Từ khi lấy anh cuộc sống như ngục tù...

Trong quá trình tìm hiểu nhau, em cũng đã cho chồng biết mình không còn nguyên vẹn nhưng không kể nhiều về quá khứ và ngay lúc đó anh ấy đã đay nghiến chửi rủa em và dùng những từ ngữ coi thường khiến e cảm thấy bị tổn thương.

Em chào chương trình.

Vợ chồng em cưới nhau được 6 tháng, em là giáo viên, chồng em là công chức. Chúng em quen nhau được 1 năm thì cưới. Trước khi đến với chồng em, em cũng đã trải qua 2 mối tình và lỡ vượt quá giới hạn với một người hơn em nhiều tuổi, chính vì vậy gia đình em ngăn cản và chúng em chia tay.

Trong quá trình tìm hiểu nhau, em cũng đã cho chồng biết mình không còn nguyên vẹn nhưng không kể nhiều về quá khứ và ngay lúc đó anh ấy đã đay nghiến chửi rủa em và dùng những từ ngữ coi thường khiến em cảm thấy bị tổn thương. Nhưng qua vài ngày thì anh ấy lại bình thường trở lại và em vẫn nghĩ rằng có lẽ em nên thông cảm cho anh ấy khi anh nghe về sự thật của em, em vẫn tiếp tục yêu anh và chúng em tiến tới hôn nhân

Và cứ mỗi khi có chuyện gì cãi nhau, anh cũng không ngại chạm vào vết thương quá khứ của em để chì triết coi thường. Em cảm thấy rất buồn và căng thẳng. Sau khi cưới, anh được cơ quan cử đi học thêm nghiệp vụ nên em sống với bố mẹ chồng, cuối tuần anh mới về.

Từ ngày cưới anh cũng không hề đưa thêm tiền nào thêm cho vợ và em cũng biết anh đang đi học nên cũng không bao giờ đòi hỏi và rất thông cảm cho chồng. Bố mẹ chồng em đã nghỉ hưu nên chỉ quanh quẩn ở nhà, trước đây hai ông bà buôn bán giao thương với Trung Quốc nên bây giờ về hưu cũng tích góp được cơ ngơi khá giả, nhà lầu xe hơi đầy đủ.

 

Mẹ chồng em là một người rất khéo ăn nói và hơi đồng bóng. Ngày cưới nhau, mẹ đi xem chỗ nọ chỗ kia và về nói hai bên gia đình phải làm theo, thủ tục rườm rà, sai là lại nói, việc không sao cho đến khi mẹ em cũng xem rằng hai vợ chồng phải kế hoạch đến 2019 mới có con, thầy bảo đẻ 2017 thì mẹ chết, 2018 thì bố chết. Chồng em là một người rất yêu vợ, nhưng bên cạnh đó cũng rất nghe lời mẹ, anh ấy tuân thủ ngay không ý kiến gì.

Nhưng 6 tháng sau thì chúng em lỡ có con, mẹ anh ấy rất bực tức và luôn xỉa xói nói em hư, coi trời bằng vung. Chồng em cũng nghe mẹ, đổ hết lên đầu em, còn xuống dưới nhà em nói với bố mẹ em rằng em dùng bao 3-4 năm học đại học không sao, bây giờ kiêng có 1-2 năm cũng không kiêng được.

 

Em về dưới nhà mẹ em tức giận và mắng em thậm tệ, vì mẹ không biết chuyện trước đây của em. Thực sự em  cảm thấy rất đau lòng vì đã khiến bố mẹ em nhục nhã, cảm thấy bị xúc phạm quá nhiều. 6 tháng sống với nhau cứ hễ cãi nhau anh lại lôi chuyện đó ra cùng vô số chuyện vặt vãnh khác và nói em không nề nếp, bố mẹ không biết dạy, và còn bảo em không nghe lời thích thoải mái thì cút về dưới nhà và ở.

 

hôn nhân, tình yêu, quan tâm, san sẻ, đay nghiến, trì chiết, mệt mỏi, tổn thương, đau đớn, cô đơn, bệnh vực


Sau những lần như thế em bị tổn thương rất nhiều, em cảm thấy tình cảm vợ chồng không còn được như xưa nữa. Em cảm thấy mình luôn sống trong tù ngục, cảm thấy chỉ có một mình đơn độc trong căn nhà này. Bố mẹ anh ấy cũng chỉ quan tâm tới con trai, lúc nào cũng chỉ con phải chăm chồng như thế này, con trai mẹ thế này, con trai mẹ giỏi giang cái gì cũng đúng. Em cảm thấy càng ngày càng xa lạ trong nhà, vì chồng em chỉ biết có mẹ, sợ mẹ không vui chứ không bao giờ nghĩ đến cảm giác của em.

Ở nhà, bố chồng em là người cơm nước nhà cửa thay mẹ chồng, còn mẹ chồng em thì vẫn luôn chê bai ông đủ điều, chê ông kém cỏi không làm được việc, chê nấu không ngon, chê không thông minh nhưng ông lại không hề nói một câu. Em ở nhà thì có việc gì thấy thì em làm, nhà bẩn thì em quét dọn, cơm nước em nấu em dọn. Nhưng bố mẹ anh ấy vẫn bảo với chồng em rằng em không biết quán xuyến gia đình, bảo em không  gần gũi với mẹ chồng.

 Mẹ em chỉ biết tới con trai bà, cả tuần không hỏi han em một câu nhưng cuối tuần con trai về bà lại vồn vã hỏi. Thử hỏi em gẫn gũi như thế nào mới được. Em chỉ biết làm đúng bổn phận con dâu, luôn tôn trọng, hỏi han và vâng dạ mọi điều...chồng em nghe bố mẹ nói thì bắt đầu lại chửi em thế nọ thế kia. Thực sự em quá mệt mỏi, bầu bí vừa mệt về thể xác vừa mệt về cả tinh thần, em chỉ muốn được giải thoát, được ly hôn.

 

Xin chương trình hãy cho em lời khuyên.

Chào em!

Người ta vẫn thường bảo phụ nữ khi lấy chồng là bước sang một trang mới trong cuộc đời. Bởi vì từ đây, họ phải đánh cược với nửa cuộc đời còn lại là hạnh phúc hay khổ đau. Biết là sẽ có những rủi ro nhưng con người chúng ta đâu ai biết trước được điều gì xảy đến với ta để mà phòng tránh. Bởi thế khi có khó khăn thì chúng ta chỉ có thể bình tâm để đối diện và giải quyết vấn đề mà thôi.

Trong tâm thư, em chia sẻ rằng cả hai vợ chồng em mới cưới nhau được 6 tháng. Nhưng trong 6 tháng đó là khỏang thời gian nước mắt nhiều hơn nụ cười. Bởi vì một phần áp lực từ chồng, phần khác áp lực từ phía mẹ chồng. Chúng ta sẽ cùng trao đổi từng vấn đề một em nhé.

Thứ nhất, em và chồng quen nhau được 1 năm thì cưới. Không biết trong khỏang thời gian quen nhau em cảm nhận chồng em là một người như thế nào? Anh ấy có những ưu điểm nào không? Lúc quen nhau em có nói về quá khứ trước đây của em, anh ấy đã có thái độ đay nghiến, xúc phạm nhưng sau đó lại bình thường. Tuy nhiên, khi đã lấy nhau về, cứ mỗi lần cãi nhau anh ấy lại lấy những chuyện trước của em để nói. Em có suy nghĩ gì về việc này? Sau sự việc đó anh ấy có thái độ như thế nào? Có cảm giác ăn năn vì lỡ lời với vợ hay xem đó là điều hiển nhiên em phải nhận?

Thực ra, đàn ông ai cũng có một suy nghĩ khá ích kỷ rằng bắt người vợ của họ khi lấy họ phải còn trong trắng nhưng bản thân họ lại cho phép mình có thể đi ngủ với nhiều cô gái khác. Khi những người đàn ông đi theo lối suy nghĩ đó thì người vợ họ lấy về sẽ chịu khổ rất nhiều bởi lời cay đắng, nhục mạ từ chính người chồng. Chúng ta sẽ không có cách nào để họ thôi nghĩ, thôi đay nghiến quá khứ của vợ khi chính bản thân họ không muốn buông bỏ, không đủ bao dung và tha thứ.

Cuộc sống hôn nhân đôi khi không tránh khỏi những lúc va chạm. Và nếu cứ va chạm anh ấy lại chì chiết em thậm chí còn nói về quá khứ của em cho bố mẹ em thì em nghĩ sao? Về lâu về dài em có thể tiếp tục chịu đựng và chung sống như vậy không?

Thứ 2, về vấn đề giữa mẹ chồng em và em. Không biết trước khi xảy ra sự việc mâu thuẫn về chuyện sinh con thì mẹ chồng em có yêu thương hay đối xử tốt với em không? Hay chăng từ khi vợ chồng em lỡ có em bé, trái với ý bà nên bà mới thay đổi cách cư xử?

Em ạ! Người Phương Đông nói chung và người Việt Nam chúng ta nói riêng, có rất nhiều người họ tin tuyệt đối vào vấn đề tâm linh. Khi đã có niềm tin tuyệt đối rất khó để thay đổi. Bởi thế việc bà đi xem bói nói rằng cháu bé không nên sinh vào năm này, tháng nọ thì chúng ta không thể trách bà. Một phần cũng vì bà muốn quan tâm đến gia đình vợ chồng em nên mới đi xem thầy, phần khác theo quan niệm tâm linh bà cũng sẽ sợ ảnh hưởng đặc biệt liên quan tới vấn đề tính mạng. Chính vì lẽ đó nên đôi khi mẹ chồng em sẽ không tránh khói những lúc bực giọng như kêu em hư. Và cũng có thể do mẹ chồng em là một người khó tính, trong mắt bà không ai là hòan hảo kể cả chồng.

Còn sự việc mẹ chồng em luôn muốn em quan tâm tới chồng như thế này, như thế kia và hay tự khen con trai mình là điều rất hay gặp trong nhiều gia đình. Bởi vì bố mẹ nào cũng rất tự hào và khen hết lời con mình. Bên cạnh đó, khi sống trong gia đình con cái đã được bao bọc quá nhiều thì khi họ lập gia đình tâm lý của bố mẹ rất lo lắng không biết con cái có được vợ chăm sóc tử tế hay không. Và ít ai để ý, dặn dò con trai phải chăm sóc vợ. Có thể mẹ anh ấy vẫn nặng theo suy nghĩ của các cụ thời xưa “xuất giá tòng phu”, con gái đã theo chồng thì nghiễm nhiên phục vụ chồng, chăm sóc chồng.

Còn vấn đề bố mẹ anh ấy nói em không biết quán xuyến gia đình, không gần gũi mẹ thì em có suy nghĩ như thế nào? Theo em gần gũi mẹ chồng như thế nào là hợp lý? Thay vì việc chờ đợi mẹ chồng hỏi han, em đã chủ động nói chuyện, tâm sự với mẹ những câu chuyện trong cuộc sống chưa?

Em thân mến! Có thể em đang cảm có cảm giác mệt mỏi và đau đầu khi sống một cuộc sống như thế này. Sống trong một ngôi nhà nói đúng ra là mối quan hệ giữa mọi người không cùng huyết thống thì ít ra sự bấu víu, nương tựa của chúng ta sẽ là người chồng, ấy vậy mà anh ấy lại mang cho em cảm giác cô đơn, lạc lõng, không có sự thấu hiểu, không có tìm hiểu sự việc mà chì chiết ngay em.

Em ạ! Con gái khi bước chân đi làm dâu nhà người là chúng ta phải học thêm một bộ môn khác đó là “ văn hóa”. Văn hóa nhà người ta và văn hóa gia đình mình sẽ khác nhau, ban đầu sẽ rất khó để hòa hợp. Và nghề “làm dâu trăm họ” không phải lúc nào cũng có thể chiều được lòng của tất cả mọi người.

Nếu như thời gian em cố gắng để bố mẹ chồng hiểu em, chồng em thương em nhiều hơn chưa có nhiều thì  có thể em cho bản thân em và cuộc hôn nhân này thêm một cơ hội. Như em tâm sự mẹ em là người đồng bóng, rất khéo ăn nói và những người đồng bóng chúng ta biết cách chiều chuộng một chút sẽ khiến họ rất dễ thay đổi suy nghĩ. Nếu như bố mẹ chồng em không hài lòng ở em điều gì thì em có thể xem đó như lời nhận xét để bản thân thay đổi tích cực thay vì em nghĩ đó là những lời ghét bỏ. Có thể bản thân em chịu thiệt thòi, hi sinh một chút để mọi chuyện tốt đẹp hơn.

Ví như, mỗi lần bố nấu cơm em có thể phụ giúp bố. Hoặc em có thể hỏi han, tâm sự với chồng xem mẹ chồng thích gì, bố chồng thích gì, gia đình thích ăn món nào nhất. Khi em biết được sở thích của mỗi người em sẽ một đôi lần làm cách món ăn mà gia đình thích, quan tâm đến sở thích của mỗi người để họ nhận ra em đang quan tâm họ. Đôi khi thấy cái váy xinh xinh, cái áo đẹp đẹp mua tặng bố mẹ chồng. Nhiều lúc thấy em quan tâm bố mẹ chồng như thế thì chắc hẳn chồng em sẽ có sự thay đổi, cách nhìn về em. Người ta vẫn thường nói, muốn đi đến được lòng người thì chúng ta phải xuất phát từ những hành động tại tâm của chúng ta. Ban đầu, có thể gia đình anh ấy không coi trọng hoặc sẽ không để ý nên quá trình này cần rất nhiều thời gian.

Còn nếu, bản thân em đã cố gắng để cùng hòa nhập với gia đình nhà chồng. Đối nhân xử thế với bố mẹ chồng phải đạo làm con, có quan tâm, chăm sóc và nhiều khi gần gũi, chia sẻ với mẹ chồng để mẹ chồng có cái nhìn khác về em nhưng gia đình chồng vẫn không nhìn nhận sự cố gắng của em. Đồng thời em không nhận được sự quan tâm, yêu thương từ chồng thì em có quyền lựa chọn cho bản thân một hạnh phúc khác. Bởi lẽ chúng ta sinh ra trong cuộc đời là để được tận hưởng yêu thương chứ không phải chịu đựng ép bản thân mình trở thành một người khác

Chúc em luôn hạnh phúc!

Cửa Sổ Tình Yêu
21.9.2020 - Kì thi vừa rồi, em thi khối D01 được 23 điểm. Nhưng em băn khoăn không biết đi làm...
21.9.2020 - Nhưng hôm qua đi nhậu, có một người nói cô ấy đã từng có thai và đi phá thai với...
21.9.2020 - Em có biết 1 bạn gái thỉnh thoảng có gặp mặt bên ngoài, em đã tìm được facebook bạn ý...
21.9.2020 - Em tiếp tục nhắn tin thổ lộ tình cảm thì cậu ấy im lặng, nhưng vô công ty đi làm vẫn...
20.9.2020 - Em hỏi mẹ lí do vì sao con bị tịch thu điện thoại, thì mẹ bảo em rằng là: "Bây giờ...
20.9.2020 - Ngay từ nhỏ, tính cách em đã vô cùng giống con gái. Những cử chỉ, hành động, giọng...
20.9.2020 - Em viết bài này mong các chuyên gia tư vấn cho em. Em là 1 người ích kỉ và đối với...
20.9.2020 - Em vốn là một người nhút nhát, ít ra ngoài giao tiếp và đi chơi, hầu như em chỉ có ở...
Có thể bạn quan tâm