Muốn được hạnh phúc bên vợ con thì phải chấp nhận ở rể.

Một thời gian sau, tôi đi làm xa 3 ngày nên bảo vợ tôi về nhà mẹ vợ thăm bố và mẹ. Thời gian ở riêng tôi vẫn chở vợ về chơi thường xuyên , 1 tháng bốn lần. Lúc tôi đi công tác đó cũng là lúc đáng nhớ nhất trong đời tôi. Vợ tôi ở nhà bố mẹ được 5 ngày, lúc tôi ra đón vợ về thì vợ bảo ở thêm vài ngày.

Xin chào chương trình, cho tôi tự giới thiệu 1 chút về bản thân ạ ! Tôi tên là Ngô Văn Txx sinh năm 1997. Kể ra thì cũng chả là lớn mấy nhưng mà tôi đã bước chân vào đời khá sớm ở cái tuổi 13 -14 cho đến bây giờ. Về công việc thì thú thật cũng đủ sống, có nghề xây dựng nhưng cũng chả làm tới đâu cả. Còn về chuyện tình cảm nam nữ, tôi cũng đã trải qua khá nhiều mối tình, nhưng do tuổi còn trẻ, ham chơi nên cũng chả có mối tình nào gọi là trọn vẹn, tính ra thì cũng được 4 mối tình.

 

Mối tình đầu tiên mà cả 2 đều yêu nhau thì được 1 năm, thế rồi cũng chia tay vì cái lí do thể xác mà đã phủi bay 1 mối tình, có lẽ nói ra thì tôi đã sai.  Tôi và cô ấy yêu nhau, cô ấy bỏ học vì tôi và hai bên gia đình cũng dự định đám cưới cho tôi và cô ấy, cho đến khi tôi quyết định đi Đà Lạt - Lâm Đồng để làm kiếm tiền cưới vợ thì 1 chuyện lớn đã xảy ra ngay cái ngày tôi đi công tác, cô ấy đã ngủ với 1 người khác giới và....với nhau, thế rồi tôi biết chuyện. Tôi rất đau khổ vì tôi rất chung thủy mà phải nhận cái kết như vậy, lúc đó tôi yêu bao nhiêu thì lòng thù hận nhiều bấy nhiêu, tôi quyết định lên kế hoạch trả thù để bóp nát con tim cô ấy, tôi đã cố gắng cầm cự đi làm 1 tháng, nhưng nỗi ám ảnh càng ngày càng dâng lên, xót xa trong tim, đau đớn, thế rồi tôi quyết định trở về tìm cô ấy.

 

Tôi tỏ ra tha thứ và yêu cô ấy nhiều hơn rồi sau đó tôi cũng trả lại cô ấy những gì cô ấy đã gây ra cho tôi, lời chia tay trong 1 tối nọ ngày chủ nhật và rồi tôi đã nhìn thấy sự hối hận, xót xa đau lòng của cô ấy...mặc dù khi nhìn thấy cảnh như vậy tôi cũng đã rất đau lòng nhưng lúc đó tôi cố gắng kiềm nén lại và xem như thù đã được trả, tôi ngậm ngùi đi về trên con đường dài như người vô hồn. Tôi thật sự rất nuối tiếc nhưng có lẽ tình cảm của cặp đôi tuổi đôi mươi chưa đủ lớn cho sự bao dung và tha thứ, cuối cũng sau 1 tháng nài nỉ thì cô ấy cũng đã lấy chồng, lấy 1 người hơn cô ấy 13 tuổi, lấy 1 người mà cô ấy chẳng yêu thương gì, điều đó tôi là người biết rất rõ. Khi nhận được tin cô ấy sắp lấy chồng, lòng tôi hững hờ, sập xuống, lòng nặng trĩu, cảm giác hối hận nhưng cũng đã quá muộn. Tôi không đủ can đảm để đi ngăn cản đám cưới,mặc dù bây giờ nghĩ lại thì lúc đấy tôi có thừa khả năng để níu kéo cô ấy lại.

 

vào đời, công việc, nhiều mối tình, lừa gạt, chấp nhận, ở rể, ngột ngạt

 

Và thời gian trôi qua thấm thoát cũng 3 năm. 3 năm ấy tôi cũng bon chen với cuộc sống bộn bề, chuyện tình cảm cũng như cơn sóng ngoài biển, nhấp nhô theo làn gió....chẳng ra thể thống gì, yêu không tới nơi, thương chả tới chốn, cũng trải qua nhiều chuyện tình cảm đau lòng... Cho đến khi mối tình thứ tư...

 

Mối tình thứ tư bắt đầu đến khi kết thúc là 1 năm. Trong năm đó, bao nhiêu cảm giác hạnh phúc, thăng trầm, vui buồn đều có đủ. Tính ra tôi rất mãn nguyện với mối tình thứ tư của mình, kể ra thì rất dài dòng, tóm lại tôi rất yêu người ấy, nhưng có lẽ có duyên nhưng không nợ, chia tay với một lí do rất vớ vẩn, chỉ là cô ấy dọn đi nơi khác ở nhưng tôi không thể đi được, thế là chia tay trong lặng im...Tôi cũng không thể liên lạc được với người ấy, và rồi trong hai tuần đau đớn vì nhớ nhung, tôi đã gặp 1 người con gái, cô ấy chính là vợ hiện tại của tôi. Trong hai tuần đó, tôi đã gặp vợ tôi, cô ấy lúc đó đang mang thai được 4 tháng nhưng không phải của tôi, vì tôi chỉ mới gặp cô ấy lần đầu tiên và nói chuyện với nhau qua zalo, trong lúc đau thương dồn nén và không biết tựa vào đâu, tôi đã đưa ra một quyết định bất ngờ, chính bản thân tôi cũng không hiểu được.

 

Rốt cuộc là mình ngu, hay là vì đau quá mất khôn, hay là do mình thương hoàn cảnh của một cô gái sinh năm 2000 bị bạn trai làm có bầu rồi bỏ rơi. Ngay lần đầu gặp nhau, sau 2 ngày tâm sự,  ngày thứ hai gặp nhau tôi đã đưa ra quyết định là cưới cô ấy. Tôi đến xin phép gia đình vợ tôi và tự nhận sẽ xem như con của mình. Gia đình vợ tôi rất ủng hộ và cũng chính tôi đã lừa gạt gia đình bố mẹ ruột của tôi là : tôi chính là cha đứa bé trong bụng. Đúng thì bây giờ con muốn cưới thì phận cha mẹ cũng ủng hộ thôi, thế rồi hôn nhân diễn ra rất suôn sẻ. Trong thời gian chờ sinh đẻ cũng là lúc tôi và vợ tôi tìm hiểu nhau và bồi dưỡng tình cảm cho nhau. Thật ra thì tôi và cô ấy không hợp một tí nào cả, chẳng qua là tôi đang cố gắng làm hài lòng người khác, cố gắng thay đổi tật xấu của bản thân để cho gia đình yên ấm. Vợ tôi tính rất trẻ con ( vì là sinh viên,cũng mới 19 tuổi) nên rất bướng bỉnh và tính xấu cũng không ít, không thích người lạ, nhìn chướng là nói mặc dù nói cũng chỉ có mình tôi nghe mà người ta cũng không hề hay biết, nhưng thích nói như vậy. Rồi thì tính không biết xã giao với xã hội, không biết làm ăn một việc gì cả, nhưng trong thời gian đó tôi đã yêu vợ tôi rất nhiều, đến mức tôi có thể làm tất cả dù sống chết cũng không muốn mất cô ấy.

 

Tôi đang sống cùng bố mẹ vợ, tôi đang ở rể, nhưng không ngờ nhà bố mẹ vợ tôi rất khó ở, tất cả mọi việc đều phải hài lòng bố mẹ vợ và nhất là anh vợ tôi nếu không hài lòng thì có thể bị chửi, bị rủa, bị đuổi, nhưng họ cũng là nhất thời nóng giận,và cái tính hay nói ngang chứ thực chất không xấu lắm. Lúc vợ tôi mới sinh 1 tháng 15 ngày, tôi đã không thể ở nổi và cùng vợ con trốn ra ngoài sống. Một thời gian sau, tôi đi làm xa 3 ngày nên bảo vợ tôi về nhà mẹ vợ thăm bố và mẹ. Thời gian ở riêng tôi vẫn chở vợ về chơi thường xuyên , 1 tháng bốn lần. Lúc tôi đi công tác đó cũng là lúc đáng nhớ nhất trong đời tôi. Vợ tôi ở nhà bố mẹ được 5 ngày, lúc tôi ra đón vợ về thì vợ bảo ở thêm vài ngày.

 

Tôi mới tức giận và nói nặng lời với vợ mình, cũng là lần đầu tiên tôi nói nặng lời mà đến mức chính tôi cũng ghê tởm bản thân mình tại sao lại nói như vậy. Tôi tức vì đi lâu ngày không lo về dọn dẹp nhà cửa, bỏ không cả tuần thì cái nhà còn ra cái gì nữa. Tôi chửi cả bố mẹ vợ tôi (tôi chỉ nhắn tin chửi), nói đến mức cô ấy buồn và tủi thân. Tôi đã quá đà rồi, tôi biết tôi không nên làm như vậy, tôi biết tôi sai nhưng mà lúc đó vợ tôi vì buồn quá nên đã kể lại với bố mẹ vợ và thế rồi bố mẹ vợ tôi nhất quyết bảo chúng tôi li dị. Lúc đó vợ tôi đang sợ tôi nên chỉ biết nghe lời, cuối cùng tôi đã đến nhà xin lỗi 3 ngày, năn nỉ, quì gối xin lỗi và nhắn tin xin lỗi vợ tôi, cuối cùng tôi đã được tha thứ nhưng phải dọn về nhà bố mẹ vợ để ở và rồi cuộc sống trở lại những ngày trước kia, những ngày tháng bất công, những ngày tháng mà tôi phải luôn cố gắng làm hài lòng người khác.

 

Bây giờ mỗi ngày tôi chỉ biết cầu mong sự bình yên. Tôi chẳng biết làm gì khi tôi đang sống trong hoàn cảnh này. Tôi rất yêu vợ mình và vì vợ tôi có thể làm tất cả, nhưng đối với vợ tôi...cô ấy cũng 1 lòng yêu tôi nhưng cô ấy không thể vì tôi nữa. Tóm lại bây giờ nếu tôi làm hài lòng gia đình bố mẹ vợ thì tôi mới có được hạnh phúc bên vợ tôi, còn nếu không...thì tôi phải đi và mất vợ và con. Phải chăng tôi có nên ra đi vì một cuộc tình mà người ấy chẳng hết lòng hết dạ vì mình. Hãy cho tôi một lời khuyên, tôi chân thành cảm ơn đến người đã dành thời gian đọc những dòng tâm sự của tôi và mong hãy giúp đỡ cho tôi.

 

Tôi xin cám ơn chương trình nhiều ạ!

Chào em. Rất cảm ơn em đã tin tưởng chương trình và gửi gắm vào lá thư bao nhiêu cảm xúc, nỗi niềm chất chứa ở trong đó. Sau bao nhiêu năm bươn trải nuôi sống bản thân, sau bao nhiêu mối tình dang dở, em đã tìm được hạnh phúc của đời mình. Nhưng bến đỗ hành trình tình yêu của em vẫn sao chông chênh quá, chuyên gia tư vấn sẽ chia sẻ cùng em nhé!

 

Một chàng trai 23 tuổi nhưng lại bắt đầu bước chân vào đời từ khá sớm, từ những năm 13 - 14 tuổi, phải chăng gia đình em có những hoàn cảnh khó khăn nào đó khiến em không có đủ điều kiện để đi học, hay em còn có lí do nào khác? Trong khoảng thời gian em tự bước chân vào đời ấy, em có sống cùng gia đình không hay là em đi làm xa nhà? Chị hiểu, dù cho hoàn cảnh có là gì đi chăng nữa nhưng với một cậu bé phải ra đời sớm như vậy thì bản thân em sẽ có những nỗi cô đơn, lạc lõng. Em cũng đã từng trải qua nhiều mối tình, có những mối tình sâu đậm nhưng rồi cũng không đi đến đâu cả, thậm chí có mối tình các em cũng dự định đi đến hôn nhân. Đúng là vợ chồng đến với nhau đôi khi cũng là do duyên số, người em yêu cả năm trời mà cũng không thể đi đến hôn nhân được, nhưng với người vợ hiện tại của em chỉ quen nhau đến lần nói chuyện thứ hai mà em đã quyết định lấy cô ấy làm vợ, và trong một hoàn cảnh cũng không thuận lợi đó là cô bé trót có bầu mà bố đứa bé lại chối bỏ. Đối với cô gái 19 tuổi đã trót dại, việc em chấp nhận cô ấy thì giống như là cái phao cứu cánh vậy, dù cho các em chưa hiểu gì về nhau nhưng thật sự nó cũng giúp cho cô ấy rất nhiều về tinh thần và danh dự. Em cũng đã tự đặt ra rất nhiều câu hỏi cho bản thân về lí do để quyết định đi đến cuộc hôn nhân này, nhưng sau cùng em cũng nhận ra em rất yêu vợ của em, mặc dù cô ấy còn nhiều khiếm khuyết. Ai cũng có những điểm hạn chế của bản thân mà đúng không em, bản thân em cũng vậy, không biết em có nhìn thấy những khuyết điểm của em hay không hoặc có thể vợ em không nói ra, nhưng đã là con người thì đúng là sẽ không ai hoàn hảo cả, điều quan trọng là chúng ta nhìn nhau mà sống, mà hòa hợp.

 

Ban đầu thì gia đình nhà vợ em rất ủng hộ cho cuộc hôn nhân của cả hai, thậm chí không nói ra nhưng có lẽ họ cũng sẽ biết ơn em và quý mến em. Nếu cứ theo chiều hướng đó thì cuộc sống của các em làm sao lại xảy ra nhiều chuyện đến vậy kể từ khi em dọn về nhà vợ ở chung. Đã bao giờ vợ em góp ý với em về điều gì chưa: cách ứng xử của em với mọi thành viên trong gia đình, em có chia sẻ công việc trong gia đình cùng mọi người hay không? Không phải bỗng dưng từ hình ảnh một " chàng rể quý" lại trở thành một cái " gai" trong mắt mọi người như vậy. Em có nghĩ rằng từ khi em còn là một cậu bé ở tuổi vị thành niên, em đã phải ra đời sớm vì thế cuộc sống của em sẽ là những sự tự do, thích làm gì thì làm, giờ đây về gia đình mới, em cảm thấy mọi thứ thật ngột ngạt, "nề nếp", khiến cho em cảm thấy thật khó có thể thích nghi. Và mọi việc trở nên càng khó giải quyết khi em có những lời nói không hay về phía gia đình của vợ và vợ em. Chắc hẳn cô ấy đã tổn thương nhiều lắm trước những câu nói ấy, và quan trọng hơn hết là gia đình vợ thật khó chấp nhận một người con rể như thế này.

 

Chị nghĩ rằng giờ là lúc mà hai vợ chồng em cần ngồi xuống nói chuyện thẳng thắn và góp ý với nhau về những điều còn thiếu sót của bản thân. Em hãy lắng nghe những điều vợ em nói xem có những gì hợp lý khiến em cần phải thay đổi. Thêm nữa, hiện tại vợ em cũng chưa có việc làm, lại phải nuôi con nhỏ, một mình em đi làm thì có đủ chi phí để nuôi sống gia đình, tiền thuê nhà trọ, tiền sinh hoạt không? Nếu như em thu xếp ổn mọi thứ thì các em sẽ cùng nhau thuyết phục bố mẹ để cho các em được tự lập. Còn nếu như điều kiện các em gặp khó khăn, thì hãy nhờ tới sự giúp đỡ của bố mẹ, bớt một khoản tiền thuê nhà, tiền sinh hoạt thì cũng đỡ đần cho các em được rất nhiều.

 

Vợ em cũng còn trẻ, mới bước chân vào đời đã vấp ngã vào một mối tình lầm lỡ, cô ấy cũng chưa có nhiều trải nghiệm với cuộc sống bên ngoài, vì thế hãy bỏ qua cho nhau những lúc cô ấy cư xử chưa đúng. Kết hôn thì không khó nhưng giữ gìn hạnh phúc gia đình mới là một nghệ thuật, hai em cũng còn trẻ, cần nhiều thời gian để hoàn thiện bản thân mình, cần nhiều cơ hội để hiểu nhau hơn. Chúc cho cuộc sống của các em gặp nhiều may mắn và thuận lợi nhé!

Theo CuaSoTinhYeu
29.5.2020 - Bọn mình chưa hề gặp nhau, nhưng anh mạnh mẽ và quyết đoán, muốn tiến tới với mình...
29.5.2020 - Em năm nay học lớp 11, nhưng lại đang nghĩ có nên thôi học không? Em nghĩ như vậy là...
28.5.2020 - Lúc đầu tụi em quen nhau thì có gặp vài lần nhưng không hiểu vì sao em vẫn rất là...
28.5.2020 - ồi anh ấy có việc về nhà, nên bọn cháu giờ là yêu xa. Nhưng anh ấy không nhắn tin hay...
28.5.2020 - Tối thứ 7 nào bố chồng em cũng sang thúc giục vợ chồng em đi nhà thờ. Do đó, em vẫn...
28.5.2020 - Lúc đầu em đã bảo là em không thích bạn đó nhưng các bạn cứ trêu. Sau đó em h
27.5.2020 - Và em biết được là anh đi chơi game cả ngày đêm, bỏ việc 1 ngày, không quan tâm tới...
27.5.2020 - Em đã nói em được 10 vì bài đó em đã nộp nhầm tờ em làm sai. Nhưng em không ngờ khi...
Có thể bạn quan tâm