Làm sao gánh được giang san nhà chồng? | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Làm sao gánh được giang san nhà chồng?

Em có 3 chị dâu nhưng chia bè phái, 2 chị đầu thân nhau, chị thứ 3 thì 1 mình và thân với cô em gái. Còn em chẳng thân với ai, ai em cũng cư xử giống nhau đâm ra em bị cô lập. Ngày mới về nhà chồng thì bị đồn là có bầu trước, chồng em đi làm thì bị đồn là đuổi mẹ chồng ra khỏi nhà, chồng ở nhà bị đồn là con em không phải con của chồng em. Giờ em xuống ngoại rồi không biết ở nhà đồn gì nữa...

Gia đình chồng em có 5 anh em trai và 1 cô gái. Ba anh  trai và cô em gái đã lập gia đình và đã ở riêng. Em là con dâu thứ 4 trong gia đình. Em về làm dâu được gần 2 năm mà có bao nhiêu chuyện xảy ra. Mẹ chồng em mất sớm. Bố chồng em đi bước nữa ở tuổi 60 với 1 người đàn bà đã từng một đời chồng và đanh đá có tiếng trong làng. Mọi chuyện rắc rối xảy ra là từ người đàn bà thứ 2 này. Em được biết mấy anh em không ưa bà ấy và cũng đã từng to tiếng với nhau. Do bà ấy cư xử kém khi 1 lần cậu họ sang mời đám. Nữ công gia chánh duy nhất trong nhà mà nhà cửa lúc nào bà cũng để bẩn, rồi bố chồng em còn xuống bếp nấu nướng.

 

Ngày cưới em thì bà không đi dẫn dâu. Mãi sau này em mới biết là do chồng em không nói với bà chuyện cưới xin, bà ý giận chồng em, đâm ra giận cả em và gây ra bao rắc rối cho em sau này. Khi đĩa ghi hình đám cưới xong, em hồn nhiên nói "mẹ ơi mẹ vào xem băng đám cưới với con" đáp lại ngay lập tức bằng giọng đanh thép và đầy trách móc là "tao k xem". E ngắn mặt lại, k hiểu lý do vì sao. Mãi sau em mới bit do trong đĩa ghi hình khi ghi đại diện nhà trai thì chỉ có tên bố chồng em, bà giận, ý là không coi bà ra gì. Em cũng hỏi chồng em, sao anh không ghi tên bà vào đại diện nhà trai. Chồng em đáp anh chỉ có 1 mẹ.

 

 

Cưới được 2 tuần chồng em đi tàu. Và bao chuyện rắc rối xảy ra với em từ đây. Mới chân ướt chân ráo bước về nhà chồng, em luôn muốn hỏi han trò chuyện với bố mẹ chồng để tạo sự gần gũi. Nhưng dường như thiên thời  Em thấy mình lạc lõng trong ngôi nhà ấy. Bà soi em từng li từng tí. Từ việc rửa cái bát đến chuyện nấu nồi canh. Mà em có ở nhà nhiều đâu, sáng đi làm đến tối mới về, ăn cơm cùng ông bà có bữa tối. Nơi làm việc thì xa, cách nhà 20km. 17h30 tan giờ làm, về đến nhà cũng phải 18h30 đến 19h kém, rồi vào bếp nấu nướng, bữa tối của gia đình bao giờ cũng muộn 8-9h. Bà không cho dùng nước máy.

 

Mọi thứ rửa bằng nước giếng. Bà mua 3 lạng tôm về rang. Em thấy hôm trước tôm vẫn từng đấy. Hôm sau thấy vẫn từng đấy. Em quay hỏi bà. Mẹ ơi ở nhà bố mẹ không ăn tôm ah. Đáp lại là " tao mua cho chúng mày ăn, tao chỉ mỗi con cá khô là xong bữa". Mặt em ngắn lại, không bít nói gì thêm. Một hôm đi làm về em thấy có 4-5 quả mít để ở bếp. Em hỏi mẹ ơi mít ở đâu mà nhiều thế. " mít ở nhà chứ làm gì có tiền để mua". E đứ họng luôn, không bít hỏi gì nữa. Em mới về làm dâu đâu có bít nhà trồng mít, muốn hỏi câu chuyện cho gần gũi thì bị đáp lại như thế, mà việc mít nhiều thì liên quan gì đến tiền chứ.

 

Lần đầu tiên xa nhà nhiều ngày như thế, em nhớ nhà, cuối tuần sau khi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ là em xin phép xuống ngoại. Rồi cũng bị soi là xuống ngoại nhiều. Sau đó em không dám xuống ngoại nhiều. Tháng xuống 1 lần, có lần 2 tháng mới xuống. Trong khi đó nhà ngoại em cách nhà em 5km. Sau nhiều lần hỏi và đáp như vậy em dần thấy có 1 khoảng cách giữa em và bố mẹ chồng em. Em sống trong sợ hãi, lo lắng, đi đâu cũng mê lên về. Và cái khoảng cách ấy ngày 1 lớn.

 

Có khi 1 ngày em nói được ba câu. Bố mẹ ở nhà con đi làm. khi đi làm về : con chào bố mẹ và khi ăn cơm là con mời bố mẹ ăn cơm. Nhà còn chú út chưa lấy vợ nhưng đi làm xa thinh thoảng mới về. Chú ấy mua cái máy giặt về. Bà ấy to giọng đứa nào dùng đứa ấy trả tiền điện nước. Và tất nhiên bà nói khi chú ấy đã đi làm. Nhà còn có mình em. Thế câu nói ấy không đánh vào em thì còn đánh vào ai nữa? Rồi bà còn nói to với bố chồng em là tháng này những 40 nghìn tiền nước đấy. Và tất nhiên em đang ở đó.

 

 

Hàng tháng em thêm với bố em 1triệu tiền phí sinh hoạt. Bà ấy trách không đưa cho bà ấy bà đưa cho mỗi bố chồng em. Em có kể chồng với chồng em. Chồng em bảo. Thế em bảo bố để mình trả tiền điện nước cho. Một hôm anh trai thứ 2 vào chơi. Em cũng nói nhân tiện có bác vào chơi con xin thưa bố mẹ 1 chuyện. Bố mẹ cũng có tuổi rồi, sức khỏe cũng yếu, ở nhà lại không làm gì ra tiền thì vợ chồng con thống nhất lo tiền điện nước cho bố. Bà ấy nói. Đấy bố mày già rồi không làm gì ra tiền thì mày lo cho bố mày. Tao chả lo. Được đà bà nói hết. Thế em mới bít bà soi em từng li từng tí. Rồi cứ mỗi câu nói là 1 cái đập tay của bà xuống bàn.

 

Em kinh run lên. Ngồi yên, anh chồng em nói. Thím ấy nghĩ được thế là cái tốt, ông bà để thím ấy lo tiền điện nước. Thêm vào anh ấy cười đùa đùa là :để tránh chuyện mẹ chồng nàng dâu. Ah mày nói thế nghĩa là tao không cho nó dùng điện nước ah. Mày nói thế là bảo tao mẹ chồng nàng dâu với nó chứ gì. Anh chồng em bảo. Bà không được đập bàn ghế như thế, bà không được nhất thống như thế. Bố chồng em nói  chuyện không có gì, mỗi chuyện điện nước bố có nói gì đâu. Đang cao trào thì anh chồng em nhận được điện thoai về nhà gấp vì trộm đang vào nhà. Thế là bà ấy lên giường ngủ.

 

Cả đêm 2 ông bà tâm sự. Rằng bà oan ức. em chỉ bảo em lo tiền điện nước chứ có bảo lo cho ông đâu. Mà bà ấy bảo em nói em lo cho ông. Uh. Đấy bố mày mày lo, còn tao đây thừa tao về cho mày lo cho bố mày. Thế là xong. Sáng hôm sau em dậy thì bà đã sắp quần áo bỏ về. Bố Mong quý đài gửi mail cho em, ko đăng bài trên trang web và đọc trên đài nhé e nói. Con nói thế gì quá. Em ngẩng mặt nhìn ông hỏi con nói gì? Con bảo con lo cho bố làm bà ấy bỏ về. Em bảo con chỉ bảo lo tiền điện nước chứ bảo lo cho bố đâu. Con lo làm sao được. Bố k nói gì. Em hỏi. Thế mẹ đâu bố. Ông bảo bà ấy bỏ về rồi. Nghĩ vừa tức vừa chán em dắt xe đi làm.

 

Và kể từ đó em vất vả hơn, sáng dậy sớm lo bữa sáng, tối về nấu cơm. Ăn sáng xong, em đi làm, ông sang nhà bà, tối thì ông về.Mọi người có hỏi chuyện em có kể lại đầu đuôi câu chuyện. Anh thứ 2 thì bảo lúc anh ở đó thì k thấy thím ấy nói thim ấy lo cho ông mà chỉ nói trả tiền điện nước. Còn sau đó thì ko biết thím có nói thế không khi anh phải về gấp.ai cũng khuyên em thôi mình là con thì mình nhún nhường, xin lỗi bà ấy 1 câu cho bà ấy về với ông. Đó là quãng thời gian em sống như sống trong địa ngục. Không hiểu bà ấy đi nói với mọi ng thế nào mà cả làng đồn em đuổi mẹ chồng ra khỏi nhà. Với bản tính của em thì nhất định em không xin lỗi. Em có lỗi đâu mà phải xin lỗi? Em mất ngủ vì chuyện này.

 

 

Một lần em đi tắm. Đang đi trên cầu thang em mnhìn xuống thấy bố chồng em ngồi ở bàn uống nước ngước mắt lên nhìn em. Em sợ xởn cả tóc gáy. Thế là em quyết định xin lỗi bà ấy cho bà ấy về. Không 1 mình em ở nhà thì có khả năng nhiều chuyện không hay nữa xảy ra. Kể từ đó mối quan hệ giữa em và bà ấy được tháo nút. Gia đình còn có câu chuyện câu trò. Tự dưng em đi làm về ko phải nấu cơm nữa. Bữa cơm gia đình có sớm hơn. Mọi chuyện êm thấm cho đến ngày chồng em về. Đúng ngày chồng em về là lại có chuyện. Trước khi đi đón chồng em ở sân bay, em có dặn mẹ chồng là chồng con về muộn, về đến nhà cũng phải 11h đêm thì mẹ ở nhà cứ ăn cơm, không phải sắp cơm. Con ăn quán chứ về đến nhà thì đói. Khi về đến nhà em thấy có 1 mâm cơm sắp sẵn. Còn bà thì thấy đi ngủ rồi. Hóa ra cô em chồng về sắp cơm và có nói bà sao bà không sắp mâm cơm. Bà bảo em đi em dặn không phải nấu nên bà không sắp. 2 bà con cãi nhau. Bà lên giường chùm chăn đóng kín cửa. Không khí gia đình lại trở lên nặng nề.

 

Ngày mùng 6 tết bà lại bỏ về. Với lý do bà đòi ông xây nhà, nhưng các con không ai đồng ý cho ông xây nhà. Ông già rồi lại có bệnh khớp, cứ trái gió trở giời là sưng chân, giờ ông còn xây nhà nữa thì kiệt sức, thêm vào đó tiền không có. Bà bỏ về tính đến nay là gần 11 tháng. Sống ly thân nhưng ông bà gọi điện và gặp nhau suốt. Ông sang nhà bà, rồi bà về những lúc vợ chồng em đi làm không có nhà. chồng em về, em có thai và giờ đã sinh cháu. Bà ấy biết ngày chồng em về là em vẫn có kinh nguyệt vì em bị gặp sự cố khi 2 mẹ con đi đám. Ấy thế mà bà ấy đi nói với mọi người là con e không phải con của chồng em.

 

Mới đây bố chồng em bảo sẽ đón bà ấy về. Các anh chị em không ai đồng ý. Riêng có anh cả là ủng hộ bố. Mùa gặt đến, tất cả anh em đều bảo sẽ cho ông tiền để ông đong gạo ăn vì ông bị bệnh khớp, không làm được nặng. Nhưng vẫn thấy ông đi bốc lúa chở lúa cho bà. chồng em có ra nói với bà. Bà ơi bố tôi đau chân không lội bùn làm nặng được, hôm qua phải uống thuốc rồi đấy. Bà bảo. Ruộng khô chứ có ướt đâu mà lội bùn. Rồi bố chồng em ra " mày mặc kệ tao" bà nói. Đấy anh ra anh xem con a nó nói j đây này. chồng em bảo đúng là mèo hoang. Bà bảo: con ông bảo tôi là nói ngoa đây này. chồng em nói lại. Tôi bảo bà mèo hoang chứ không phải nói ngoa. Mà mèo hoang vẫn là mèo hoang chứ không là mèo nhà được.

 

Về nhà ông trách chồng em lại thêm cô em chồng ngồi đó, ông nói tại cô ấy mà bà ấy bỏ về. Thế là cả nhà rầng rầng lên. Sáng hôm sau ông sang nhà bà ở luôn. Sáng đi sớm. 8h tối ông về. Gọi điện bảo ông về ăn cơm ông bảo tao không ăn. Mấy hôm sau nữa, ông đón bà về nhưng ở nhà anh cả. Cách nhà em 1 nhà. Nhà anh cả để trống vì gia đình anh ra phố ở. Giờ bà về 2 ông bà ở bên đó. Ngày bà về em có chào bà về đấy ah. Bà bảo uh. Bà không hỏi han j về việc em sinh cháu, cũng không vào thăm luôn. Rồi chồng em có lịch gọi đi tàu. Một mình em ở nhà. Con nhỏ, cháu mới hơn 2 tháng, lại bị ho ngạt mũi mãi chưa khỏi. Em xin phép bố chồng cho 2 mẹ con em về ngoại ít bữa. Em có 3 chị dâu nhưng chia bè phái, 2 chị đầu thân nhau, chị thứ 3 thì 1 mình và thân với cô em gái.

 

Còn em chẳng thân với ai, ai em cũng cư xử giống nhau đâm ra em bị cô lập. Ngày mới về nhà chồng thì bị đồn là có bầu trước, chồng em đi làm thì bị đồn là đuổi mẹ chồng ra khỏi nhà, chồng ở nhà bị đồn là con em không phải con của chồng em. Giờ em xuống ngoại rồi k biết ở nhà đồn j nữa. Giờ e phải làm gì, nên làm gì để cải thiện tình hình gia đình em, làm gì tốt nhất cho em và làm gì để giữ gìn hạnh phúc của minh? . Em trân trọng cảm ơn!

 

Em thân mến!

 

Theo như em tâm sự, chương trình nhận thấy từ khi bố chồng em đi bước nữa, sự xuất hiện của người phụ nữ ấy đã khiến cuộc sống của toàn thể gia đình đảo lộn, nhiều vấn đề phức tạp nảy sinh. Vậy thì chúng ta hãy cùng phân tích xem, nguyên nhân sâu xa làm nảy sinh những mâu thuẫn đó là gì nhé!

 

Có thể thấy là ngay từ đầu khi bà về chung sống, mọi người đã có định kiến không hay về bà (nối tiếng ghê ghớm ở làng), không ai chấp nhận, ủng hộ bà, không coi bà là người trong gia đình (cưới xin không thông báo, đĩa cưới không ghi tên bà…), thậm chí không tôn trọng (cô em chồng chưa hỏi kĩ đã trách móc bà không chuẩn bị cơm nước, chồng em gọi bà là mèo hoang,…) nhưng lại  luôn đòi hỏi bà phải thực hiện tốt nghĩa vụ trách nhiệm của mình (nữ công gia chánh, cư xử khéo léo, quan tâm đến mọi người trong gia đình chồng…). Về đạo lý, về pháp luật, khi mẹ đẻ của chồng em và chồng của người phụ nữ (hiện tại đang là mẹ chồng em) mất đi thì hai người họ hoàn toàn là người tự do, có quyền đến với nhau và hôn nhân là chuyện riêng tư của hai người, họ hoàn toàn có trách nhiệm, nghĩa vụ, quyền tự quyết định. Nhưng mọi người đã lấy “quyền làm con” hay nói đúng hơn là áp đặt những quan điểm cá nhân, sự yêu ghét cá nhân để phản đối rồi sau đó là can thiệp vào đời sống hôn nhân của ông bà.

 

Trong thời gian sống ở gia đình em, đúng là bà đã gây ra nhiều phiền toái, rắc rối (đơm đặt, nói xấu, tỏ thái độ khó chịu…) nhưng khi em có những hành vi thể hiện thiện chí (xin lỗi và mời bà về…), mối quan hệ giữa em và bà đã có sự thay đổi rõ rệt (bà phụ giúp em việc cơm nước, hai người bắt đầu trò chuyện vui vẻ…). Điều đó chứng tỏ, rất có thể những phản ứng tiêu cực của bà là những phản ứng tự vệ, phản kháng của một người bị ghẻ lạnh, cô độc trong gia đình chồng và bà cũng khao khát được đón nhận, tôn trọng.

 

Một bên mong muốn được đón nhận nhưng lại không biết cách thể hiện mong muốn của mình và một bên không muốn đón nhận nhưng lại luôn đòi hỏi quyền lợi. Mong muốn của hai bên trái ngược với nhau, tất yếu dẫn đến mâu thuẫn, cãi vã, các mối quan hệ đảo lộn.

 

Đặt giả thiết ngược lại: nếu như mọi người trong gia đình em bỏ qua những thành kiến, nhìn nhận những điểm tốt, điểm tích cực mà đón nhận bà, tôn trọng và không can thiệp quá sâu vào cuộc hôn nhân của bà với bố chồng, mẹ chồng em cũng cư xử khéo léo, tế nhị hơn, bố chồng em làm tốt vai trò cầu nối giữa vợ và các con…thì mọi việc có diễn ra theo hướng như vậy?

 

Em chỉ là một thành viên trong đại gia đình, chỉ dựa vào sự cố gắng của một mình em không thể lấy lại được sự yên ấm, hòa hợp trong đại gia đình. Nhưng em có thể cố gắng làm tốt vai trò, bổn phận của người vợ, người mẹ, người con… trong gia đình, đối xử với mọi người với thái độ chân thành, cởi mở, khéo léo tác động dần dần để mọi  người thay đổi những định kiến sai lầm và cùng em cố gắng vì mục tiêu chung là hạnh phúc của đại gia đình.

 

Thân chào em!

 

Tư vấn bởi chuyên gia VOV Cửa Sổ Tình Yêu 1900.6802

1900.6802 Tư vấn trực tiếp Tâm lý, Tình yêu, Hôn nhân, Giới tính, Sức khỏe sinh sản, Sức khỏe tình dục.

CửaSổTìnhYêu

23.9.2019 - Bây giờ em đang quen người mới; nhưng tụi em thường xuyên xảy ra những cuộc cãi vã....
23.9.2019 - Dạo gần đây em bị ốm nên em không quan tâm được nhiều đến cô ấy, nhưng không nói cho...
23.9.2019 - Nhưng anh ta vẫn không chịu hiểu và buông tha (2 người ly thân 2 năm rồi nhưng mới ly...
23.9.2019 - Bạn gái em biết được điều đó. Lúc đó cố ấy sốc vì cô ấy không ngờ em như vậy và em...
23.9.2019 - Rồi em còn nghe 1 người khác nói với em là anh ấy rất hay nhắc tên em khi nói chuyện...
22.9.2019 - Em đã trả lời lại rằng, em sẽ cố gắng hết sức để chăm sóc bạn gái của em. Tuy nhiên ở...
22.9.2019 - Hồi cấp 2 em có cảm giác có vài bạn nữ thích em và cho đến bây giờ cảm xúc tình yêu...
22.9.2019 - Em yêu, thích con trai nhưng song song đó em cũng sẽ dễ bị thu hút với những bạn nữ...
Có thể bạn quan tâm