Sống chung với mẹ và em gái chồng là tháng ngày “địa ngục trần gian”.

Và nó xông lên đánh em, chồng em vào đẩy nó ra, mẹ chồng cầm gậy chạy lên đập lên bàn ném bát đĩa và chửi em: “mày là đồ mất dạy, có thật mày dám đổ cho con Th lấy cục sạc của mày không?” Lúc đấy em chồng ngồi lên ghế vắt chân, khoanh tay lại và nói: “cái thứ mày không ra gì, mày về nhà này mày ăn nhờ ở đậu mày còn không biết điều”

Chào chuyên gia tư vấn!

 

Em kết hôn được 6 năm. Hiện tại đang có bé thứ 2. Ngày trước em mới lập gia đình thì sống với gia đình chồng. Bố chồng đã mất, còn mẹ chồng và em chồng. Chồng em đi công tác thường xuyên và một tuần chỉ về 2 lần vào buổi tối. Cuộc sống xảy ra nhiều mâu thuẫn khi mẹ chồng thì lúc nào cũng bênh con trai chằm chằm, bất chấp dù con dâu có đúng cũng hùa vào để chửi con dâu. Cuộc sống lúc đầu đối với em là chọn cách im lặng, không cãi lại lời bà; nhưng càng ngày càng nhiều mâu thuẫn xảy ra. Toàn những chuyện không đáng mà bà cứ suy nghĩ theo một hướng khác rồi về mách con trai. Thực sự lúc đấy em phải lên tiếng giải thích cho bà hiểu, sự việc không theo ý bà nghĩ. Nhưng khi em liên tiếng nói thì bà nói em là hỗn láo cãi lại lời bà, em chồng thấy vậy mặt cũng khinh khỉnh. Khi em đi làm về chào mẹ chồng và hỏi em chồng một tiếng cũng bị ghét ra mặt, không thèm đáp lại.

 

Sự việc xảy ra lớn hơn khi chỉ có một chuyện nhỏ là cái miếng lau nhà bị ướt, em chồng cứ nói con gái em hai tuổi lấy ra nghịch, em chỉ nói bình thường rằng cháu nó đang còn nhỏ, không thể nào để khăn ra bếp gần nhà tắm để nghịch được. Chỉ đơn giản vậy thôi thì bị em chồng chửi là ngu. Đã ngu không biết thì để người khác giải thích. Thực sự em sốc đến nỗi nuốt cục tức vào trong. Em về nói với chồng em nhưng chồng em chỉ nói qua loa tính em từ nhỏ được cưng chiều nên ngang bướng vậy. Dần dần chồng em đi làm về đều bị mẹ chồng mách cái này cái kia và cái kết là vợ chồng em xảy ra mâu thuẫn càng nhiều hơn. Em thì trách chồng tại sao mẹ nói không đúng anh không giải thích lại, còn chồng em thì vùng vằng với em, nói em là người con bất hiếu, dù cha mẹ có nói đúng hay sai cũng không được nói lại.

 

Sự việc nhân dần lên khi mỗi lần như vậy ức chế vợ chồng em cãi nhau, nhưng em không muốn để cho mẹ chồng và em chồng biết. Vậy mà chính chồng em đã la lên: "Mẹ ơi, con vợ con nó đang vùng vằng với con chuyện lúc nãy này mẹ". Mẹ chồng và em chồng chạy xuống. Mẹ chồng thì chửi con dâu, còn em chồng thì chỉ tay vào mặt chị dâu nói "không phải vì mẹ tôi và anh tôi thì tôi đánh cho chị không biết bao nhiêu lần rồi". Chồng em ngồi đấy không mở miệng nói một câu nào, mặc cho mẹ chồng và em chồng xỉ vả vào mặt vợ mình. Tim em như thắt lại, em gấp quần áo và ôm con rời khỏi nhà này; nhưng con em bị chồng em giữ lại không cho đi. Em thương con nên đành nhịn nhục ở lại; nhưng với cách sống của gia đình chồng thì mọi chuyện không đơn giản vậy. Em đi làm về nấu ăn, nấu gần xong thì mẹ chồng với em chồng ăn trước, đến lúc em lên hai người đó cũng ăn xong đứng lên.

 

mâu thuẫn, mẹ chồng, em chồng, giáo dục gia đình, ở riêng, tan vỡ, cửa sổ tình yêu.

 

Cuộc sống này làm em chán ngấy, nhiều khi đi làm không muốn bước chân về ngôi nhà đó nữa. Chồng em đi xa thường xuyên nên không hiểu được vấn đề nên chỉ bênh mẹ và em, còn không hề bảo vệ vợ mình dù chỉ là một chút thôi. Sự việc lên đến đỉnh điểm khi em thường phải mang công việc về nhà làm. Cái cục sạc laptop của em có lần em chồng đã lên đổi và chui của em không khớp, em có lên nói và lấy lại, nhưng sự việc lại một lần nữa chui không khớp em lên nói "cô út có mượn cục sạc của chị không cho chị xin lại, giờ chị phải làm việc gấp". Thì thấy em chồng nói “không”, em thấy em chồng nói vậy thôi cũng chẳng nói thêm gì nữa và em cũng vẫn bình thường vui vẻ.

 

Cả tuần trời mẹ chồng và em chồng đều thấy vui vẻ và trước ngày chồng em về một ngày, em đi làm về thấy mẹ chồng nấu thật nhiều món ăn, em mới hỏi "nhà mình hôm nay có khách hả mẹ" bà nói: “không”. Em nghe vậy thì biết vậy. Sang hôm sau em đi làm về thì thấy chồng em đã về, đang ở nhà và chồng nói em cất đồ và lên ăn cơm đi, xong họp gia đình. Em hỏi có chuyện gì hả anh? Chồng em nói vụ cục sạc. Em mới nói lại cục sạc thì có gì đâu anh? Em chồng mặt hằm hằm tự dưới bếp chạy lên nói "mày còn chối nữa (chỉ vào mặt em) mày có tin tao hắt bát canh này vào mặt mày không? Không phải vì mẹ tao với anh tao thì tao đánh cho mày không biết bao nhiêu lần rồi". Em thực sự sốc và chồng em đứng đó không nói nổi một câu, em bực quá mới nói "mày là em chồng mà sao mầy hỗn vậy hả, tao thách mày lao vào đánh đấy". Sự nhịn của em có giới hạn, nếu lần này em im lặng thì em nhịn không đúng cách. Và nó xông lên đánh em, chồng em vào đẩy nó ra, mẹ chồng cầm gậy chạy lên đập lên bàn ném bán đĩa và chửi em: “mày là đồ mất dạy, có thật mày dám đổ cho con Th lấy cục sạc của mày không?” Lúc đấy em chồng ngồi lên ghế vắt chân khoanh tay lại và nói: “cái thứ mày không ra gì, mày về nhà này mày ăn nhờ ở đậu mày còn không biết điều”. Mẹ chồng và em chồng thay nhau sỉ vả em. Em chỉ nói với em chồng một câu duy nhất "mày là đồ mất dạy", thế là em gái chồng xông lên chỉ tay vào mặt em nói "chó, chó, cha mẹ mày chó không biết dạy mày", còn mẹ chồng đập ghế phành phành chửi. Chồng em ngồi im phăng phắc không nói một lời nào.

 

Em thực sự thất vọng và lúc đó chỉ thấy nước mắt ròng ròng chảy ra. Thực sự em không thể nói nổi thêm một câu nào, chỉ biết im lặng không nói gì nữa, mặc cho mẹ chồng và em chồng làm trời làm đất. Em chồng chửi "mày đi coi chừng, mày húc vào cây cột chết tao có chị dâu mới". Em thực sự sốc khi thấy một đứa mới sinh năm 1992 mà chửi bới như bà tám 50, thực sự sốc. Mẹ chồng và em chồng bắt em xin lỗi. Chồng em lúc đó mới lên tiếng: "em xin lỗi mẹ và em một tiếng cho êm cửa nhà". Lúc đó em nghĩ đến con em, giờ em mà đi thì cũng không thể đi cùng con được do ở thế có một mình, giờ chỉ còn cách xin lỗi cho qua chuyện và chuyển ra ngoài ở để ôm con ra cùng. Cuối cùng em cũng phải cắn răng xin lỗi.

 

Giờ đây hai vợ chồng em mua được căn chung cư và ra ở riêng được 2 năm, mọi chuyện cảm thấy tốt đẹp hơn, nhưng giờ mẹ chồng lại bắt chồng em phải về nhà để chăm sóc bà tuổi già. Chồng em tính toán bán căn chung cư hai vợ chồng tích cóp mua được để về xây sửa lại nhà mẹ chồng và áp lực lên em, bắt em về cùng nếu không về thì sẽ li dị và chia đôi tài sản ra. Em thực sự sốc và bế tắc khi đang mang thai bé thứ 2, nhưng để về sống trong môi trường như vậy thực sự không sống nổi. Chồng em là một người không có tiếng nói trong gia đình, lúc nào cũng chỉ biết nghe lời mẹ. Em cảm thấy chán nản không thể làm việc nổi. Chỉ cần nghĩ đến cái cảnh sống trong gia đình như vậy thôi em đã nổi da gà rồi. Em giải thích cho chồng nhưng chồng một mực nói em nó cũng thay đổi, làm người phải có lòng vị tha. Giờ mẹ tuổi già, phải về chăm sóc mẹ. Chồng em nói: “nếu không về thì li dị và nói em sống như vậy không chăm mẹ già thì sau này bị quả báo, chết hóa thành bọ dòi và con cái sau này nó cũng đối xử như vậy với em”. Em có nói chồng là ở nhà còn có anh trai ở nhà và em chồng tại sao phải về? Chồng em nói rằng: Mẹ nói không hợp với tính anh cả và nói bàn giao lại cho chồng em trông nom nhà thờ tổ, không cho anh cả trông nom.

 

Em thực sự bế tắc. Giờ nếu về thì cũng sống không được, còn li dị thực sự tội cho con. Biết em đang mang thai nhưng chồng em không hề quan tâm, không hỏi han, hay chăm sóc em và vẫn tra tấn tinh thần áp lực lên em. Xin chuyên gia cho em một lời khuyên tốt nhất. Em cảm ơn.

Em gái thân mến!

 

Việc sống chung với gia đình chồng bao giờ cũng gặp nhiều khó khăn. Ngoài câu chuyện khác biệt thời đại, mỗi thời điểm lịch sử xã hội sẽ có những quan điểm và lối sống khác nhau, thì khoảng cách tuổi tác cũng là vấn đề tâm lý rất lớn. Thêm nữa là yếu tố giáo dục gia đình, mỗi người từ bé đến lớn đều đã quen sống với nếp nhà của mình, với những luật lệ và thói quen của gia đình mình, sự khác biệt là tất yếu. Từ những câu chuyện em gửi về cho chương trình, chúng tôi thấy được những mâu thuẫn khó lòng hòa giải giữa em và gia đình nhà chồng. Chắc hẳn em đang rất hoang mang khi vợ chồng cố gắng lắm mới ra ở riêng và “thoát khỏi” gia đình đó mà bây giờ gần như bị ép buộc quay về. Chúng tôi cùng em chia sẻ về vấn đề này và đưa ra những nhận định để em có được sự chọn lựa cho mình.

 

Rất thông cảm với những gì em đã trải qua khi lấy một người chồng không có chính kiến và tiếng nói để bảo vệ vợ con của mình. Tuy nhiên, nếu đứng giữa vợ, con và mẹ, em gái của mình thì cũng thật sự khó để lên tiếng bảo vệ ai. Nhưng nếu khi hai vợ chồng cố gắng lắm mới tình lại được sự yên bình sau khi trải qua biết bao mâu thuẫn tưởng chừng như đổ vỡ mà anh ấy còn bắt em về ờ chung lại thì quả là điều ích kỉ. Dù là anh ấy không thể đứng về phía ai trong hòan cảnh khó xử đi chăng nữa thì khi biết hai bên đã có những thái độ không vừa ý nhau thì ở chung với nhau cũng chỉ là sự khó chịu mà thôi. Em cũng nhìn nhận phù hợp khi ở nhà còn có em chồng và chị dâu của chồng, vì thế để mà có người chăm sóc, trông nom mẹ chồng hay không thì chưa đến mức thiếu thốn gì cả. Hơn nữa, em còn con nhỏ và lại đang mang thai. Liệu về đó có được yên ổn cho cả mẹ và con hay không hay lại là mầm của chiến tranh. Chắc hẳn chồng em cũng không mong muốn gì cảnh “tan cửa, nát nhà” như vậy xảy ra một lần nữa, đúng không? Vì thế nếu hai vợ chồng còn muốn tiếp tục chung sống với nhau thì nên ngồi lại trao đổi về vấn đề này, có thể nói chuyện cùng gia đình bên ngoại hoặc bạn bè chung thân thiết nào của cả hai vợ chồng để mọi người cùng trao đổi cho chồng em hiểu hơn.

 

Cuộc sống gia đình vốn không phải là điều dễ dàng gì và không phải mình cứ chịu nhịn là mọi chuyện sẽ êm xuôi. Khi trước đó chung sống đã mâu thuẫn với nhau rồi thì khi người ta ghét sẵn sẽ lại càng làm khó nhau, “không ưa thì dưa có dòi” là như vậy. Nếu em không kiên định thì sẽ khó lòng mà thay đổi được cuộc chiến này. Nếu như sau những gì em chia sẻ mà chồng em vẫn không hiểu cho em thì có lẽ việc ly hôn cũng sẽ là điều sớm muộn xảy ra mà thôi. Một người đàn ông không biết quan tâm chăm sóc vợ, không bảo vệ nổi vợ con của mình thì họ cũng khó mà xứng đáng là một người chồng, một người cha tốt được. Nếu đã không thể là một người cha, một người chồng tốt thì ít nhất cũng không nên ích kỉ chỉ biết nghĩ cho mình như vậy. Chắc hẳn khoảng thời gian này sẽ rất khó khăn cho em, nhưng em hãy cố gắng để giữ bình tĩnh, tránh làm ảnh hưởng đến con cái trong bụng. Bên cạnh đó nếu em không thể nào nói chuyện thay đổi được chồng thì em hãy chia sẻ cùng gia đình, bố mẹ, anh chị em của mình để mọi người hiểu. Tình huống xấu nhất xảy ra khi chồng quá ép uổng em thì em nên cân nhắc chuyện xin về ngoại để sau khi “mẹ tròn, con vuông” rồi em có thể quyết định tiếp tuộc hôn nhân của mình.

 

Chúc em sức khỏe và sớm vượt qua khó khăn này.

Theo CSTY
11.8.2020 - Tính bố mẹ chồng em hay nói, nhiều khi nói em rất tự ái, em rất muốn ra ở riêng nhưng...
11.8.2020 - Vợ chồng em đã ly thân 6 tháng nay. Hiện chồng em vừa đưa đơn ly hôn đơn phương lên...
11.8.2020 - Từ lúc mang thai đến lúc gần sinh thì vợ chồng em và ba mẹ em đã thống nhất tên để...
11.8.2020 - Hôm nọ thì người yêu cháu gặp bà cố của người yêu cháu thì được biết rằng cháu với...
10.8.2020 - Khi mà giận dỗi ở ngoài anh ấy năn nỉ, xin lỗi em, còn những lúc qua tin nhắn thì em...
10.8.2020 - Vừa rồi em có nghe xóm giềng đồn vợ em cặp bồ, em có nhờ người theo dõi thì quả thật...
10.8.2020 - Em đã lỡ mắc một sai lầm lớn là em đã có những mối quan hệ không rõ ràng khác. Anh ấy...
10.8.2020 - Nhưng khi gia đình cô ấy biết chuyện 2 đứa em có tình cảm với nhau thì lại có ý cấm...
Có thể bạn quan tâm