Rớt nước mắt khi nhìn con hôn lên bức ảnh của bố... | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Rớt nước mắt khi nhìn con hôn lên bức ảnh của bố...

Chào chương trình Cửa sổ tình yêu. Em năm nay 25 tuổi, đã ly hôn được 1 năm (khi con được 5 tháng tuổi), hiện tại con gái em được 18 tháng. Em là người vợ trong câu chuyện "Bị chồng đuổi ra khỏi nhà dù vợ đang bụng mang dạ chửa" em đã nhờ tư vấn cách đây 1 năm.

Chào chương trình Cửa sổ tình yêu. Em năm nay 25 tuổi, đã ly hôn được 1 năm (khi con được 5 tháng tuổi), hiện tại con gái em được 18 tháng. Em là người vợ trong câu chuyện "Bị chồng đuổi ra khỏi nhà dù vợ đang bụng mang dạ chửa" em đã nhờ tư vấn cách đây 1 năm.

 

Sau những mâu thuẫn, không giải quyết được, vợ chồng em đã ly hôn đến nay được 1 năm. Em nhận được quyền nuôi con, và anh đồng ý trợ cấp 2 triệu đồng/ tháng. Sau ly hôn, em nghỉ công việc kinh doanh để ở nhà chăm con và phụ giúp bố mẹ kinh doanh tại nhà. (Em học xong ĐH vẫn đang chờ xin việc) Em về sống chung với bố mẹ, thời gian đầu bố mẹ không đồng ý cho em nuôi con, vì sợ em khổ và khó để đi bước nữa, nhưng em đã cố gắng thuyết phục, và tới nay, bố mẹ không còn nhắc lại chuyện cũ nữa và rất yêu cháu.

 

Tuy về sống chung với bố mẹ, nhưng do mẹ vốn không hợp tính em, nên nếu em làm sai hoặc mẹ không vừa lòng điều gì, mẹ liên tục chửi mắng, mọi bực tức đổ hết lên đầu em

 

 Em vốn sống tâm lý, dù hôn nhân không trọn vẹn, nhưng luôn cố gắng lạc quan, vui vẻ, tìm hiểu thông tin để chăm con tốt, phụ giúp công việc gia đình,... Vậy nhưng, mẹ luôn so sánh em với những người khác, luôn tỏ thái độ không hài lòng ở em, mà không hề động viên, an ủi, bởi vậy càng ngày em càng ít nói khi ở nhà.

 

Em luôn cố gắng tìm hiểu về vấn đề chăm con, trộm vía, con em rất ngoan, sống tình cảm. Em hiểu những thiệt thòi mà con phải chịu, bởi vậy, em luôn sống tích cực, dạy con những điều tích cực, không nói xấu bên nội, em hay kể cho con nghe và xem ảnh về bố của con, mặc dù có thể con chưa hiểu. Em mong rằng, sau này con lớn lên vẫn nhận đủ tình yêu thương từ bố, và hiểu rằng bố mẹ không thể chung sống chứ đều yêu thương con.

 

Anh lâu lâu gọi điện hỏi thăm con ( tháng 1-2 lần) và đón con về chơi (2-3 tháng/ lần). Ông bà nội thời gian đầu có gọi 2 lần, cũng rất lâu rồi, không hề kên thăm hoặc hỏi thăm cháu mặc dù khoảng cách chỉ mất 10 phút đi xe.

 

Hễ bất kỳ khi nào, bố của con gọi điện xem hình ảnh em đều cho con nghe, nhiều khi em còn mong anh gọi hỏi thăm con nhiều hơn thế, nhưng chưa lần nào em liên lạc trước hay nói với anh.

 

ước ao, nỗi đau, tổn thương, cố gắng, mạnh mẽ, niềm tin vào cuộc sống, nuôi dạy con, cửa sổ tình yêu

 

Dạo gần đây, con đang tập nói, liên tục gọi bố hễ mỗi lần nhìn vào điện thoại mẹ, làm em không khỏi xót xa. Mỗi lần, bố gọi điện đến, con rất vui, líu lo ê a, đòi cầm điện thoại và không ngừng hôn lên hình bố trên điện thoại... Mỗi lần như vậy, em đều rơi nước mắt, vì những người lớn sai mà bây giờ con phải chịu khổ.

 

 Trước khi ly hôn, anh nói sẽ trợ cấp 2 triệu/ tháng, tuy nhiên, thời gian đầu, anh không đưa đúng hẹn vì cho rằng số tiền này là nhiều em sẽ sử dụng nó. Còn em chưa lần nào em hỏi anh về tiền này cả, em nghĩ đó là trách nhiệm, anh đưa thì em sẽ nhận để nuôi con, nếu không đưa thì em cũng không đòi.

 

Hồi con được 12 tháng, anh nói với em là muốn em tự lo cho con, anh sẽ làm sổ tiết kiệm để đến khi con đủ 18 tuổi thì đưa lại cho con. Em dù không đồng ý, nhưng vẫn bảo tuỳ anh thể hiện trách nhiệm với con ra sao. Với em, công việc hiện tại chưa có, đang nhờ sự giúp đỡ của ông bà ngoại, bởi vậy dù là tiền anh gửi cho con ít hay nhiều cũng đỡ được em rất nhiều tiền bỉm sữa cho con. Hơn nữa đó là trách nhiệm của người cha.

 

Sau lần đó, anh vẫn trợ cấp nhưng không thường xuyên, kiểu "muốn cho thì cho". Đầu năm học sau, con đủ tuổi đi nhà trẻ, em cũng cố gắng kiếm việc làm. 1 năm rồi, chỉ có con bên cạnh, vì bận con nên em cũng hạn chế đi chơi với bạn bè. Nhiều khi rất tủi thân, và cô đơn, cũng muốn có người tâm sự, nhưng ở hoàn cảnh mẹ đơn thân như em, em sợ người ta chỉ lợi dụng và em muốn được chăm sóc con em thật tốt, để bù đắp những mất mát mà con phải chịu.

 

Em rất mong muốn con nhận được nhiều hơn tình cảm từ bố, mà chẳng biết phải làm sao. Đôi lúc em nghĩ mình như bị động, đang chờ đợi bố của con hỏi thăm đến con, mà thực tế thì rất ít. Em phải làm sao để gia đình bên nội yêu thương con hơn? Em không biết những cách hành xử của em đã đúng chưa. Em phải làm gì để mẹ tin tưởng như trước? Em muốn đi xa lập nghiệp thì có nên không? Em đang rất rối bời, mong nhận được hồi âm của các chuyên gia. Em xin chân thành cảm ơn!

 

Chào bạn!

 

Chúng tôi hiểu được những đau khổ, tổn thương mà bạn đã phải trải qua, cũng như những áp lực ở cuộc sống hiện tại mà bạn đang phải gánh chịu. Bạn mong muốn có thể bù đắp cho con gái nhiều hơn bằng chính lòng vị tha, và sự quan tâm yêu thương từ bố và gia đình nhà nội. Có thể nói, bạn thực sự là một người phụ nữ rất kiên cường và bao dung. Bạn đã từng phải gánh chịu những nỗi đau tưởng chừng như đã gục ngã, từng bị chính người chồng đầu ấp tay gối của mình đối xử tệ bạc, hắt hủi đánh đập ngay khi bụng mang dạ chửa. Nhưng bạn vẫn lấy lòng bao dung để thứ tha và mạnh mẽ sống tiếp, giáo dục con gái biết yêu thương bố và gia đình nhà nội. Những điều đó không phải ai cũng có thể làm được và chúng tôi thực rất trân trọng nghị lực sống của bạn.

 

Bạn ạ! Cuộc sống vốn dĩ không công bằng như phép toán cho nhận, có đôi khi chúng ta đã nhẫn nhịn, hi sinh rất nhiều, nhưng điều nhận lại cũng chỉ là những giọt nước mắt tủi hờn. Chúng tôi hiểu bạn đã cố gắng như thế nào để có thể bắt đầu cuộc sống mới, nhưng áp lực từ chính mẹ đẻ cùng với nỗi xót xa khi chứng kiến con không được hưởng đầy đủ tình cảm của cha mẹ khiến bạn càng thêm nản lòng. Nhưng bạn ạ! Cuộc sống không thể tránh khỏi những vấp ngã, điều quan trọng là bạn có thể đứng lên để đối diện và vượt qua nó để sống tốt hơn hay không mà thôi. Nếu có thể, hãy lấy con là động lực, làm điểm tựa để mạnh mẽ hơn nữa bạn nhé.

 

Chúng tôi hiểu rằng, nuôi một đứa con đã vất vả, giờ đây bạn lại phải một mình gồng gánh kinh tế và nuôi con thì khó khăn sẽ nhân lên gấp bội, nhưng không vì thế mà chúng ta từ bỏ. Vướng mắc trong cuộc sống bạn có thể dần dần tháo gỡ, khi thấy bạn có cuộc sống ổn định, tốt đẹp hơn, có lẽ mẹ bạn cũng sẽ dần cảm thông mà thôi. Bạn cũng cần hiểu cho tâm trạng người làm mẹ, ai mà chẳng xót xa khi thấy con mình đau khổ tủi hờn. Đôi khi cách hành xử của mẹ có lẽ cũng chỉ xuất phát từ việc bà quá lo lắng cho bạn mà thôi. Bạn đừng vì những chuyện đó mà tạo thêm áp lực cho mình nhé.

 

Về việc đóng góp, chia sẻ nuôi con, có thể chồng bạn có những dự định riêng, nhưng thực tế cuộc sống của bạn cũng khá vất vả khi không có việc làm thu nhập ổn định. Điều này bạn có thể chia sẻ với chồng cũ để anh ấy chủ động hỗ trợ đúng như quy định của tòa lúc ly hôn nhằm giải quyết những khó khăn trước mắt. Ai cũng mong muốn con mình được hưởng tình yêu thương trọn vẹn, nhưng bạn biết đấy! Tình cảm vốn dĩ là thứ không thể ép buộc.

 

Chúng ta không thể ép ai đó yêu thương mình càng không thể bắt con bạn ghét bỏ bố mình, bởi đó là tình cảm ruột thịt không gì có thể ngăn cản được. Có những lúc khó khăn tưởng chừng như đã bỏ cuộc nhưng bạn vẫn có thể vượt qua để nuôi dạy con, thì có lẽ ở hiện tại, chẳng gì có thể ngăn bước bạn. Có thêm tình yêu thương của gia đình nhà nội là điều tốt, nhưng không có, mẹ con bạn cũng vẫn phải tiếp tục sống mạnh mẽ. Vậy thì,sân si, oán hờn hãy gạt bỏ sang một bên để cho chính mình được hưởng an nhiên bạn nhé. Bởi bạn xứng đáng có được cuộc sống bình yên sau bao giông bão đã qua của cuộc đời.

 

Chương trình không biết rằng, dự định đi xa lập nghiệp của bạn là do bạn muốn thay đổi và tìm một môi trường sống mới ổn định hơn hay là do bạn muốn trốn chạy thực tại. Nếu là muốn trốn chạy thì có lẽ bạn cần cân nhắc lại bởi chúng ta không thể trốn chạy cả đời, cũng sẽ có lúc bạn phải đối diện để bước tiếp. Trốn chạy chỉ khiến bạn thêm mệt mỏi và áp lực mà thôi.

 

Còn nếu bạn thực sự muốn tìm kiếm một công việc để làm lại từ đầu ở một môi trường mới bạn hoàn toàn có thể cân nhắc tới điều này. Tuy nhiên, bạn cũng cần xem xét chuẩn bị tinh thần việc bạn và con bắt đầu tạo lập cuộc sống sẽ gặp rất nhiều khó khăn cả về vật chất lẫn tinh thần. Còn nếu xa con để lập nghiệp thì sẽ rất tội nghiệp cho con, vì vậy, bạn cần xem xét thấu đáo trước khi quyết định nhé. Nếu được, bạn cũng có thể xem xét việc thời gian một vài tháng đầu, có thể tạm gửi con nhờ ông bà ngoại trông để tìm kiếm công việc, ổn định cuộc sống rồi đón con cùng đi để mẹ con được sum vầy. Sẽ còn rất nhiều chông gái nhưng có lẽ tình mẫu tử sẽ là động lực để hai mẹ con vượt qua giai đoạn này. Qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai, hãy cứ tin và hi vọng như vậy để cuộc sống thêm sắc màu bạn nhé!

 

Bạn cũng đừng vì những vấp váp đã qua mà thu mình lại, việc gặp gỡ giao lưu bạn bè có thể cũng sẽ giúp tinh thần bạn phấn chấn hơn và lấy lại cân bằng trong cuộc sống. Quá khứ đã lùi lại phía sau, chúng ta đang sống cho thực tại và tương lai, vì vậy, đừng vì những tổn thương cũ mà đánh mất đi cơ hội có được hạnh phúc của mình. Sống là phải có niềm tin, khi bạn có thể bình tâm trở lại hãy cho mình cơ hội đón nhận hạnh phúc mới để bắt đầu một trang mới tốt đẹp của cuộc đời bạn nhé!

 

Chúc bạn luôn vững vàng, mạnh mẽ!

CửaSổTìnhYêu
18.11.2019 - Giờ 2 bé cũng đã đến trường học nên em muốn đi làm kiếm tiền; nhưng ba mẹ chồng luôn...
18.11.2019 - Em thì không quan trọng trinh tiết vì xã hội bây giờ khác ngày xưa. Nhiều khi em...
18.11.2019 - Giữa anh em cũng xảy ra nhiều mâu thuẫn. Nhà em trai chồng ngay bên cạnh. Vì bố mẹ...
18.11.2019 - Khoảng thời gian sau em lại tiếp tục quen một bạn nam nhưng cảm giác lại không giống...
18.11.2019 - Em đã bị như thế rất nhiều lần rồi ạ. Có phải do em đã quen với việc phải sống 1...
17.11.2019 - Nhưng em đã nhiều lần hàn gắn để quay lại mà cô ấy không chấp nhận. Cô ấy nói muốn...
17.11.2019 - 2 năm nay, em cố gắng cải thiện mình tốt hơn, lo cho gia đình hơn để chuộc lại lỗi...
17.11.2019 - Người đàn ông làm cùng công ty tôi chưa có vợ và cũng không biết tôi có chồng rồi....
Có thể bạn quan tâm