Tôi phải làm gì để "cứu" được con mình??? | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Tôi phải làm gì để "cứu" được con mình???

Em về quê lập nghiệp còn cô ấy vẫn ở lại Sài Gòn làm việc. Nguyên nhân mâu thuẫn giữa 2 vợ chồng em kể ra thì dài dòng lắm nên cũng không tiện nói ở đây.

Kính chào ban biên tập chương trình. Em tên Qxxx năm nay 30 tuổi, vợ chồng em bằng tuổi và có 1 bé trai nay đã được 16 tháng. Chúng em cưới nhau đã được hơn 3 năm nhưng thời gian vợ chồng hạnh phúc không được bao lâu, chắc tính rộng rãi lắm cũng được hơn năm.

 

Em là người Quảng Ngãi, cô ấy là người Thanh Hóa nhưng sinh ra và lớn lên tại Bình Dương. Chúng em quen và yêu nhau khi còn là sinh viên tại Sài Gòn. Đã gần 2 năm rồi chúng em không sống cùng nhau. Em về quê lập nghiệp còn cô ấy vẫn ở lại Sài Gòn làm việc. Nguyên nhân mâu thuẫn giữa 2 vợ chồng em kể ra thì dài dòng lắm nên cũng không tiện nói ở đây. Điều em muốn nói là ở chỗ con của chúng em, ngay từ lúc đầu khi bé sinh ra đã gặp nhiều trắc trở.

 

Từ lúc mang thai bé, vợ em nghe giới thiệu của bạn bè có phòng khám tư của bác sĩ giỏi bệnh viện Từ Dũ ( em không tiện nêu tên). Cô ấy đến khám định kỳ cho tới lúc sinh và được bác sĩ kia hứa hẹn khi sinh cứ liên hệ với bác sĩ là ok hết. Đến khi vợ sinh, em cũng đăng ký sinh dich vụ chọn bác sĩ đỡ, nhưng đợi đến lúc con em sinh rồi bác sĩ mới đến, con em thì gãy xương đòn, hít phải ối gây viêm phổi để lại dị chứng tới bây giờ. Tiền mất tật mang.

 

Lúc mới sinh bé được 3 cân rưỡi. Trước khi sinh em có bàn với vợ là về nội sinh, nhưng cô ấy cương quyết không đồng ý, cô ấy không đồng ý cũng đúng thôi vì thường là vậy mà. Em hiểu được tâm lý của người phụ nữ khi sinh nở luôn muốn gần gia đình mình, gần mẹ đẻ của mình. Bình thường thì em cũng không phải góp ý về chuyện này đâu nhưng vì có 1 số lý do như thế này.

 

Trước khi vợ sinh em đã về quê lập nghiệp, em nghĩ khi vợ về nội sinh thì vừa có nội, vừa có chồng lo lắng phụ giúp cô ấy. Em vừa gần gũi lo lắng cho cô ấy cho con mà cũng tiện cho công việc của em. Thứ đến là chi phí sinh nở cũng nhẹ hơn Sài Gòn rất nhiều, mà trình độ cũng không chênh lệch, em định nếu cô ấy về thì em đưa cô ấy ra Đà Nẵng sinh. Rồi em có bà ngoại là nữ hộ sinh tại bệnh viện từ thời trước giải phóng, tuy mẹ em không làm gì trong ngành y nhưng được bà ngoại truyền lại không ít kinh nghiệm chăm sóc trẻ sơ sinh một cách khoa học vả thực tế 5 anh chị em nhà em đều khỏe mạnh.

 

hôn nhân gia đình, rạn nứt, ly hôn, dị tật tim bẩm sinh, bất đồng, chăm sóc, nuôi dưỡng, bất lực, cửa sổ tình yêu

 

Trái lại, bà ngoại của bé có suy nghĩ và áp dụng "công nghệ" rất "xưa", trước đó em thấy được bà áp dụng những công nghệ ấy lên cô em vợ và cháu vợ em. Xông, hơ bằng than củi, mẹ thì ăn uống khô khan, kiêng cữ đủ thứ, nào là giặt tả cho cháu không được vắt vì như thế bé nó vặn mình, không được giặt máy vì máy xoay tròn tròn bé nó long óc...v.v & v.v...Em góp ý với bố mẹ vợ thì bảo "mày mà làm bác sỹ có khối đứa chết...".

 

Khi em góp ý với vợ, nhưng vợ bỏ ngoài tai, răm rắp nghe và làm theo lời bà ngoại. Vợ sinh em vào Bình Dương, ở nhà ngoại chăm sóc phụ giúp, hằng ngày phải thấy những cảnh chướng tai, gai mắt với vợ với con mình em rất bức xúc, nhưng cũng đành câm nín không thể làm gì được. Nhà có cháu nhỏ đang đấu tranh với bệnh viêm phổi mà hàng ngày ông ngoại cùng bạn cờ cứ chan chát, la lối cãi vả văng tục, thuốc lào thì cứ xoành xoạch. Nhưng buồn nhất là vợ em, hình như cô ấy không có chút lo lắng, đắn đo gì với những chuyện như thế.

 

Khi bé cứng cáp hơn em có nói vợ để em đưa 2 mẹ con về nội chăm sóc cô ấy vẫn không chịu. Đến tháng thứ 4, với lý do công ty gây áp lực cô ấy đi làm, công ty trên Sài Gòn cô ấy ở trọ, lo cho con em phải nhờ bà nội vào chăm cháu. Nhưng vì cảnh ở trọ tù túng, chật chội, nóng bức hàng ngày bà cháu quanh quẩn trong 4 bức tường mà bé lại không khỏe, khi đi tái khám bác sỹ thông báo bé bị dị tật tim bẩm sinh, bé bị như thế mà cô ấy cũng không báo với em một tiếng, đến khi gọi điện hỏi thăm cháu thì cô ấy mới nói.

 

Một lần nữa em yêu cầu cô ấy nghĩ lại cho con, và lần này em không còn nhẹ nhàng như trược được nữa. Nhưng cô ấy vẫn cố chấp không đồng ý cho rằng mẹ đâu con đó, và còn cho rằng em không xứng đáng làm cha, không làm tròn bổn phận làm cha vì không chịu vào Sài Gòn chăm con. Nhưng cũng may mắn là tim của bé chỉ ở thể nhẹ không đáng ngại lắm. Rồi cô ấy chuyển sang một phòng trọ khác còn chật chội hơn nữa để ở và nhờ bà ngoại lên trông.

 

Em không chịu được dù biết ở nhà ngoại cho bà trông cũng không khá hơn nhưng dù sao thì vẫn hơn ở trọ em đành chấp nhận mở miệng nhờ bà ngoại mang cháu về nuôi. Nhưng rồi mãi tới giờ, khi bé đã 16 tháng mà mới biết bò, ngồi không vững, bé muốn vịn đứng nhưng vì yếu quá không được, bé chỉ hơn 8kg, bịnh tật liên miên không khỏi. Mỗi lần vào thăm con em xót xa quá anh chị ơi, cảm thấy mình là đàn ông, làm cha mà sao bất lực đến thế, không bảo vệ nỗi con mình.

 

Lần này vào thăm con, dự định đưa bé về quê chơi ít bữa dự ngày giỗ của ông nội mà cũng không được, cháu lại bệnh. Viêm phế quản, mà nào là khói thuốc, trước nhà là con đường đất đỏ ngày nào cũng hàng trăm lượt xe máy của công nhân cao su, hàng chục lượt xe tải, chở mũ cao su qua lại, cây lá màu đỏ,.nhà cửa màu đỏ, mọi thứ màu đỏ. Ông bà ngoại nuôi gà mà để gà đẻ, ấp trứng trong nhà, giường chiếu đầy rận, mà em ngủ 1 đêm bị cắn chịu không nỗi, người lớn còn vậy sao trẻ con lớn nỗi đây?

 

Trời mùa này tháng 4, nắng nóng oi bức mà bà cứ úm cháu suốt, chiều lại là mang cho bé đôi tất dày cộm, cổ thì lúc nào cũng quấn khăn sữa vì sợ gió ho, trong khi bé nóng quá quấy khóc, rôm sẩy đầy người. Em nói cũng như không, thà không nói đỡ tốn hơi nhưng nhìn mãi không chịu được. Còn vợ em thì nhất định không để em chăm con, nói mẹ đâu con đó mà thực tế thì sao? Cô ấy vất bé đấy cho ông bà lo, thường thì cả tuần có khi cả 2 tuần cô ấy mới về thăm con một lần, hằng ngày thằng bé nó có được mẹ nó ôm ấp đâu, đêm đêm nó ngủ cần lắm hơi ấm tình thương của người mẹ mà có không? Càng nói càng giận, giận ông bà ngoại vì quá nuông chiều con cái lo hết ôm hết vào người đê rồi con cái ỷ lại phó thác hết cho mình. Giận vợ không thương con. Giận mình bất lực.

 

Cầu mong Ban biên tập chương trình cho em xin lời khuyên nên làm gì để cứu con em đây. Em đã có quyết định về cuộc hôn nhân của vợ chồng em nhưng em sợ em không thể giành được quyền nuôi con, anh chị cho em biết với những lý do như trên em có khả năng  giành quyền nuôi con không?  Rất mong sớm nhận được trả lời của quý chương trình. Em xin chân thành cảm ơn!

Chào bạn.

 

Cửa sổ tình yêu cảm ơn bạn đã tin tưởng và gửi gắm tâm sự đến chương trình. Qua thư, chúng tôi hiểu rằng, bạn đang rất bất bình, khó chịu và lo lắng khi vợ bạn và gia đình bên ngoại có cách thức chăm sóc cháu – con của bạn chưa hợp lý, bạn cho rằng cách chăm sóc ấy đang làm ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe của con. Chương trình xin được chia sẻ cùng bạn nỗi niềm này.

 

Như những gì bạn chia sẻ, chúng tôi nhận thấy 1 vấn đề rất nổi cộm trong cuộc sống hôn nhân của bạn ngoài việc cách chăm sóc con thì còn có vấn đề về tình cảm giữa bạn và vợ. Trong khi đó, cuộc hôn nhân hạnh phúc là nền tảng để có thể chăm lo và giáo dục con cái. Chính vì thế, chúng tôi thiết nghĩ điều đầu tiên bạn nên giải quyết ở đây đó là mâu thuẫn giữa vợ chồng bạn.

 

Bạn nói rằng, giữa bạn và vợ cưới nhau được 3 năm nhưng thời gian hạnh phúc với nhau thì tính cũng không được nhiều. Giữa hai vợ chồng luôn tồn đọng những mâu thuẫn. Mâu thuẫn đó bắt nguồn từ đâu? Không biết bạn và vợ đã từng tìm kiếm những giải pháp để có thể hóa giải mâu thuẫn? Còn 1 vấn đề nữa, bạn có nói hai vợ chồng đã gần 2 năm không sống cùng nhau. Điều này có nghĩa là gì? Là vì bạn và vợ đang trong thời gian ly thân hay do tính chất công việc mà hai vợ chồng lại xa nhau?

 

Nếu nói như thế thì trong quá trình cô ấy mang thai bạn không có điều kiện thường xuyên ở bên cô ấy để chăm sóc, lo lắng cho hai mẹ con? Có bao giờ bạn nghĩ vì  điều này nên cô ấy buồn bực trong lòng và trở thành lý do sau này cô ấy không muốn bạn chăm con? Khi hai vợ chồng có thể hóa giải mâu thuẫn, bạn và cô ấy có thể nói chuyện, hòa hợp với nhau thì việc trao đổi để đi đến tiếng nói chung thì nó dễ dàng hơn.

 

Còn về cách chăm sóc con. Chúng tôi hiểu rằng bạn là một người cha rất thương con nên bạn mới đắn đo và suy nghĩ nhiều đến vậy. Bạn nghĩ rằng nếu đưa con về bên nội chăm sóc thì mọi thứ về cơ bản sẽ tốt hơn là ở bên ngoại, vì ít nhất gia đình bạn có mẹ, mẹ có kinh nghiệm chăm sóc các con, các cháu, điều kiện cơ sở vật chất cũng tương đối tốt. Thực ra, trong thâm tâm mỗi người, ai cũng mong muốn mang lại cho con cái mình những điều tốt nhất. Có thể với bạn, bạn nghĩ gia đình mình điều kiện chăm sóc tốt hơn gia đình cô ấy nhưng gia đình cô ấy cũng sẽ có những suy nghĩ riêng.

 

Chẳng hạn như về vấn đề kinh nghiệm chăm sóc cháu. Với bạn, bạn cho rằng cách chăm sóc của bà ngoại thực sự là không hợp lý nhưng có thể gia đình bên ngoại cho rằng “có kiêng có lành”, bà muốn dùng kinh nghiệm của bản thân, của ông cha để nuôi con, nuôi cháu. Bà không cho rằng cách chăm sóc cháu là ảnh hưởng đến bé vì bằng chứng là bà đã nuôi được những đứa con bà khôn lớn như vợ em chẳng hạn, cũng khỏe mạnh bình thường. Nếu bà ngoại cũng có những kiêng cữ cho cháu thì trong thâm tâm bà cũng hi vọng điều tốt đẹp đến với cháu chứ không phải là muốn hại cháu bạn à.

 

Thẳng thắn mà nói, về cơ bản con bạn sinh ra bị tim bẩm sinh, viêm phổi nên chắc chắn cháu sẽ yếu hơn những đứa trẻ khác, sự phát triển cũng chậm cho nên không thể trách gia đình nhà cô ấy đến giờ cháu 16 tháng mà chỉ mới có 8kg.

Còn về vợ bạn, bạn chê trách, bạn giận vợ khi không biết thương con, không biết chăm sóc con và bực bội khi vợ nhất quyết vẫn không cho bạn chăm sóc con. Nhưng trước khi trách cô ấy thì bạn cũng nên cân nhắc để nhìn nhận lại vấn đề liệu rằng bạn đã đúng vai trò của 1 người cha từ khi con đang hình thành cho đến lúc con được sinh ra hay chưa?

 

Cô ấy cũng có sự chê trách bạn, bạn có bao giờ nhìn nhận lại? Đơn cử như bạn nói, con bị dị tật bẩm sinh cô ấy không thông báo cho bạn biết thì có thể ngay cả bản thân cô ấy cũng không biết là con bị dị tật bẩm sinh về tim vì trong thời gian mang thai thì phải sàng lọc chuyên sâu, bác sỹ giỏi mới phát hiện đuợc lọai dị tật này. Hoặc cũng có thể cô ấy đang trách bạn vì trong thời gian mang thai bạn không thuờng xuyên đưa vợ đi khám như chồng nguời ta, khiến cô ấy tủi thân nên tình trạng của con như thế nào cô ấy cũng không thông báo cho mình.

 

Bạn và vợ, mỗi người đều có lý lẽ của riêng mình. Nếu như chỉ vì xung đột giữa hai bố mẹ mà dẫn đến ly hôn thì người chịu thiệt thòi sau cùng vẫn là con bạn. Bởi vậy, nếu như có thể thì hai vợ chồng nên thẳng thắn trao đổi với nhau để tìm giải pháp tốt nhất. Chẳng hạn như cô ấy không chịu về quê, thì bạn cũng đành chấp nhận hi sinh lên Sài Gòn vừa chăm con, vừa làm việc và có thể nhờ mẹ bạn lên đó hỗ trợ trông cháu. Bạn có thể tìm thuê 1 căn nhà thoáng hơn 1 chút và phù hợp với điều kiện kinh tế gia đình mình. Bởi lẽ những lần cô ấy thuê phòng trọ chật chội có thể do cô ấy cũng muốn tiết kiệm chi phí. Vì suy cho cùng ai cũng muốn ở nơi sạch sẽ, thoải mái, đầy đủ tiện nghi.

 

Nếu như sau trao đổi và sự cố gắng để giải quyết mâu thuẫn mà hai vợ chồng không thể có tiếng nói chung và dẫn tới vợ chồng ly hôn thì quyền lợi nuôi con nghiêng về cô ấy cao hơn. Bởi lẽ theo quy định của pháp luật, con dưới 3 tuổi mẹ quyền nuôi con ưu tiên cho người mẹ mẹ. Hơn nữa, những điều bạn nói trên không đủ cơ sở để có thể thuyết phục tòa cho bạn quyền nuôi con vì cơ bản cô ấy không bỏ con, cô ấy vẫn nhờ người trông nom con. Tuy nhiên, để có thể hiểu rõ và sâu hơn về quyền nuôi con khi ly hôn thì bạn có thể tìm đến 1 số công ty luật để được hỗ trợ, bạn nhé.

 

Chúc bạn và gia đình những điều tốt đẹp nhất!

 

CửaSổTìnhYêu

14.10.2019 - Yêu thương quan tâm với người con gái khác nhưng lại vô tình và hay quật lại bất cứ...
14.10.2019 - Trước đây em từng mặc cảm ngoại hình, nên giờ em đã thay đổi, biết ăn diện hơn một...
14.10.2019 - Em và bạn trai em đã quen nhau gần 1 năm nay, nhưng bên cha mẹ em không đồng ý...
14.10.2019 - Em và cô ấy yêu nhau đã được 4 năm, đã nói chuyện kết hôn với gia đình; nhưng gia...
13.10.2019 - Anh có vẻ rất tốt và khá giả như em đã tìm hiểu qua người quen. Anh nói tháng 11 này...
13.10.2019 - Em là người có lỗi nhiều và vẫn đang cố gắng thay đổi từng ngày, nhưng em lại cảm...
12.10.2019 - Có thể 1 lần thấy thích nên cứ lặp lại, có đêm em tỉnh giấc thấy cháu hay có hành...
Có thể bạn quan tâm