờ đang chuẩn bị sinh 1 cháu nữa. Chúng em sống chung với bố mẹ chồng và đã có nhiều mẫu thuẫn xảy ra kể từ khi có con nhỏ, đến giờ vẫn trong vòng luẩn quẩn chưa có lối ra.

 

Chồng em là con trai duy nhất trong nhà, có 1 chị gái lấy chồng xa và 1 em gái đi nước ngoài. Lúc trước chưa có mâu thuẫn, anh ý rất hay tâm sự với mẹ về mọi chuyện; nhưng giờ thì không, hình ảnh người mẹ anh ý vẫn nghĩ sụp đổ hoàn toàn.

 

Mẹ chồng em năm nay 55 tuổi và đã thôi kiếm tiền từ lúc 30 tuổi vì sinh xong em út bà bị 1 số bệnh như: đau đầu, thoái hóa xương, huyết áp... Tuy nhiên, bệnh tình đã được đi chữa trị và cũng không phải lúc nào cũng bệnh. Bố chồng em vẫn lo hết được cho cả gia đình, lo cho 3 con ăn học đàng hoàng và không để gánh nặng lên con cái. Hiện tại, ông đã hơn 60 tuổi nhưng vẫn đi chợ để kiếm tiền vì kinh tế của vợ chồng em chưa vững, bà thì đau yếu không có nguồn thu nào khác.

 

khó khăn, tích cực, tự lo, phụ thuộc, hạnh phúc, chia sẻ, cửa sổ tình yêu

 

Vấn đề của em ở đây là mẹ chồng em không phải là người ốm đến mức chỉ nằm 1 chỗ. Bà vẫn làm việc nội trợ được, nhưng bà lại không thích làm. Dù nhàn rỗi, nhưng không béo được do hay nghĩ quẩn, ác khẩu nên bệnh tình chỉ có xấu đi và hay đi lôi chuyện trong nhà, thiên hạ ra để buôn với hàng xóm. Chính vì thế mà gia đình hay lục đục, chuyện bé thành to và buồn hơn là bà không cả trông con cho em.

 

Bà chỉ ăn 3 bữa rồi sang hàng xóm hết nhà này nhà khác nằm buôn chuyện; trong khi ở tuổi của bà, hàng xóm vẫn phải còng lưng dán Vàng mã. Bà không kiếm ra tiền nhưng hay tiêu hoang, thích ăn ngon mặc đẹp; mà chúng em thì không có điều kiện cho bà được những thứ đó.

 

Vợ chồng em được bà cho ăn riêng; nhưng cảnh sống chung mà ăn riêng thì cũng khổ đủ đường. Khi ông về thì bà ra vẻ làm lụng, dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn ngon cho ông. Ông đi chợ quanh năm, không ở nhà, chỉ có công việc mới về vài ngày rồi đi. Ông thì lại chiều bà, bà nói gì ông cũng nghe, vì thế mọi mâu thuẫn giữa vợ chồng em và bà ở nhà đều do 1 mình bà thêu dệt với ông nên ông cũng không hợp với chúng em.

 

Cái cảnh nghèo là có tội, vợ chồng chị gái em ở xa nhưng lại có kinh tế hơn nên bà rất hợp, thường xuyên gọi điện buôn chuyện với con gái, chỉ cần gọi là bà đi xuống phục vụ chị ý ngay (chị gái chồng cũng hay mua quần áo đẹp cho bà) còn vợ chồng em thì bà không vậy. Từ ngày em sinh cháu đầu lòng, bà chỉ trông cho duy nhất 1 tháng để 2 vợ chồng đi làm, rồi bà kêu đau yếu không trông nổi. Vợ chồng em vì thế thay phiên nhau nghỉ làm để trông con, nên kinh tế càng eo hẹp.

 

Đợt này đang ăn riêng, nhưng khi ông về vẫn ăn chung. Em đang ở nhà chờ sinh bà cũng chẳng giúp em chăm cháu lớn, bầu to mà vẫn phải tự lo mọi việc, bà cứ rảnh lại đi chơi. Cuộc sống bế tắc, đi đâu người ta cũng dị nghị sao nhà mày lại ăn riêng, sao bà không trông cháu...? Chồng em nghĩ nhiều nên cũng chẳng thể tập trung làm ăn, gầy đổ gầy xiêu. Gia đình bên ngoại em gần cạnh cũng biết, cũng thương em; nhưng em đã đi làm dâu làm con nhà người ta nên không giúp gì được nhiều.

 

Em viết dài liên miên quá rồi, đến đây em muốn nhờ anh/chị tư vấn giúp em có cách nào lấy được lòng mẹ chồng hoặc khuyên chồng thế nào để anh ý vui vẻ hơn, không âu sầu. Và đặc biệt có cách nào để bà mẹ chồng em có thể yêu lao động, yêu tập luyện thể dục cho sức khỏe tốt và yêu con cháu hơn không ạ?

 

Em cảm ơn anh chị rất nhiều!

 

Thân chào em!

 

Tôi hiểu rằng bản thân em lúc này có nhiều điều không thoải mái, hài lòng với cách sống, cách ứng xử của mẹ chồng; Em cũng thương và lo lắng nhiều cho sức khỏe của chồng em. Em không biết phải làm thế nào để có thể khiến cho chồng em ít suy nghĩ hơn, thoải mái hơn; còn mẹ chồng em thì có thể yêu thương con cháu, biết chăm lo cho sức khỏe và chăm chỉ làm việc hơn. Chắc hẳn nhiều người khi ở vào hoàn cảnh của em cũng sẽ băn khoăn, bế tắc giống như em lúc này.

 

Như em chia sẻ ở trong thư, mẹ chồng em đã thôi làm việc, thôi kiếm tiền từ năm 30 tuổi vì lý do “sinh xong em út thì bà bị 1 số bệnh như: đau đầu, thoái hóa xương, huyết áp...”. Về điều này, không biết các thành viên trong gia đình có đồng ý, thoải mái hay không; nhưng đó là điều đã diễn ra trong suốt 25 năm nay trong gia đình chồng em. Bây giờ, làm như thế nào để bà thay đổi thói quen của mình, trở nên “yêu lao động hơn” sau ngần ấy năm “an nhàn” là một điều cực kỳ khó khăn em ạ. Chính vì vậy, có những điều em không thể thay đổi được đối phương, thì vợ chồng em nên tự thay đổi cách nghĩ, cách nhìn nhận của mình.

 

Bởi cuộc sống của hai em khi đã ở vào tuổi trưởng thành rồi là do tự hai em phải quyết định lấy. Nếu có bố mẹ, người thân hỗ trợ thì đó là điều thuận lợi cho hai em; còn không thì hai vợ chồng phải bảo ban nhau cố gắng thôi em ạ. Có những cặp vợ chồng trẻ phải sống xa bố mẹ, bố mẹ già yếu, bố mẹ không còn… họ vẫn phải tự mình lo cho cuộc sống của mình. Ít ra, trong hoàn cảnh của em, ông bà nội vẫn còn tự lo cho nhau, chứ chưa phụ thuộc vào hai em. Hãy xem đó là một điều may mắn.

 

Còn mâu thuẫn “mẹ chồng – nàng dâu” từ trước đến nay vẫn là đề tài muôn thuở. Ít cặp mẹ chồng – nàng dâu nào có thể vui vẻ, hòa thuận với nhau một cách hoàn toàn. Thế nên, có những điều em không hài lòng về mẹ; bố mẹ không hòa hợp, thân thiết với em như con gái… âu cũng là điều dễ hiểu. Em cố gắng suy nghĩ thoáng rộng ra. Mỗi người một tính, em hãy cứ ứng xử đúng với trách nhiệm, vai trò của em là được. Còn tình cảm chân thành đó, sớm muộn gì bố mẹ cũng sẽ hiểu; hoặc ít ra, có chồng em hiểu và thông cảm với em; vợ chồng đồng tâm, đồng lòng cũng đã là hạnh phúc.

 

Để em và chồng được thoải mái, hai vợ chồng nên trao đổi, chia sẻ, tâm sự, động viên với nhau nhiều hơn. Những khó khăn trong cuộc sống cũng chính là cách để ta trưởng thành hơn, biết vì nhau hơn và để chồng em có trách nhiệm hơn với vợ con, với gia đình nhỏ của mình. Còn bố mẹ sống đến ngần này tuổi rồi, để thay đổi suy nghĩ, thói quen của bố mẹ là điều không thể; vậy hai vợ chồng hãy cùng nhau thay đổi suy nghĩ của chính mình em nhé. Ngoài ra, những lúc nào có cơ hội, hai vợ chồng cùng có thể tìm cách chia sẻ, tâm sự về những hiểu lầm, mâu thuẫn trong mối quan hệ giữa vợ chồng em với bố mẹ để có thể cùng nhau tìm cách giải quyết phù hợp em nhé. “Đồng vợ đồng chồng tát biển Đông cũng cạn”. Thời gian đầu, khi có con nhỏ sẽ có những khó khăn, nhưng khi hai em biết cố gắng thì mọi chuyện sẽ nhanh chóng qua đi thôi em à.

 

Lạc quan và mạnh mẽ lên em nhé!

Theo CSTY
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.

Có thể bạn quan tâm