Có nên thổ lộ tình 3 năm với thầy giáo đẹp trai, “soái ca” nhưng đã có vợ con? | CSTY - Chuyên gia tư vấn tâm lý, tình yêu, sức khỏe sinh sản tình dục

Có nên thổ lộ tình 3 năm với thầy giáo đẹp trai, “soái ca” nhưng đã có vợ con?

Tan học, thầy thường ngồi nhìn sân trường đăm chiêu hình như là tìm kiếm thứ gì đó dù trước đây thầy không hề có thói quen đó. Khi nhìn thấy em thầy mỉm cười thật hạnh phúc ngay cả bạn em cũng thấy thế

Hồi mới vào lớp 10 em rất bỡ ngỡ với môi trường mới. Một ngày đầu tuần, trời mưa nên em đi học trễ và bị thầy bí thư đoàn trường bắt lại, rất may là thầy chỉ nhắc nhở chứ không phạt em. Nói thật thì ban đầu em cũng chẳng có ấn tượng gì về thầy, mặc dù theo nhận xét của cả trường thì thầy là một người đẹp trai, là soái ca của trường em. Nhưng sau đó vài tuần tình cờ em và thầy chạm mặt nhau trong sân trường, thầy cười rất tươi, có thể nói đó là nụ cười đẹp nhất mà em từng thấy. Nói như thế nào nhỉ nụ cười đó làm tim em rung động em thấy nó thật ấm áp và dịu dàng như nắng chiều cuối thu hôm ấy, thật sự rất ấm áp. Từ đó, hình ảnh của thầy cứ xuất hiện trong đầu em và em cứ vô thức dõi theo thầy, tìm kiếm hình bóng thầy trong sân trường. Chính em cũng không biết mình bị làm sao nữa, tại sao ngày nào thấy thầy thì em lại vui vẻ hạnh phúc vậy. Em tự hỏi mình đối với thầy là sao nữa.

 

Giờ chào cờ em không khống chế được mình mà cứ nhìn thầy hoài. Giữa hơn ngàn người thế mà thầy lại cảm nhận được em đang nhìn thầy nên thầy nhìn lại em và tỏ vẻ khó xử không hiểu. Em biết là thầy đủ nhạy cảm để hiểu điều đó nghĩa là gì. Thầy bắt đầu lảng tránh em, đáng lẽ sang học kì 2 thầy sẽ dạy lớp em nhưng rồi thầy cũng đổi với người khác để không phải dạy lớp em. Em làm thầy sợ mình thế sao, làm thầy thấy phiền thế sao? Nhưng em không thể ngừng nghĩ đến thầy. Em tìm hiểu thông tin về thầy thì biết thầy đã có vợ con. Em thật sự rất buồn cảm thấy rất hụt hẫng vì ngay cả cơ hội theo đuổi thầy cũng không có, tình cảm dành cho thầy là sai trái. Em đã quyết định chôn sâu tình cảm của mình; nhưng thử hỏi ngày nào thầy cũng xuất hiện trước mặt em thì làm sao em quên được. Dù đã ép bản thân nhưng em càng ngày càng quan tâm thầy em muốn nhìn thấy thầy cười thầy vui vẻ. Hôm nào mà thấy thầy buồn mệt mỏi em thấy rất đau lòng.

 

cửa sổ tình yêu, tình yêu đơn phương, tuổi học trò, thích thầy giáo, có gia đình.

 

Thế rồi em cứ thầm lặng quan tâm thầy và hứa với bản thân sẽ không làm thầy khó xử, không làm ảnh hưởng đến thầy. Em tự nhủ rằng sau khi ra trường em sẽ quên được thầy, còn bây giờ mọi thứ chỉ là thầm lặng thôi. Có đôi khi em thấy mình thật ngốc, người yêu mình thì mình không đáp lại mà lại cố chấp dõi theo một hình bóng biết rõ không phải là của mình. Quãng thời gian sau đó em cảm nhận được thầy cũng quan tâm em. Tan học, thầy thường ngồi nhìn sân trường đăm chiêu hình như là tìm kiếm thứ gì đó dù trước đây thầy không hề có thói quen đó. Khi nhìn thấy em thầy mỉm cười thật hạnh phúc ngay cả bạn em cũng thấy thế. Nó còn hỏi em là thầy sao thế, em chẳng biết nữa. Có rất nhiều lần em bắt gặp thầy lén lút nhìn em cười hạnh phúc. Chỉ là lén lút nhìn trộm em thôi chứ chẳng thể hiện gì. Thầy làm em thật sự hoang mang không biết là thầy làm sao nữa. Hôm thi học kì thầy coi thi phòng em. Nói thật là em rất bối rối khi phải đối mặt với thầy, em ngồi mà chẳng làm nổi bài thi, cứ lộn xạo cả lên. Không hiểu sao bình thường thầy coi thi rất khó mà hôm nay thầy dễ tính hẳn, chỉ ngồi cúi gằm mặt nghĩ ngợi thôi. Hình như là thầy cũng bối rối giống em. Em lén nhìn thầy, thầy trộm nhìn em khi bắt gặp ánh mắt đối phương thì lập tức lảng tránh. Em chẳng hiểu nổi tại sao quan hệ giữa em và thầy lại mập mờ khó xử như vậy.

 

Em thà rằng thầy không biết gì hết, chỉ có em là âm thầm quan tâm thầy thôi. Em mong rằng có thể trở về thời gian trước đây khi thầy gặp em có thể mỉm cười vui vẻ. Rồi suốt 3 năm em và thầy cứ thế mập mờ không biết phải làm sao, cả hai đều tránh gặp mặt nhau. Em cảm nhận được thầy khó xử, vừa phải làm sao để không tổn thương, vừa không ảnh hưởng tới gia đình. Em cũng cố gắng hết mức để không ảnh hưởng tới thầy, nhưng em cũng không thể quên thầy được. Cứ thế tới ngày tốt nghiệp, em mong có được một cuộc nói chuyện thẳng thắn với thầy và để xin thầy làm bạn. Em định nói với thầy rằng em từng thích thầy và mong có một cơ hội để làm bạn với thầy vì em thấy thầy đáng để làm bạn. Nói đúng ra thì thầy là người thầy tốt, nghiêm túc, nhưng vui tính, có trách nhiệm và em không muốn mập mờ nữa, em không muốn sau này phải hối hận vì để lỡ một người bạn như thầy. Thế nhưng hôm cuối đó thầy đã không đi, là sợ em làm phiền thầy sao? Thầy không muốn gặp em sao? Bây giờ em đã là sinh viên năm nhất rồi, vài tháng nữa là tới sinh nhật thầy, em có nên nhân sinh nhật thầy mà liên lạc với thầy và nói hết những gì em chưa kịp nói không?

 

Làm ơn cho em lời khuyên với!

 

Chào em.

 

Em có tình cảm đơn phương thầy giáo của mình kéo dài đã 3 năm, hiện tại em đã ra trường và đi học Đại học. Sắp tới sinh nhật của thầy vì thế em phân vân nên hay không chủ động thổ lộ tình cảm với thầy. Chúng tôi hiểu được những băn khoăn nơi em và cùng em trao đổi vấn đề này.

 

Em biết đấy, trong mối quan hệ này, mọi việc đều do sự chủ động của em, từ việc mến thầy ở lần gặp đầu tiên, đến việc tim cứ đập loạn xạ mỗi lần gặp thầy. Em có cơ sở để tin rằng thầy cũng có tình cảm với mình vì thi thoảng bắt gặp thầy để ý mình trên lớp. Tuy nhiên, nếu chỉ dựa vào những căn cứ như vậy mà nghĩ thầy cũng có tình ý với mình thì liệu có vội vàng không? Bởi trong lớp học, việc thầy cô có học trò của mình hay ưu tiên người này, người khác không phải là hiếm gặp. Ở đây, thầy vẫn giữ thái độ đúng mực trong giao tiếp khi chỉ cười và không phản ứng gì khác. Ngay cả việc tự nhiên một người có thói quen nhìn ngắm lại mọi thứ xung quanh trước khi về cũng không hẳn là họ kiếm tìm một thứ gì, một ai đó đâu em ạ. Đôi khi đó chỉ là một thói quen buâng quơ của một người thầy muốn an tâm trước khi ra về, họ muốn biết chắc chắn là các học sinh của họ không gây lộn gì với nhau hay các học sinh đã về hết mà thôi. Do vậy, mọi thứ đều có thể do suy nghĩ chủ quan và tình cảm một chiều của em em gái ạ. Việc em có tình cảm với thầy là chuyện đã rõ, nên hay không nên thổ lộ tình cảm ấy thiết nghĩ em nên cân nhắc thật kỹ để tránh những rủi ro cho em và cả thầy nữa. Sở dĩ tôi khuyên em như vậy vì những vấn đề sau:

 

Thứ nhất, tình cảm giữa em và thầy mới chỉ xuất phát từ một phía. Do vậy, khi chưa biết đối phương có tình ý với mình hay không mà đã thổ lộ thì xác suất thành công sẽ không cao. Chưa kể người mà em tính thổ lộ lại là thầy giáo của mình, sẽ thế nào nếu thầy chưa sẵn sàng và từ chối tình cảm của em? Thầy có còn dành sự quan tâm cho em như trước, coi em là học trò ngoan của thầy, hay trở nên kín kẽ và tạo khoảng cách với em? Vậy thì em sẽ cảm thấy thất vọng, đau khổ đến nhường nào khi tình cảm không được đáp trả, cơ hội là bạn với thầy cũng hẹp dần dần không?

 

Thứ hai là thầy đã là người có gia đình, vợ con đuề huề, nếu như em bày tỏ tình cảm với thầy mà được thầy chấp nhận và giả sử hai người lén lút yêu nhau? Rồi sẽ ra sao nếu tình cảm lén lút đó bị phát hiện? Em có sẵn sàng trở thành một người thứ 3 chen ngang vào hạnh phúc gia đình người khác, rồi tương lai của em sẽ ra sao? Khi đó vô hình chung tình cảm của em biến một người thầy mà bao học sinh, kể cả em đã ngưỡng mộ lâu nay thành một kẻ tham lam, không chung thủy với vợ, một người thầy gian díu với học trò của mình, một người cha không đúng mực làm cha.  Sau đó sẽ là nước mắt của những người vợ; sự tổn thương của những đứa trẻ; của sự đau khổ day dứt nơi người thầy, người cha, người chồng và sự hối hận quá muộn màng nơi em… Khi đó liệu rằng chút tình cảm của em có còn là một kỉ niệm đẹp thời học trò hay trở thành quả bom phá nát mọi thứ đang tốt đẹp. Như vậy là em đang yêu hay ích kỉ cho riêng mình đây.

 

Đành rằng, nếu yêu nhau thật lòng thì tình yêu sẽ không có biên giới và sẽ vượt qua được mọi giới hạn và rảo cản, nhưng có lẽ cũng không thừa khi em nên cân nhắc kỹ về điều này trước khi đưa ra quyết định. Tình yêu thì không có lỗi lầm gì cả, nhưng đã biết ngay từ đầu mình sai mà vẫn làm thì quả thực lỗi lầm sẽ quá lớn. Trong trường hợp thực sự muốn biết câu trả lời và chấp nhận rủi ro, em có thể làm điều mình muốn bằng cách tìm dịp thuận tiện này để bày tỏ tình cảm với thầy và coi như một lần được nói ra tình cảm của mình dù có ra sao đi chăng nữa. Người ta thường nói khi yêu con tim có những lý lẽ riêng của nó mà đôi khi lý trí không thể giải thích được. Hy vọng em có được sự tỉnh táo và sáng suốt cần thiết để giữa con tim và lý trí sẽ tìm được tiếng nói chung trong việc cân nhắc để đưa ra quyết định hợp lý trong lúc này.

 

Chúc em học tập tốt và tìm thấy tình yêu đích thực của cuộc đời mình.

Theo CSTY

23.10.2019 - Mình cảm thấy rất bứt rứt và không biết làm thế nào vì chính bản thân mình cũng...
23.10.2019 - Em không học giỏi môn Tiếng Anh vì thế em thường xuyên bị cô giáo gọi lên bảng và la...
23.10.2019 - Hiện tại em ấy đang có quen với một người khác, nhưng người này lại ép em ấy phải...
23.10.2019 - Giờ vợ em lại muốn đi nước ngoài, nhưng em thì không muốn đi. Em nghĩ ở nhà chữa con...
23.10.2019 - Ban đầu, em có mời bạn ấy đi chơi được một vài lần, nhưng mà do kĩ năng bắt chuyện...
22.10.2019 - Dù tình cảm chưa được bao nhiêu, tìm hiểu chưa kĩ đã cưới; nhưng tôi thấy mình ngày...
22.10.2019 - Chúng em mới quay lại được 1 tháng, em thấy bạn ấy vẫn có vẻ ngại ngùng trong việc...
22.10.2019 - Em cũng thấy có nhiều người nói: “đi học sướng chết, tại sao không đi?” Đối với em...
Có thể bạn quan tâm