Mang bầu mà vẫn phải chịu tủi hờn vì mẹ chồng cay nghiệt không ai bằng...

Mẹ chồng tôi kết hôn và sống bên nước ngoài gần 20 năm nay rồi và dường như bỏ bẵng chồng tôi đến khi biết chúng tôi có con mẹ con mới nhận lại nhau lý do thì tôi không rõ lắm, nhưng bà cũng chỉ đẻ được 1 mình chồng tôi và có rất nhiều tài sản đất đai. Mặc dù vậy bà vẫn giấu chúng tôi, nhưng quan điểm của chồng tôi và tôi là không quan tâm đến việc đó.

Xin chào chuyên gia tâm lý ! Tôi năm nay 37 tuổi là nữ, sống tại Hà Nội, hiện tại tôi đang mang bầu tháng thứ 4, rất áp lực về tâm lý.

 

Tôi đã 2 lần đò, dang dở lần đầu từ lúc rất trẻ và có 1 cháu trai. Sau đó tôi gặp chồng tôi hiện tại. Anh cũng rất thông cảm và yêu thương tôi và con tôi. Chúng tôi đến với nhau vì tình yêu thật sự không toan tính, nhưng gia đình anh ấy phản đối vì tôi đã 1 làn đò còn anh ấy là trai tân. Có thể do lúc ấy tôi còn quá trẻ để quyết đoán 1 vấn đề gì đó nên đã yêu rồi và không dám bỏ anh ấy, mặc dù có rất nhiều sóng gió khi hai đứa yêu nhau, và sau bao năm yêu nhau ở với nhau tôi cũng đã vì anh mà phá bỏ mấy lần vì anh chưa đủ chín chắn để quyết định việc tương lai.

 

Nói thật trong tôi cũng rất mịt mờ và phía gia đình tôi như mẹ tôi anh tôi đều khuyên nên dừng mối quan hệ này lại. Nhưng 1 phần cũng vì yêu và còn trẻ tuổi cộng thêm chưa đủ chín chắn để quyết định rời bỏ anh ấy. Vài năm trôi qua chúng tôi cũng đến tuổi chín chắn và anh ấy nói muốn có con với tôi và ngay sau đó chúng tôi có tin vui. Cuộc sống hôn nhân gia đình lúc đó mới thực sự xảy ra. Mẹ anh ấy ở xa cũng rất ủng hộ chuyện hôn nhân giữa 2 chúng tôi. Một đám cưới gọi là cho có đã xảy ra với chúng tôi. Bố chồng và mẹ chồng tôi cũng đã chia tay nhau từ khi chồng tôi còn nhỏ nên chuyện gia đình nhà chồng khá phức tạp. Tôi được chấp nhận về làm dâu, nhưng bên cạnh đó tôi phải đối nội đối ngoại ba bề bốn bên chứ không đơn thuần là 1 gia đình nhà chồng.

 

Mọi thứ diường như đã qua êm đềm. Tôi là 1 người khá chín chắn và từng trải, cũng ngậm ngùi bao đắng cay nên vì hạnh phúc bao năm vun đắp tôi cũng đã bỏ qua nhiều việc. Càng về lâu dường như sự chịu đựng của con người càng hạn chế lại. Đầu tiên là từ phía mẹ chồng tôi, đến chồng tôi cũng thừa nhận bà là 1 người dị nhất, không giống ai. Mặc dù vậy, bà cũng chỉ sinh ra chồng tôi là con độc. Đến thời gian tôi sinh con đầu bà luôn ngăn cản tôi không nên sinh tiếp 1 đứa là đủ, bản thân bà cho rằng con cái sau nó bất hiếu đẻ nhiều làm gì cho mệt nuôi nấng tốn kém... Nói chung bà không thích chúng tôi sinh con tiếp nữa, nhưng việc sinh tiếp hay không là do chúng tôi, chồng tôi vẫn mong muốn sinh thêm 1 bé nữa cho có anh có em , vì con riêng của tôi đến thời điểm này cháu cũng lớn rồi.

 

Còn 1 điều nữa làm cả cuộc đời này tôi không vui nổi đó là tôi 1 người mẹ để cả tuổi thơ của con tôi thiếu mẹ. Con riêng tôi ở với bà ngoại 1 phần do việc học dang dở của cháu ở quê, 1 phần do tình tình tài chính lúc đó của chúng tôi không cho phép đón cháu ra Hà Nội ăn học nên đành để cháu học và ở với bà ngoại. Mặc dù tài chính khó khăn tôi vẫn luôn để con tôi có 1 cuộc sống ổn, không để cháu quá thiếu thốn và cũng thường xuyên thăm con và cũng nói với con đợi con học xong mẹ đón ra ở hẳn với mẹ lúc đó sẽ có mẹ có con. Đến năm nay tôi có thai, điều làm tôi buồn nhất là những câu cay nghiệt từ mẹ chồng. Nhiều lúc tôi thực sự muốn chia tay với chồng tôi, tôi sợ tôi không thể vượt qua tiếp cuộc hôn nhân này.

 

Lúc này tôi không thể diễn tả được hết những chuyện mà tôi đã trải qua, nhưng thực sự nó khiến tôi rất đau lòng. Có những lúc tôi tuyệt vọng, chồng tôi thì phụ thuộc kinh tế của mẹ chồng tôi. Khi chúng tôi mua đất Hà Nội và xây nhà phần lớn là của bà, nhưng bà không nói cho, mà bà có 1 bà bạn thân ở quê. Bà nói bà bạn của bà cho vay, nhưng cứ yên tâm sau này có thì trả dần không phải áp lực. Ban đầu chồng tôi không đồng ý nhưng nói đi nói lại chồng tôi cũng đồng ý. Nói thật ra là bản thân vợ chông tôi thừa hiểu tiền đó là của bà chứ người dưng ai người ta cho vay 1 cách đơn giản như vậy. Mẹ chồng tôi kết hôn và sống bên nước ngoài gần 20 năm nay rồi và dường như bỏ bẵng chồng tôi đến khi biết chúng tôi có con  mẹ con mới nhận lại nhau lý do thì tôi không rõ lắm, nhưng bà cũng chỉ đẻ được 1 mình chồng tôi và có rất nhiều tài sản đất đai. Mặc dù vậy bà vẫn giấu chúng tôi, nhưng quan điểm của chồng tôi và tôi là không quan tâm đến việc đó.

 

li hôn, phản đối, cay nghiệt, tự tử, chịu đựng

 

Cho tới khi thực sự chuyện tiền nong đã đi quá sâu và vì việc này mà tôi hoàn toàn bị lép vế với phía nhà chồng , không có tiếng nói. Và 1 điều nữa làm tôi rất đau lòng là chồng tôi dù bố mẹ anh ấy có làm những điều khiến tôi rất tổn thương , thậm chí đến cả mẹ đẻ tôi cũng hứng chịu sự thiếu tôn trọng từ phía gia đình anh ấy, anh ấy vẫn không bao giờ cãi lại bố mẹ anh ấy 1 lời. Bao năm nay anh ấy vẫn mong tôi nhẫn nhịn. Hiện tại tôi thật sự rất giận bố mẹ anh ấy rồi, tôi chán nhịn rồi, bạn bè quanh tôi tốn cả tiền tỉ để đi cầu con mà chưa được còn tôi sinh cho nhà chồng 2 cháu trai, không nhận được lời động viên nào và còn bị nói ý kiểu đẻ để moi tiền của mẹ chồng, vì mỗi lần đẻ trước bà cho 1 số tiền lớn. 3 năm trời ngày nào cũng nhắc đừng đẻ nữa, và cũng bao lần nói lời cay nghiệt khiến tôi rơi vào tình trạng trầm cảm, nhưng vì tôi rất yêu chồng tôi và thương những đứa con, thương mẹ đẻ tôi, bây giờ tôi lại ly hôn lần 2 nữa chắc hẳn mẹ tôi sẽ nhận những điều tiếng không hay về tôi và tinh thần sẽ lại suy sụp. Hơn nữa mẹ tôi năm nay đã 60 tuổi rồi tôi thực sự không muốn điều đó xảy ra.

 

Có nhiều lần tôi rất buồn muốn bế con về nhà chơi 1 thời gian mà bản thân tôi cũng không dám vì mẹ tôi sẽ nhận ra hôn nhân tôi có vấn đề. Nếu là lần 1 có thể tôi sẽ dứt điểm ngay cuộc hôn nhân phức tạp này đó, nhưng tôi đã lỡ lần 2 rồi thôi không thể tiếp tục làm mẹ tôi mất mặt ở quê được và tôi hiểu rằng nếu vợ chồng bỏ nhau các con thực sự rất là khổ vì tôi nhìn từ con lớn của tôi mà ra. Hiện tại tôi có bầu được 4 tháng rồi nhưng tôi thực sự muốn chia tay với chồng tôi nhưng tôi không thể đủ điều kiện nuôi các con 1 mình đó là 1 điều tôi rất đau khổ trong lòng. Tôi rất mong chuyên gia cho tôi xin 1 lời khuyên, tôi phải làm sao để có 1 cuộc sống yên bình như bao người. Chỉ cần nghĩ về những đứa con tôi, tôi lại khóc. Có giai đoạn mẹ chồng tôi ác quá tôi đã nghĩ đến việc ôm con nhảy cầu tự tử, nhưng tôi lại nghĩ đến mẹ đẻ tôi, nuôi bao năm chưa mua được đồng quà tấm bánh báo hiếu mẹ. Rồi con lớn tôi tuổi trưởng thành con sẽ bị tổn thương tâm lý khi tôi làm vậy.

 

Tôi đã bị trầm cảm giai đoạn mới. Giờ tôi lại có bầu những suy nghĩ lại rất mẫn cảm, dễ tổn thương tủi thân, cũng không thể để các con tôi sống bơ vơ không mẹ vì tôi đã sinh chúng ra tôi cần có trách nhiệm đồng hành cùng chúng. Về phía chồng tôi, 1 mực lễ phép với bố mẹ anh ấy ko bao giờ dám 1 lời cãi lại dù bố mẹ quá đáng tới đâu. Dường như anh ấy không có chính kiến của bản thân. Tôi không mong anh ấy cãi lại hay bất hiếu với cha mẹ anh ấy nhưng dù sao anh ấy cũng phải bảo vệ gia đình anh ấy trong đó có tôi và các con anh ấy chứ. Cứ bắt tôi ngày qua ngày nhẫn nhịn những điều vô cùng vô lý của gia đình anh ấy mãi sao? Bố chồng tôi cũng là 1 người quái dị, dì ghẻ tôi thì như trong truyện cổ tích tấm cám, ăn điêu nói dối độc mồm với con dâu của chồng, cứ mỗi lần có chuyện gì bố chồng tôi lại lên tận nhà mẹ đẻ tôi nói mẹ tôi, điều này làm tôi không thể nhịn nổi. Thấy mẹ đẻ tôi cũng tội quá vì con gái mà vẫn phải nghe người ta chỉ trích, vẫn phải dạ vâng cho qua.

 

Cứ như vậy tôi và mẹ tôi đồng hành làm dâu với nhà chồng ba bề bốn bên của tôi. Mẹ chồng tôi sống bên nước ngoài nhưng ngày ngày bà gọi điện về , dường như là nhắc đến tiền đến những số tiền đã chi cho chúng tôi khiến tôi rất ức chế, trên đời có cha mẹ nào kể công với con cái chưa? Trong khi bỏ con gần 20 năm mới nhận lại vả lại còn là con độc, con dâu đẻ 2 cháu cũng đay nghiến đẻ lắm. Gia đình tôi còn vô vàn điều mà thực sự như đùa đó vẫn diễn ra. Tôi chưa biết sẽ nhịn được bao lâu nữa. Hiện tại tôi đang bị mất ngủ dài, tôi đang ái ngại việc mình bị bệnh trầm cảm mà bản thân tôi không mong muốn. Khi kêu than với chồng thì dường như chồng tôi đều gạt đi và nói gia đình nhà ai chả có chuyện này chuyện kia bỏ qua mà sống, nhưng tôi sống tiếp như này tôi sợ có ngày tôi làm điều gì đó dại dột mất chuyên gia ạ.

Chào em, tôi rất cảm thông với em về những áp lực trong cuộc sống hiện tại. Em đã từng một lần đổ vỡ. Em đã từng rất quyết tâm để đi đến cuộc hôn nhân này và tôi tin chắc em đã đặt vào đây rất nhiều hi vọng. Tuy vậy, một lần nữa cuộc hôn nhân này không mang đến cho em được sự hạnh phúc trọn vẹn, không phải vì chồng em mà vì những lời nói không vừa ý của bố mẹ chồng khiến cho em bị tổn thương.


Không phải dễ dàng gì mà các em vượt qua được những khó khăn và quyết tâm đến với nhau. Ban đầu khi biết được hoàn cảnh của em thì gia đình anh ấy đã phản đối nhưng sau đó các em đã về chung được một nhà. Chồng em cũng không may mắn khi lớn lên trong hoàn cảnh gia đình bố mẹ chia tay. Tuy nhiên, trong quá trình chung sống, em lại quá mệt mỏi trước những lời nói của bố mẹ chồng. Mẹ chồng em thì một mực khuyên các em chỉ nên sinh một bé bởi bà nghĩ rằng như vậy là đủ. Mẹ kế và bố chồng thì gây khó dễ với em, khi không vừa ý thì sẵn sàng nói những lời không hay với mẹ em và với em, còn chồng em thì theo như em nhận xét anh ấy lại không đứng ra bênh vực em, những điều đó càng khiến cho em ấm ức, tủi hờn.


Thứ nhất, dù sao những lời của mẹ chồng em chỉ là những lời khuyên còn tự các em đã biết phải làm như thế nào rồi. Bà cũng không ở bên chồng em từ bé, thành ra khi bà có những góp ý thì chồng em cũng không phản đối, cũng không tán thành, rõ ràng anh ấy cũng không quá để tâm đến những điều đó. Bên cạnh đó, bà cũng có ý tốt khi giúp đỡ các em có thêm kinh tế để cất nhà ở riêng, vừa giúp các em có cuộc sống thoải mái và đó cũng là sự bù đắp nho nhỏ của bà dành cho con trai. Tuy nhiên, bà có cách nói của bà và những điều đó khiến cho em không thoải mái. Nhưng em nghĩ xem, một người mẹ xa cách con trai 20 năm, giờ vẫn đang ở xa, những lời nói ấy cũng chẳng thể khiến cho tình cảm của vợ chồng em bị ảnh hưởng, vậy hà cớ gì em cứ phải bận tâm về những lời nói ấy.Hây nhìn những điều tốt đẹp bà đang làm cho gia đình nhỏ của em khi đó em cũng sẽ thấy có mẹ chồng cũng không phải quá "tệ" đúng không em?


Thứ hai, em cũng rất buồn phiền về bố chồng và mẹ kế. Em cũng biết rõ ngay từ đầu họ đã không ủng hộ cuộc hôn nhân này rồi, nhưng trong quá trình các em chung sống thì còn có những điều gì khiến cho họ càng thêm không hài lòng về em. Tôi cũng chưa thấy em chia sẻ cụ thể về những điều này. Tuy nhiên, tôi muốn nhấn mạnh với em thêm một điều, đó là chồng em là người ở giữa, anh ấy sẽ có những nổi khổ tâm, nỗi khó xử riêng, nên cũng rất khó để anh ấy đứng hẳn sang một bên để bênh vực em được. Điều quan trọng là em nhận thấy trong cuộc sống vợ chồng, anh ấy có hiểu em, thương em, biết chia sẻ với em và là người có trách nhiệm với gia đình hay không?


Chị hiểu, ai chẳng mong có được một gia đình vẹn toàn, nhưng quan trọng nhất là thái độ của hai vợ chồng với nhau như thế nào em ạ. Nếu như em nhận thận thấy mình là một người biết sống, biết trước biết sau, mà gia đình chồng em vẫn không hiểu em thì em cũng không phải quá buồn bởi dù sao em cũng sống đúng với trách nhiệm của em rồi, chồng em và các con sẽ hiểu cho em. Hiện tại, em lại đang mang bầu, em cứ tiếp tục suy nghĩ như thế này, em cứ bận tâm tới những lời nói kia thì nó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến em và con em đấy.

 

Chị cũng nhận thấy rất rõ qua câu chuyện được em tâm sự bản thân em có những suy nghĩ tiêu cực ảnh hưởng không nhỏ tới sức khỏe có lẽ một phần do tâm lý bị ảnh hưởng. Em rất cần sự hỗ trợ từ những người thân trong gia đình có thể là mẹ hoặc anh chị em hoặc bạn bè. Những tâm sự chất chứa trong em nên được "giải tỏa" ra bên ngoài tránh để "trú ngụ" quá lâu trong em. Nếu có điều kiện em nên tìm đến những môn thể thao phù hợp với sức khỏe mẹ bầu như yoga hoặc tập thiền mỗi ngày cũng sẽ giúp em cân bằng tốt hơn. Khi tâm lý của em tốt vững vàng, chắc chắn góc nhìn của em với những vấn đề đang diễn ra cũng sẽ khác đi. Trong trường hợp em vẫn bị ám ảnh bởi những câu nói ấy mà không thoát ra được, cộng với việc em bị mất ngủ kéo dài thường xuyên có những suy nghĩ tiêu cực thì em cũng cần đi khám tại những bệnh viện lớn có chuyên khoa về Tâm thần, khi đó bác sĩ sẽ hỗ trợ thêm cho em khi cần thiết. Cố gắng giúp bản thân tự giải phóng thêm tư tưởng em nhé bởi em đang mang trong mình một trọng trách rất đặc biệt đấy.

Theo CuaSoTinhYeu
30.5.2020 - Đợt vừa rồi học hành qua mạng nhiều nên con tôi hay mượn điện thoại của tôi để trao...
30.5.2020 - Năm trước em đã từ bỏ crush mình để đến với người yêu em và tỏ tình em. Lâu dần em...
30.5.2020 - Sau khi về rồi cô ấy chẳng thèm đả động gì em nữa. Em có chủ động gọi điện, nhắn tin...
30.5.2020 - Mỗi lần em hỏi bài hay những gì em biết về bạn ấy mà các bạn khác lại không biết các...
29.5.2020 - Đó là một buổi chiều, lúc em vừa lên lớp, bạn ấy đã chạy tới chọc em, nhưng tâm trạng...
29.5.2020 - Bố rất ích kỉ , từ khi làm nhà đến giờ đã được 4 năm nhưng bố không chịu đi làm, em...
29.5.2020 - Bọn mình chưa hề gặp nhau, nhưng anh mạnh mẽ và quyết đoán, muốn tiến tới với mình...
29.5.2020 - Em năm nay học lớp 11, nhưng lại đang nghĩ có nên thôi học không? Em nghĩ như vậy là...
Có thể bạn quan tâm