Vợ làm cũng chửi mà không làm cũng chửi thế mà anh đã hứa không bao giờ làm vợ khóc.

Cưới nhau về em đi làm, về em làm việc nhà, anh ấy làm cùng em hoặc không muốn cho em làm vì em mang bầu. Em làm anh ấy chửi em, em nói em làm được cũng không nghe. Đến khi vợ chồng cãi nhau anh ấy lại bảo em là từ ngày cưới đến giờ đã nấu cho ta được bữa cơm nào tử tế chưa hay lúc nào ta cũng phải động tay vào.

Em năm nay 29 tuổi, đã kết hôn được 5 năm. Em kết hôn chỉ vì em trót mang bầu. Em sợ xấu hổ, em không đủ can đảm để phá thai. Khi em bị ép quan hệ em đã uống thuốc tránh thai khẩn cấp rồi nhưng em vẫn bị mang thai. Kết hôn được 4 năm là những ngày tháng em cảm thấy rất mệt mỏi.

 

Trước khi kết hôn anh ấy nói với em và mẹ em rằng lấy anh ấy là một thiệt thòi, anh ấy chỉ sợ em khổ khi lấy anh ấy vì anh ấy không có kinh tế, lại xa quê nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ làm em khóc nhưng ngược lại em đã phải khóc rất nhiều. Cưới nhau về em đi làm, về em làm việc nhà, anh ấy làm cùng em hoặc không muốn cho em làm vì em mang bầu. Em làm anh ấy chửi em, em nói em làm được cũng không nghe. Đến khi vợ chồng cãi nhau anh ấy lại bảo em là từ ngày cưới đến giờ đã nấu cho ta được bữa cơm nào tử tế chưa hay lúc nào ta cũng phải động tay vào.

 

Đến khi em sinh con em mệt không ăn được. Bữa cơm nào anh ấy cũng chửi em, ở trong viện thì anh ấy nói người ta sinh xong khỏe mạnh vợ thì hậu sản khó (em sinh thường, sau sinh ngày đầu em khó đi đái). Con em chẳng may bị muỗi đốt là anh ấy nói em: mày trông con như thế à?. Cho con đi chơi quên mang tỏi theo anh ấy nói : mày làm mẹ mà như thế à?

 

 

 

Sinh xong em gầy gò làm anh ấy cảm thấy xấu hổ với mọi người vì ai cũng bảo anh ấy ăn hết phần vợ rồi anh ấy lại quay sang trách móc em. Anh ấy bảo em công dung ngôn hạnh em có được cái gì không? Anh ấy bảo phụ nữ phải dịu dàng khôn khéo.(em là đứa ít nói, ngại giao tiếp, chưa ai bảo em đanh đá cả. Anh là người nhanh mồm nhanh miệng, hoạt bát. Lô đề, bài bạc, đi đánh bài về muộn vợ không nói gì mà còn quay ra chửi vợ là không ngủ như đình công, thích tụ tập nhậu nhẹt) Lúc nào anh ấy cũng chê bai em đủ thứ.

 

Em muốn từ bỏ nhưng nghĩ thương con. Vì con mà em kết hôn nhưng vì con em lại không dám kết thúc.

Chị chào em. Kết hôn với người mình không yêu đã một điều không hạnh phúc rồi, vậy mà trong cuộc sống hôn nhân ấy em thường xuyên bị chồng coi thường, mắng chửi mỗi khi không vừa lòng. Nhưng nếu lúc nào cũng nói lí do vì con mà không nỡ li hôn thì em có nghĩ rằng con em sẽ được hạnh phúc khi sống trong một gia đình khi mẹ nó luôn phải cam chịu, còn bố thường xuyên lô đề, đối xử tệ bạc với mẹ nó hay không?


Việc xảy ra với em trong quá khứ là một điều thật đáng tiếc nhưng nếu như được người chồng yêu thương thì cũng có thể phần nào giúp em bù đắp phần nào những tổn thương trong lòng. Thời gian đầu, anh ấy có vẻ rất quan tâm tới em, cũng có những biểu hiện như dành làm việc nhà với em, không muốn em đụng tay đụng chân để yên tâm dưỡng thai. Trong quá trình nuôi con, anh ấy cũng vì xót con bị muỗi đốt, lo con bị vía... nên mới có những trách cứ tới em. Suy cho cùng, những lúc anh ấy nóng giận, bực bội cũng chỉ bởi lo cho con.

 

Việc anh ấy chê bai em bởi có lẽ trước kia các em đến với nhau không phải vì tình yêu, không có sự tìm hiểu nhau, sau này về chung sống cùng nhau anh mới thấy rằng ra hai người không phù hợp cả về tính cách lẫn lối sống. Nghe như em nói, có vẻ em là một người khá rụt rè, cam chịu, cũng không phải là một người khéo léo nên mới khiến cho anh ấy không vừa ý. Ngay từ đầu, các em đến với nhau đã là bất đắc dĩ rồi, lại không có tình yêu thì trong cuộc sống làm sao có được sự hòa hợp, hạnh phúc ngay đây. Em đã từng khi nào thẳng thắn nói chuyện với chồng về tất cả mọi thứ chưa, rằng: anh không yêu thương em tại sao lại gây ra chuyện ép em quan hệ, anh đã từng hứa không để em phải khóc vậy những lời hứa đó chỉ là hứa suông à? Tính cách con người em là như vậy, do anh không tìm hiểu, nhẽ ra anh nên góp ý cho em dần dần chứ không phải là chỉ trích em thậm tệ như vậy. Bản thân anh cũng có phải là người hoàn hảo đâu, ai cũng có ưu nhược điểm riêng vì vậy hãy nhìn nhau để sống cũng như góp ý mang tính chất xây dựng để dần dung hòa những điểm còn chưa thực sự hòa hợp. Còn về phía bản thân em chị nghĩ rằng mình cũng cần khéo léo hơn khi cư xử, dần dần chúng ta cũng cần trưởng thành hơn, dày dạn và tinh tế hơn trong cuộc sống, để mọi người xung quanh không phải cảm thấy mình trở thành một nỗi phiền hà.


Hãy suy nghĩ thật kĩ em ạ, việc em chấp nhận sống một cuộc sống cam chịu sẽ rất mệt mỏi và chẳng ai biết rằng sức chịu đựng của bản thân sẽ kéo dài được đến khi nào. Tương lai của em, của con em phụ thuộc rất lớn vào cuộc sống hôn nhân này, bởi vậy nếu như muốn hàn gắn mối quan hệ này thì các em hãy thẳng thắn trao đổi với nhau, có thể không đến với nhau vì tình yêu nhưng trong quá trình chung sống sẽ vun đắp dần dần. Còn nếu như em cảm thấy mọi thứ không thể cải thiện được thì em cũng cần đưa ra quyết định dứt khoát của mình, tránh để nỗi đau thêm dài. Chúc em đủ mạnh mẽ và đưa ra được quyết định của mình!

Theo CuaSoTinhYeu
7.7.2020 - Em năm nay 24 tuổi. Dạo gần đây em có quen một anh hơn em 8 tuổi và một anh hơn em 7...
7.7.2020 - Em nhận thức được em là gay từ nhỏ. Trong lớp học em có thích một bạn nam, bạn ấy là...
7.7.2020 - Thời gian yêu nhau đến nay được 2 năm. Vào đầu tháng 4/2020, em biết được anh ấy đã...
6.7.2020 - Dù em 21 tuổi rồi nhưng ba mẹ vẫn chưa cho yêu. Em đã giấu chuyện này được 3 năm rồi,...
6.7.2020 - Anh ấy cũng có uống rượu lúc đó rồi. Hôm sau anh ấy có nhắn tin xin lỗi em vì hôm qua...
6.7.2020 - Em và người yêu yêu nhau được hơn 1 năm nhưng không hiểu sao tự nhiên em bị mất cảm...
6.7.2020 - Bây giờ bạn ấy lại ngồi chung với người bạn ấy thích 5 năm nên em lo bạn ấy sẽ thích...
5.7.2020 - Dạo gần đây, bạn ấy nghỉ phép về quê chơi và ăn uống khuya cùng bạn bè, em cũng có hỏi...
Có thể bạn quan tâm