Mọi thứ “sụp đổ” từ khi ba mất và tận mắt thấy mẹ với “người tình”…

Đến ngày ra mẹ em khóc rất nhiều chỉ mong em có thể ra ở với mẹ vì mẹ không yên tâm khi em ở đây nhưng em chả mảy may rung động.

Năm nay em học lớp 8, ba em mất từ khi em học lớp 3, đến năm lớp 5 thì mẹ em có người khác nhưng lại giấu em làm em rất khó chịu nên mẹ con thường xuyên cãi nhau.

 

Năm em học lớp 6, mẹ em bị té xe nên gãy chân, em ở tuổi dậy thì chưa suy nghĩ chín chắn nên không phụ gì được cho mẹ làm mẹ khổ rất nhiều. Tết năm đó, người tình của mẹ tới nhà em, em hơi sốc nhưng cũng cố tỏ ra bình thường nhưng rồi nhìn thấy những chuyện không đáng nhìn giữa hai con người đó mà em đã khóc rất nhiều.

 

Mẹ em cũng thấy em đã nhìn thấy nên sáng hôm sau đã dỗ ngọt em cũng ậm ừ cho qua vì em đã quá mất niềm tin ở mẹ rồi. Sau đó một thời gian em bị trầm cảm, em cũng ý thức được việc mình không còn hoạt bát như trước nữa nên cũng lên mạng tìm hiểu vấn đề trầm cảm xem sao. Thật ra lúc đó em không tin rằng mình bị trầm cảm thật nhưng em cũng rất buồn vì mẹ không hề nhận ra sự thay đổi của em mà luôn trách mắng em vì lúc nào cũng ngồi ru rú trong phòng.

 

Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm khi em cùng mẹ về quê. Em chẳng thân thiết với bên ngoại lắm nên chẳng biết chơi với ai nên suốt ngày chỉ ngủ với xem tivi. Cậu em cũng chửi em rất nhiều, sau đó người tình của mẹ em cũng về quê lại một lần nữa làm em vô cùng khó chịu. Em lấy điện thoại mẹ và gửi tin nhắn cho ông ta bằng điện thoại của em rằng “đồ bám đuôi”. Không biết là vô tình hay cố ý mà cậu em biết được chuyện này chửi em, chửi luôn cả dòng họ nội của em làm em hận ông rất nhiều. Nhưng đó chỉ mới là sự khởi đầu.

 

Ở đó đã làm em ám ảnh rất nhiều, em không muốn ở đó thêm một giây nào nữa thế mà mẹ lại vô tình quyết định chuyển nhà về quê, việc này em cũng vô tình biết được. Đến khi hết hè em lại vào lớp 7, học được một thời gian thì cậu em vào để giúp mẹ em làm các thủ tục để chuyển về quê trong đó có cả quyết định xin chuyển trường của em. Em đã khóc và cầu xin mẹ đừng chuyển đi rất nhiều lần nhưng mẹ vẫn không chịu và làm chứng trầm cảm của em nặng hơn.

 

cửa sổ tình yêu, bố mát, mẹ, quan hệ, người tình, ghét, học tập, nhang khói, tương lai.

 

Gần đến ngày đi, cô em biết chuyện nên cũng khuyên bảo em phải cố gắng và em đã xin cô hãy cho em được ở lại cô rất thương em nên bảo em hãy nói với mẹ ở lại học hết năm lớp 7 rồi về. Đương nhiên mẹ em không đồng ý nhưng với sự bướng bỉnh của bản thân, mẹ em đành phải để em ở lại khi mà mọi việc đã xong xuôi.

 

Sau khi ở lại em liền đi sinh nhật bạn mà không dành thời gian ít ỏi đó ở bên mẹ. Đi đến tối mới về em chợt nhận ra căn nhà em lúc này không còn gì nữa, ngay cả người cũng không, chỉ có những đồ đạc mà mẹ sắp xếp để cho em riêng một góc. Em không khóc vì em vẫn còn giận mẹ nhưng không ngờ mẹ thật sự vẫn chưa đi. Mẹ quay về để đưa tất cả số tiền mẹ có trên người lúc đó cho em và khóc nói rằng em không thương mẹ, em cũng khóc nhưng mẹ rồi cũng phải đi chỉ còn mình em.

 

Đến nhà cô, cô nói nửa đùa nửa thật rằng mẹ em có bồ rồi phải không. Không biết em có suy nghĩ gì mà em lại kể hết tất cả mọi chuyện cho cô em nghe và cô em rất hận mẹ em. Khi mẹ em đã nói với mọi người rằng ông bồ đó là anh của mẹ chứ không nhận là người tình. Cũng chính ông ấy cũng đã dở bỏ những đồ đạc trong căn nhà là tâm huyết của cả cuộc đời ba em.

 

Trước khi đi, mẹ em bắt cô em viết một bản cam kết về em, nếu em có chuyện gì xảy ra thì mẹ em sẽ bắt cô em đi tù. Tết năm đó em đã không về quê gặp mẹ được vì cô em bảo nếu em muốn về thì mẹ em phải từ Hà Tĩnh vào Đồng Nai đưa em ra, mẹ em đương nhiên không thể. Trải qua thêm một năm, may sao Tết năm nay cô em lại cho em về và em được gặp mẹ. Mẹ chuẩn bị đồ chống rét cho em vô cùng chu đáo và mẹ con sống với nhau những ngày tết rất vui vẻ như chưa từng phải cách xa, vui hơn rất nhiều so với tết năm ngoái. Đến ngày ra mẹ em khóc rất nhiều chỉ mong em có thể ra ở với mẹ vì mẹ không yên tâm khi em ở đây nhưng em chả mảy may rung động.

 

Đến khi vào Đồng Nai, do một số mâu thuẫn nên cả ba mẹ con em gồm cả chị em đang học đại học cãi nhau và chị em đã khóc. Chị vốn là người mạnh mẽ, kể cả khi ba mất chị cũng không khóc nhiều nhưng bây giờ chị lại khóc rất nhiều và nói rằng em chỉ biết nghĩ cho bản thân khi để cho chị và mẹ phải khổ như vậy, khi mẹ và chị đều lo cho em và nhất là mẹ, mẹ luôn bị mọi người sỉ vả. Và em quyết định sẽ về quê ở luôn, nói ra chị em vui lắm.

 

Đến khi cô em hỏi em về hay đi em bảo rằng em sẽ đi, cô lúc đầu khuyên em nên ở lại và phân tích rất nhiều cho em vì cô em là người có học và còn học vô cùng giỏi nữa nhưng khi em kiên quyết rằng mình vẫn sẽ về, cô lại chửi em rằng là đồ phản bội và rất nhiều thứ làm em mất ngủ và sợ hãi rất nhiều. Em biết cô như vậy chỉ vì cô thương ba và cả em rất nhiều. Nhưng bây giờ khi em suy nghĩ lại em sẽ đi theo truyền thống của họ nội em là bác sĩ và em cũng rất thích nghề này. Nếu em ở đây cô em sẽ lo cho em ăn học để em vào trường Nguyễn Khuyến hoặc ptnk. Vả lại năm sau em còn phải thi học sinh giỏi hóa.

 

Nếu thành công em sẽ được giải thưởng cao nhất của trường và sẽ khiến cho gia đình và dòng họ nội tự hào về em. Với cả nếu em về thì ai sẽ lo nhang khói cho ba. Thế là em lại quyết định ở lại nhưng em chưa nói cho mẹ hay biết. Theo mọi người thì em nên đi về với mẹ hay ở lại để tiếp tục sự nghiệp tươi sáng trước mắt? Em cảm ơn nhiều khi đã đọc bài viết của em.

Em thân mến!

 

Qua những tâm sự của em gửi về cho chương trình, chúng tôi hiểu được tấm lòng hiếu thảo của em đối với người bố đã mất và gia đình của mình. Có lẽ vì những tổn thương, buồn đau của quá khứ khiến em khó khăn trong những quyết định của tương lai. Chúng tôi sẽ cùng em chia sẻ và tháo gỡ những rối tơ lòng của em, em nhé!

 

Mỗi đứa trẻ được sinh ra đều mong muốn được lớn lên trong một gia đình vui vẻ, hạnh phúc trọn vẹn, nhưng không phải ai cũng có được điều đó. Có những số phận kém may mắn khi mới sinh ra đã trong cảnh đói nghèo, thiếu thốn, bệnh tật, thiếu vắng người thân… Có lẽ để so sánh ai sung sướng, ai bất hạnh, khổ đau hơn ai thì thực sự quá khó để mang ra so phải không em? Mỗi người một hoàn cảnh, không ai giống ai hoàn toàn, thế mới nói “mỗi cay mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”. Em cũng  đã thiệt thòi vì bố em mất khi em còn nhỏ như vậy và chứng kiến cảnh mẹ gần gũi với người tình. Điều đó trong mắt một đứa trẻ quả là đáng sợ, em đã chìm đắm trong những tháng ngày mà tự bản thân em thấy mình rơi vào trầm cảm. May mắn thay là em đã tự lực và cố gắng vượt qua, hơn nữa hiện giờ thì thành tích học tập của em lại rất tốt. Điều đó không chỉ khiến riêng dòng họ nội tự hào về em đâu, chắc hẳn mẹ em và chị gái của em nếu biết được cũng sẽ tự hào về em lắm. Tuy nhiên, ai tự hào hay không tự hào không phải là điều quá quan trọng, điều cốt lõi là bản thân em thấy mình thoải mái, tự tin và vui vẻ trước những điều mình đạt được.

 

Hiện tại em đang băn khoăn không biết có nên về với mẹ và chị gái hay tiếp tục con đường học tập ở đây với cô và sau này nhang khói cho bố. Đó có thể là điều mà một đứa bé học lớp 8 đã phải bận tâm, lo nghĩ thì chắc hẳn em đã trưởng thành hơn các bạn cùng trang lứa rất nhiều. Em ạ! Cứ làm những gì bản thân mình thấy hài hòa nhất thì khi đó là ta đã làm đúng. Đừng quá phụ thuộc vào quyết định hay câu nói của người khác. Nếu em tự tin về bản thân mình và cố gắng học tập thì ở đâu em cũng có thể học tập tốt và đạt kết quả cao được. Nếu đã có lòng thờ cúng bố thì ở đâu em cũng có thể thờ cúng, hương khói cho bố em được, đó là sự hiếu thảo từ tâm mà thôi. Em cũng phải nhìn nhận rằng nếu là sau khi bố em mất thì mẹ em mới tìm đến người mới mà không phải là mẹ em có quan hệ ngoài luồng gì thì mẹ em đâu phải là người đàn bà tồi. Thêm vào đó, nếu người đàn ông là người tình của mẹ em là người đến sau để bù đắp cho mẹ em sự đau đớn mất mát chồng thì là người đàn ông đáng trân trọng đó chứ.

 

Mọi chuyện đã qua theo năm tháng rồi phải không em chắc em cũng muốn mẹ có người bầu bạn chia sẻ những vất vả khó khăn trong cuộc sống chứ. Em và chị rất cần sự chăm sóc yêu thương của mẹ nhưng có những điều là mẹ con chưa chắc đã "bù đắp" được hết những "trống vắng" trong nhau do khác độ tuổi, thế hệ, quan điểm sống. Vì vậy em nên có cái nhin bao dung, rộng lượng cũng như văn minh hơn trong các mối quan hệ tình cảm của mẹ

 

Hiện tại nếu em chưa tự tin để quyết định thì hãy cứ cho bản thân thêm thời gian để suy nghĩ, đây cũng là khoảng thời gian để em tiếp tục học tập ở môi trường em nhận thấy là tốt và có tương lai. Em cũng có thể từ từ trao đổi với cô em về những suy nghĩ nơi em khi em mong muốn chuyển đi. Bên cạnh đó, nếu em có mong muốn về với mẹ thì có thể tìm cách nói chuyện với chị và mẹ về những suy nghĩ nơi em, khi đó em có thể lắng nghe những suy nghĩ từ mẹ và chị về tương lai của gia đình sau này cũng như lắng nghe mọi điều trong quá khứ. Khi mọi người hiểu nhau hơn thì em sẽ nhận thấy được sự lựa chọn của em có đúng đắn và thoải mái. Hơn nữa, khi đó em trưởng thành hơn và có thể suy nghĩ thấu đáo hơn, tự quyết định là điều mà em cần phải làm em ạ, đừng lúc nào cũng chỉ nhìn vào thái độ của người khác để quyết định. Hy vọng từ những điều chúng tôi chia sẻ thì em có được quyết định tốt nhất.

 

Chúc em học tập tốt và gia đình hạnh phúc!

 

Theo CSTY
Gửi chia sẻ? Gửi Câu Hỏi?

Comment

  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

likebtn

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.
  • Lines and paragraphs break automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.
Image CAPTCHA
Enter the characters shown in the image.

Có thể bạn quan tâm