Muốn trở thành "mẹ" của 3 em để các em không phải tiếp tục sống trong "đọa đầy" nữa...

Có lẽ vì chăm sóc chúng từ lúc chúng được hai tháng cho tới bây giờ bởi mẹ em sau khi kiêng cử thì đã đi bán còn bố thì không thể tỉ mì chăm em được, nên bản năng làm mẹ của em trỗi dậy sớm hơn hay sao, em luôn muốn các em của mình sống trong môi trường thật tốt.

Em nên làm gì trong hoàn cảnh này đây?

 

Em năm nay mới học lớp mười, có 3 đứa em gái, tổng cộng trong nhà là bốn người con gái mỗi người chênh nhau bốn tuổi, thật hay phải không ạ? Ba em 49 tuổi còn mẹ em 40 tuổii. Nhưng mà từ lúc em có nhận thức tới giờ,em luôn phải đối diện với những trận cãi vã của bố mẹ và những cảnh vũ phu của ba. Em rất buồn. Lúc em lên lớp sáu, ba bị tai nạn nên đã nghỉ làm chỉ ở nhà làm nội trợ, còn mẹ thì đi bán kiếm tiền nuôi cả nhà. Ba mẹ thường hay cãi nhau về việc mẹ cho rằng "ba chỉ ở nhà chơi không, chỉ biết uống rượu" còn ba thì cho rằng "mẹ đi chơi cả ngày việc từ chăm con đến ăn uống ba lo mẹ không cần phải lo gì hết..v.v".

 

Những lúc mẹ em mang thai ba hay đánh đập mẹ nói rằng bà ngoại tình, theo trai mới mang bầu, ba đứa em của em lúc mẹ mang bầu ông đều không nhận đó là con ông, em nghĩ chắc lúc em còn trong bụng mẹ ba em cũng đối xử như vậy với mẹ. Những lúc như vậy em thường nằm ru rú trong giường mà khóc thầm, vì thời gian ấy nhà em còn khổ lắm, nhà không có chia gian ra đâu, giường ngủ với nhà bếp chỉ cánh nhau một tấm gỗ dựng lên thôi nên em rất sợ ba mẹ nghe thấy tiếng em khóc, họ sẽ la em như vậy chẳng hạn. Em từng cầu nguyện hay là chết hết đi, sao không ly dị đi sống với nhau khổ sở như vậy làm gì? Hành hạ nhau làm gì?

 

Cãi vã, xúc phạm, khóc thầm, ly hôn, chai sạn, cha mẹ cãi vã, cuộc sống địa ngục

 

Nhưng rồi em lớn dần, chai lì dần, ít khi cảm thấy buồn nữa, mỗi lần ba mẹ em cãi nhau em sẽ lén chạy ra khỏi nhà hoặc là cố ngủ thật sớm. Nhưng bây giờ điều khiến em buồn là ba đứa em của em. Em không muốn chúng có một kí ức giống em như vậy, họ luôn cãi nhau bằng những lời lẽ xúc phạm nhau nhất, em không muốn chúng bị ảnh hưởng. Có lẽ vì chăm sóc chúng từ lúc chúng được hai tháng cho tới bây giờ bởi mẹ em sau khi kiêng cử thì đã đi bán còn bố thì không thể tỉ mì chăm em được, nên bản năng làm mẹ của em trỗi dậy sớm hơn hay sao, em luôn muốn các em của mình sống trong môi trường thật tốt.

 

Khi chuyển sang nhà mới rồi, em đã học lớp tám, khoảng thời gian này gia đình rất yên ấm, em cứ nghỉ chắc là họ đã thay đổi khi không phải sống khổ cực nữa rồi. Nhưng không, một năm sau kể từ chuyển sang nhà mới, họ lại cãi vã, từ bữa cơm cho tới lúc mẹ trở về nhà. Họ cứ cãi nhau om sòm, họ không nghĩ gì đến bọn em ư mà đánh mất lí trí lao vào cuộc cãi vã thâu đêm như vậy. Nhiều lúc em thấy ba thật đáng ghét rồi có lúc lại phát hiện sao mẹ lại ngoan cố như vậy, em không thể xen vào cuộc cãi vã của họ để can ngăn. Em chỉ biết ôm ba đứa em của mình, lại khóc thầm lần này không phải sợ ba mẹ thấy mà là sợ các em ấy. Em là chị gái em không muốn các em nhìn thấy mình yếu đuối như vậy nó sẽ cảm giác không có chỗ dựa như em hồi nhỏ. Em không muốn những cảm giấc buồn bã của em các em cũng phải hứng chịu.

 

Em chỉ còn ba năm nữa thôi là có thể rời khỏi căn nhà đó rồi, nhưng các em vẫn còn nhỏ, vẫn còn phải hứng chịu bao lâu nữa đây lại không có em bên cạnh. Em nên làm gì để giúp gia đình thoát khởi sự thống khổ này đây? Phải làm gì để mọi người cùng giải thoát khỏi cuộc sống kinh khủng này?

Em gái thân mến!


Những dòng tâm sự của em chứa chan bao nhiêu cảm xúc và nỗi niềm, càng giúp chị cảm thông với em khi phải sống trong hoàn cảnh một gia đình không mấy yên ấm. Em đã từng trải qua những năm tháng tuổi thơ chứng kiến biết bao nhiêu sự cãi vã của ba mẹ, và giờ em lại tiếp tục lo lắng các em của mình cũng phải hứng chịu những cảm giác đó. Em thật là một người chị chu đáo, yêu thương các em của mình.

Được sống trong một gia đình êm ấm, hạnh phúc là niềm mơ ước, mong mỏi của biết bao nhiêu con người. Nhưng chúng ta đâu có quyền được lựa chọn gia đình của mình,  chúng ta đâu có quyền được lựa chọn ba mẹ của mình, được làm con của ba mẹ thì ắt hẳn đó là một nhân duyên vô cùng lớn. " Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", có thể do hoàn cảnh gia đình em gặp nhiều khó khăn về kinh tế, cộng với việc ba em bị tai nạn phải nghỉ ở nhà, khó khăn chồng chất khó khăn, thế nên ba mẹ thường xuyên nảy sinh cãi vã, mâu thuẫn. Bên cạnh đó, cũng không biết rằng có phải do hoàn cảnh gia đình đã gặp khó khăn, lại đông con, nhiều con gái nên lại khiến cho ba em gây áp lực lên mẹ. Có khi nào em nghĩ rằng ba mẹ em vẫn luôn mong mỏi có con trai nhưng khi không được như ý muốn, hết lần này đến lần khác thì ba sẽ quay ra quở trách và đặt áp lực lên vai của mẹ. Đúng thật, hoàn cảnh khó khăn, ba lại không có việc làm, nhà lại đông con, vì thế mọi gánh nặng sẽ đè nén lên đôi vai tảo tần của mẹ. Cũng không hiểu vì lý do gì mà ba lại luôn nghi ngờ mẹ em khi mẹ em mang thai như vậy? Có thể ba mặc cảm vì bệnh tật của mình nên quay ra đổ lỗi cho mẹ.


Ba nghi ngờ mẹ, vũ phu với mẹ, mẹ đáp trả ba...tất cả đã vượt quá ngưỡng chịu đựng của một đứa trẻ mới lớn như em. Và rồi khi mọi chịu đựng đã vượt quá ngưỡng giới hạn thì thay vào bản thân em đó là những cảm xúc chai sạn, đau đến mức không thể khóc, đau đến mức không thể thốt lên thành lời. Nỗi mặc cảm về một gia đình không êm ấm cứ hằn sâu vào trong tâm trí của em. Giờ em lại xót xa cho chính những đứa em của mình. Những tưởng gia đình đã từng có khoảng thời gian bình yên, nhưng đó cũng chỉ là quãng thời gian quá ngắn so với khoảng thời gian đằng đẵng đầy mâu thuẫn kia, rồi ba mẹ lại tiếp tục những trận cãi vã mỗi khi gặp nhau.

 

Không biết rằng ngoài những lúc cãi vã với mẹ thì ba em là một người như thế nào, có quan tâm tới các con hay không, có chăm lo cho gia đình và làm việc nhà hay không? Công việc thường ngày của ba là gì? Một người đàn ông khỏe mạnh bỗng dưng gặp điều không may về sức khỏe trước hết sẽ khiến cho họ cảm thấy rất mặc cảm và rất sốc. Là một người trụ cột trong gia đình, bởi vậy ba không dễ gì để có thể chia sẻ, thổ lộ nỗi niềm với gia đình, bởi vậy nỗi khó chịu cứ tức tối ở trong lòng, và đôi khi cũng vì lý do đó mà ba trút giận lên mẹ của em. Còn mẹ em cũng là người phụ nữ thật vất vả khi phải chăm lo cho cả gia đình. Mọi gánh nặng, mọi nỗi lo về cơm, áo, gạo, tiền học phí , rồi khi con ốm con đau...sẽ đè nặng lên đôi vai của mẹ. Chắc chắn mẹ em đã phải gồng mình lên rất nhiều thì mới có thể lo toan cho cuộc sống của gia đình. Mẹ cũng đâu có ai để chia sẻ đúng không em? Ba thì không hiểu mẹ, các con thì còn quá nhỏ, bởi vậy mỗi khi ba trách móc thì đôi khi mẹ cũng không thể đủ bình tĩnh, đủ kiên nhẫn để kiềm chế, để chịu đựng.

 


Mỗi khi gia đình cãi vã thì ai cũng sẽ rất mệt mỏi. Có thể giai đoạn này gia đình em vẫn gặp nhiều khó khăn khi mẹ phải nuôi các em ăn học, nhưng rồi sau này các em trưởng thành thì chắc chắn cuộc sống sẽ khác em ạ. Vấn đề là em thật tâm mong muốn ba mẹ có thể hiểu nhau hơn, để em và các em gái không còn phải sống trong nỗi bất an. Thật ra con cái là cầu nối của cha mẹ, các em hãy giúp cha mẹ có nhiều cơ hội để hiểu nhau hơn. Em giờ cũng lớn rồi, có thể tâm sự với mẹ để mẹ được chia sẻ, được thấu hiểu em ạ. Có thể ôm mẹ thật chặt và nói ra những lời yêu thương cùng với mong muốn của bản thân mình. Một gia đình hạnh phúc là gia đình mà chị em trong nhà yêu thương, đùm bọc nhau. Các em hãy yêu thương, quan tâm, chăm sóc lẫn nhau, bảo ban dạy nhau học để ba mẹ có thể yên tâm về các con. Hãy mang nhiều tiếng cười đùa vui tíu tít đến với ngôi nhà của mình, bởi niềm vui của bố mẹ đơn giản lắm, chỉ là nhìn thấy các con vui đùa là bố mẹ cũng cảm thấy vui vẻ trong lòng. Về phần ba em, các em hãy thay phiên nhau quan tâm tới ba, bóp vai, nhổ tóc, rồi cùng ba làm việc nhà, nội trợ...cho ba, để cho ba thấy rằng ba đang có một tài sản vô giá mà ai nhìn vào cũng mong muốn có được. Người xưa quan niệm " Tứ nữ bất bần", đôi khi các em hãy vui đùa tếu táo với ba để giúp ba vơi đi những gánh nặng trong lòng.


" Đi suốt cuộc đời không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha". Ba mẹ em đã trải qua những ngày tháng thật khó khăn, nhọc nhằn. Hãy cố gắng học tập thật tốt, trở thành những người con có hiếu với ba mẹ các em nhé. Đôi khi chúng ta không thể thay đổi hoàn cảnh hiện tại, vậy hãy thay đổi cách nhìn về nó thì có lẽ em cũng sẽ đỡ đi gánh nặng trong mình. Em hãy truyền cho các em của mình sự mạnh mẽ, các em hãy thật tự tin, phía trước rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đón các em và gia đình.

Theo CuaSoTinhYeu
31.5.2020 - Sau 2 tháng thì người yêu em có nghỉ làm được 2 hôm thì người yêu em nói chán và mất...
31.5.2020 - Em hỏi cô ấy có xảy ra chuyện gì không thì cô ấy bảo không có gì hết. Hỏi quen nhau...
31.5.2020 - Em không biết phải làm sao để tiếp xúc với nhóm bạn ấy nữa, toàn là các bạn ấy bắt...
30.5.2020 - Đợt vừa rồi học hành qua mạng nhiều nên con tôi hay mượn điện thoại của tôi để trao...
30.5.2020 - Năm trước em đã từ bỏ crush mình để đến với người yêu em và tỏ tình em. Lâu dần em...
30.5.2020 - Sau khi về rồi cô ấy chẳng thèm đả động gì em nữa. Em có chủ động gọi điện, nhắn tin...
30.5.2020 - Mỗi lần em hỏi bài hay những gì em biết về bạn ấy mà các bạn khác lại không biết các...
29.5.2020 - Đó là một buổi chiều, lúc em vừa lên lớp, bạn ấy đã chạy tới chọc em, nhưng tâm trạng...
Có thể bạn quan tâm