Con “tự kỷ”, chồng thì ham chơi, vô tâm… gánh nặng dồn lên vai ai? | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Con “tự kỷ”, chồng thì ham chơi, vô tâm… gánh nặng dồn lên vai ai?

Anh ta cứ nghĩ qua 1 đêm mọi chuyện sẽ như cũ. Rồi em sẽ lại chả có chuyện gì hết. Em cảm thấy thực sự bất công. Em ước mình được quay lại thời gian. Em không muốn lấy chồng nữa.

Xin chào các anh chị.

 

Em đã lập gia đình được 8 năm. Việc con cái cơm nước đều do em đảm nhiệm hết. Chồng em có tật là hay ngồi quán nước. Đi làm trưa về cũng ra quán nước, chiều đi đón con cũng ra quán nước. Thứ 7, chủ nhật nào hầu như cũng ra quán nước ngồi cả ngày ở đấy để đánh bi-a và cờ tướng. Em gọi điện còn chẳng nghe. Rất nhiều lần vợ chồng em cãi nhau vì vấn đề ấy. Đỉnh điểm là hôm qua em bị ốm mà anh ấy vẫn đi, sáng đi, chiều đi, tối lại đi, một mình em chăm hai đứa nhỏ. Em thực sự rất mệt mỏi. Nói thì anh ta bảo cứ coi như anh không có ở nhà, tự lo đi chứ. Nếu anh không có nhà thì sao? Rồi về nhà là không muốn về, bảo em là khủng khiếp. Hơi tý là lại đừng để thằng này điên lên rồi đập phá mọi thứ. Anh ta không đánh em; nhưng em thấy rất mệt mỏi.

 

cửa sổ tình yêu, hôn nhân, rạn nứt, vợ chồng, ham chơi, con tự kỷ, vất vả, giải thoát, ly hôn.

 

Có phải em không cho đi đâu, nhưng chẳng bao giờ về nhà đúng giờ cả. Việc của anh ta là đưa đón con đi học, chơi cầu lông. Lúc nào cũng bảo anh chơi hết ván, rồi đang dở ván cờ, chưa về được. Mà trong khi đó con đầu nhà em bị tự kỷ, chăm cháu rất vất vả. Em cảm thấy anh ta chỉ là người trọ thôi. Em không hiểu tại sao anh ta lại không thể hiểu được cho vợ, đặt vào hoàn cảnh vợ. Việc nhà, con cái không phải đụng tay. Kinh tế thì chỉ mỗi đóng tiền học cho con. Em nói nhẹ có, nặng cũng có. Anh ta còn bảo ừ, anh mải mê quá, phải tránh. Vậy mà vẫn vậy. Anh còn bảo anh nghiện rồi, cứ cấm càng nghiện, để tự nhiên đi. Chẳng được một câu an ủi hay bảo anh sẽ cố gắng từ bỏ. Còn bảo: “Thích làm gì thì làm, thằng này chỉ thế thôi”. Nhiều lần còn bỏ điện thoại ở nhà để em không gọi được. Nói anh ta bảo nói nhiều thế. Chả lẽ em không được có quyền nói ư? Chả lẽ mình em chăm con; còn anh ta đi lúc nào thì đi, về lúc nào thì về ạ? Em cũng muốn tìm niềm vui riêng cho bản thân lắm chứ; nhưng chăm con đã vất, tự kỷ còn vất hơn bao nhiêu.

 

Em thực sự không muốn ở chung nữa. Em cảm thấy mọi cố gắng của em chỉ 1 phía. Em chẳng muốn cố nữa. Anh ta bảo nghĩ làm gì cho đau đầu; nhưng cuộc sống có đơn giản là không nghĩ thì không nghĩ được đâu ạ. Anh ta cứ nghĩ qua 1 đêm mọi chuyện sẽ như cũ. Rồi em sẽ lại chả có chuyện gì hết. Em cảm thấy thực sự bất công. Em ước mình được quay lại thời gian. Em không muốn lấy chồng nữa. Xin chuyên gia cho em một lời khuyên để làm sao em thấy cuộc đời thanh thản. Em không muốn nghĩ đến việc phải gọi chồng về ăn cơm, về để trông con cho em tắm, em dọn nhà cửa. Có phải em quá ích kỷ hay em có vấn đề gì ạ. Mong nhận được lời khuyên sớm từ các chuyên gia.

Chào em!

 

Cửa sổ tình yêu hiểu rằng em đang rất bế tắc không biết phải làm gì để cuộc sống thanh thản hơn. Liệu rằng với người chồng ham chơi, ít quan tâm gia đình, vợ con và em đã nói chuyện mọi cách mà anh ấy không biết thay đổi như thế này thì em nên lựa chọn ly hôn hay tiếp tục chịu đựng khi phải chung sống. Chúng tôi chia sẻ cùng em khó khăn này, em nhé.

 

Không biết rằng chồng em từ khi kết hôn đã có tính cách như thế hay gần đây mới thay đổi thành ra ham chơi, ít quan tâm gia đình như vậy? Liệu có một mâu thuẫn, sự cố nào của hai vợ chồng khiến anh ấy thay đổi hay không? Nếu từ trước tới nay anh ấy vẫn như vậy thì đúng là 8 năm chung sống, em phải mệt mỏi chịu đựng chuỗi ngày chồng ham chơi, vô tâm như vậy rồi. Ai trong hoàn cảnh của em cũng đều cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chán nản bởi sức chịu đựng của con người có hạn. Đến giờ phút này khi mọi nỗ lực dường như đã hết nhưng em vẫn chẳng thể lay chuyển nổi người chồng thiếu tự chủ, có lối sống tiêu cực, ham chơi, ít lo lắng cho gia đình, lại còn biết sai mà không chịu thay đổi.

 

Dù muốn hay không thì chính chồng em phải nhận thức được hành vi của mình là sai trái, tổn hại tình cảm nguy hại đến hạnh phúc gia đình thì khi đó anh ấy mới có thể quyết tâm dừng lại. Còn nếu thú vui lấn át lý trí, anh ấy không biết đâu là điểm dừng thì dù muốn hay không cũng khó giúp anh ấy tỉnh ngộ. Nếu khi em trao đổi mà anh ấy không chịu thay đổi thì em có thể một lần nữa trao đổi thắng thắn, nhẹ nhàng những cảm xúc, suy nghĩ, mong muốn nơi em về cuộc hôn nhân này. Khi đó em có thể cho anh ấy hiểu rằng em đã cố gắng bao nhiêu và mệt mỏi như thế nào, nếu anh ấy không nhìn thấy được sự vất vả nơi em và tiếp tục những tháng ngày như thế thì nguy cơ tan vỡ hạnh phúc gia đình là khó tránh khỏi. Bên cạnh đó, em có thể nhờ sự vào cuộc, tác động của gia đình hai bên, anh chị em trong nhà, thậm chí nếu có những người bạn chung tin tưởng thì em cũng nên trao đổi với họ để mỗi người tác động với anh ấy một chút. Biết đâu cục diện sẽ thay đổi. Bởi có những người chỉ khi phải đứng giữa danh giới giữa được và mất thì họ mới biết trân trọng những gì mình đang có. Phải mất đi một điều gì đó quan trọng thì họ mới biết được giá trị tồn tại của điều đó mà bấy lâu nay họ không nhận ra, họ vẫn coi đó là trách nhiệm, nghĩa vụ của một người vợ.

 

Với một người chồng như vậy sức chịu đựng trong em với cuộc hôn nhân này như thế nào? Có nhiều người phụ nữ chấp nhận cam chịu; nhưng cũng có người mạnh mẽ từ bỏ để tìm lại cho mình sự tự do, thoải mái. Nếu như em vẫn mong muốn cho con cái có một gia đình và hàn gắn dần dần thì việc cho chồng thêm một cơ hội để thay đổi là điều đáng quý. Dẫu biết em có hai con nhỏ, một cháu không may mang chứng tự kỷ lại càng vất vả hơn. Đáng lý ra thì cả hai vợ chồng nên cùng nhau để nuôi nấng con cái. Không ai muốn kết hôn để rồi phải nghĩ đến việc ly hôn. Hầu như ai sau khi kết hôn cũng mong muốn lấy được một người biết lo toan cho gia đình, yêu thương, quan tâm, chăm sóc, phụ giúp vợ con. Vì thế những mong ước, những suy nghĩ được thóat ra khỏi cuộc hôn nhân này không có gì là ích kỉ hay quá đáng quá cả. Nhưng ngược lại, nếu mục đích hôn nhân không đạt được, em và con muốn chấm dứt chuỗi ngày mệt mỏi khi chồng, cha ham chơi, ít quan tâm gia đình, luôn thụ động trong cả ăn uống, sinh họat, chăm con… thì việc mạnh mẽ dứt khoát ly hôn đôi khi lại là cách giải thoát cho cả hai người. Chắc hẳn em có nhiều sự ràng buộc như chuyện con cái, hai bên nội ngoại, dư luận xã hội… Tuy nhiên cuộc sống khó hoàn hảo theo ý mình. Em cần xem xét về khả năng đối diện với khó khăn trong cuộc sống nếu ly hôn. 

 

Trong trường hợp em vẫn yêu và muốn tiếp tục thì chính em sẽ phải mạnh mẽ hơn nữa trong việc không nhượng bộ, tìm người cùng lên tiếng thay đổi chồng. Tuy nhiên, nếu sau tất cả những nỗ lực không ngừng, bản thân em cảm nhận chồng không trân trọng mà cải thiện em cũng cân nhắc đến việc hai vợ chồng dành cho nhau thời gian suy nghĩ, trước khi nghĩ đến chuyện ly hôn có thể ly thân một thời gian để chồng hiểu cảm giác xa vợ, xa con. Trong trường hợp chồng không trân quý những cố gắng của em thì em cũng không có gì phải hối hận hay cảm thấy có lỗi khi dứt bỏ cuộc hôn nhân này để tìm cho mình sự giải thoát. Việc có nên ly hôn hay cứ phải sống như vậy là do em quyết định. Chương trình chỉ có thể phân tích cùng em để em hiểu hơn về mong muốn và lối đi cho em sẽ phải cân nhắc ra sao. Quyết định cuối cùng vẫn thuộc về em. Chúng tôi hi vọng em có thể đưa ra được quyết định sáng suốt, phù hợp cho gia đình mình.

 

Chúc em những điều tốt lành nhất và vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.

Theo CSTY

23.9.2019 - Rồi em còn nghe 1 người khác nói với em là anh ấy rất hay nhắc tên em khi nói chuyện...
22.9.2019 - Em đã trả lời lại rằng, em sẽ cố gắng hết sức để chăm sóc bạn gái của em. Tuy nhiên ở...
22.9.2019 - Hồi cấp 2 em có cảm giác có vài bạn nữ thích em và cho đến bây giờ cảm xúc tình yêu...
22.9.2019 - Em yêu, thích con trai nhưng song song đó em cũng sẽ dễ bị thu hút với những bạn nữ...
21.9.2019 - Anh là người đàn ông khá chững chạc nên mỗi khi cãi nhau anh thường im lặng 1 - 2 hôm...
21.9.2019 - Sau buổi gặp gỡ em thực sự rất có tình cảm với bạn ấy, nhưng vốn là một người nhút...
21.9.2019 - Em và bạn gái yêu nhau gần 2 năm nhưng bị gia đình ngăn cấm! Mặc dù họ không biết em...
21.9.2019 - Do tính chất công việc thường xuyên gặp mặt, tiếp xúc nên dần dần tôi cảm thấy có...
Có thể bạn quan tâm